Đốn ngộ

“Không ai có thể tắm 2 lần trên một dòng sông”

(Hermann Hesse – câu chuyện của dòng sông)

____________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Hắn yêu âm nhạc vô cùng. Số phận long đong và nhiều biến động, hắn chẳng trở thành nghệ sĩ dương cầm như mong ước. Nhưng chằng sao, hắn vẫn mày mò, cạy cục tập đàn mỗi đêm. Không được làm cầm thủ pianist, thì làm người chơi dương cầm (piano player) cũng đã khinh khoái lắm rồi! Rất mực AQ, hắn nghĩ thế!

Của đáng tội, hắn biết rõ mình tài hèn sức mọn. Tay chân cứng quèo, vì có bao giờ tập xong những bài chạy ngón, luyện cho tay chân mềm mại, linh hoạt như những ngưởi chuyên nghiệp bao giờ! Cho nên, trước những lời yêu cầu của bạn bè, hắn chỉ cười trừ lảng tránh. Chỉ trong những cuộc rượu ngà ngà, hắn mới đánh bạo ngồi vào đàn, bấm lăn tăn vài trích đoạn, vụng về, lỗi nhịp rồi ngượng ngịu đứng lên. Ra chừng ta đây có lỗi vì đã thết bạn bè những âm thanh tệ hại.

Cho đến một ngày, lang thang trên mạng, hắn tìm được những đường link quí giá hơn vàng. Những đường link dẫn đến những CD bất tử của các bậc danh cầm. Hắn hối hả download suốt ngày đêm, chép ra cả trăm chiếc CD óng ả. Chúng vang lên, ngập tràn căn phòng nhỏ của hắn những giai điệu thanh khiết, không một tạp âm từ những chiếc Steinway and sons đắt giá. Ngày lại ngày, hắn lặng nghe, ngẫm nghĩ, đắm chìm mình trong những tiếng đàn không gì sánh nổi và đầy mê hoặc đó. Lòng ngấm ngầm kinh sợ cái nội lực vô song từ tiếng đàn của các bậc danh cầm.

Khi đã thấy núi Thái sơn, tự biết mình mãi mãi là gò đống lè tè, hắn đi đến một quyết định mà truyện kiếm hiệp gọi là “phế bỏ võ công”, quyết không đụng đến “đàn nhà” nữa. Bạn hắn nghe tin, nhếch mép cười khẩy: “Bì thế nào được với người ta!” Hắn chẳng vì thế mà phật lòng. Gã kia nói đúng, không thể nào bì được với những người đã đổ mồ hôi trên phím đàn 12 giờ mỗi ngày, suốt cả cuộc đời. Nhưng khi đã nghe, đã gột rửa mình trong những tiếng đàn trác tuyệt đó, đã là một niềm hạnh ngộ và sung sướng tột đỉnh. Làm sao hắn có thể sung sướng, cảm xúc với tiếng đàn vụng về, thô lậu của mình được? Mà không sướng, thì ngồi vào đàn làm gì cho nhọc?

Chi bằng, tắt hết đèn, đặt một CD vào máy, rồi để lòng lặng thinh trong bóng tối…

Đã nhiều đêm đã trôi qua như thế. Đã 2 tháng ròng, hắn thờ ơ, chẳng chạm vào đàn…

Cho đến một ngày nghỉ, trời xanh oi ả, mây trắng vần vũ bay, hắn ốm nằm nhà. Cái giống virus cúm thật là tệ hại. Nó làm ta đau nhức, hom hem như già đi hàng chục tuổi. Nó làm lòng ta buồn bã, buồn như chó ốm, thờ ơ với mọi thứ chết tiệt trên đời. Chẳng có việc gì làm, mà cũng chẳng muốn làm gì với đống sách vở bề bộn, hắn lại ngồi trước đàn, rón rén bấm thử vài hợp âm quen thuộc. Chao ôi, cái cảm giác thân quen khi chạm khẽ vào những phím đàn đầy bụi thật lạ lùng. Nó làm hắn run rẩy, chấn động tâm can, nó chảy vào lòng một tiếng thì thầm rất nhẹ và dịu dàng: đàn đi, hãy đàn đi! Chỉ trong phút chốc, gạt phăng những mặc cảm cố hữu, hắn đàn mê mải, như thể ngày mai hắn chết. Mà lạ lùng thay, các ngón tay không hề được luyện tập của hắn sau 2 tháng ròng, lại mềm mại và uyển chuyển khác thường. Dưới những ngón tay thô lậu đó, quên cả cơn sốt lập cập, Consolidation của Lizst chảy tràn như suối, nhẹ nhàng như môi hôn lần đầu. Rồi valse số 7 của Chopin, dịu dàng, đắm đuối, vang lên mê mải. Đoạn cadenza cực khó của Scherzo số 3 cả-đời-trật-vuột, hắn chơi như thể có Afred Cortot nhập hồn, thong thả, cuồn cuộn như nước chảy mây trôi. Như thể Lizst tóc bạc phơ với chiếc mũi khoằm nghiêm nghị, đang thân ái đặt tay lên vai hắn. Như thể Chopin với đôi mắt sâu thẳm, đang chống cằm tư lự kề bên.

Lần đầu trong đời, hắn chạm đến cái đẹp đẽ tuyệt đối, vĩnh cửu và tan chảy mình trong cái thanh khiết vô ngôn của âm nhạc. Mặc cho tiếng rè rè hỗn hào của chiếc quạt máy. Mặc cho tiếng ríu rít nghịch ngợm của lũ chim sẻ trên bậu cửa. Mặc cho mây trắng vẫn vần vũ bay.

Ngày mai, hắn biết rõ, hắn lại vụng về mổ phím, như thể chưa hề có một lần bay bổng. Phút hạnh ngộ ngắn ngủi qua đi nhanh chóng. Hắn buông đàn, mồ hôi ướt áo, kiệt lực, rỗng không và nghe âm nhạc lịm tắt dần trong tâm tưởng.

Ngoài kia, mây trắng vẫn bay…

Bản dịch tiếng Anh ở đây

16 people like this post.
Leave a comment ?

22 Comments.

  1. Chào Bác,

    Cho tôi xin đoạn này để biên tập lại thành 1 phim ngắn (short film) được không bác?

    Xin cảm ơn !!

       1 likes

    • Dr. Nikonian

      Ủa, phim gì vậy bác? Cái này hay à nghen.
      Nhớ cho em coi với, cảm ơn bác

         0 likes

      • :)) , Phim ngắn đích thị là phim không được dài, thường để thử chưng cẳng trước khi làm phim dài dài đó mà. Thấy ý câu chuyện cũng hay hay, nên mong bác cho phép!

           0 likes

        • Dr. Nikonian

          Cứ mần đi bác, cho em coi ké với. Hỏi nhỏ cái: có chân dài nào đóng không?

             0 likes

          • @Bác Nikonian giới thiệu Em để có 1 vai ngo nhỏ trong phim đi. Cảnh Em ngồi đọc blog của Bác chẳng hạn, xa xôi thế mà lại gần.
            Merci

               0 likes

            • Dr. Nikonian

              OK. Tiếp theo là cảnh bác thân mến tặng em cái Nikon D3 của bác :)

                 0 likes

          • Hô hô hô ! Vỗ tay vỗ tay!

               0 likes

          • Yah, cảm ơn bác trước nha, sẽ gởi bản thảo khi hoàn chỉnh, nhờ bác góp ý thêm dùm…!

               0 likes

          • @Thành : Hay là quay cảnh Em vào quán nhậu thịt cầy tìm Sư Phụ Nikonian đi, vừa thực tế, vừa cảm động, vừa đúng với bài Đốn ngộ. Chà khó quay à nhe Sư phụ xỉn bà nó rồi thì nói cái gì Ổng cũng “dét” hết.

            @Dr. Nikonian : Bác cứ nghía cái Đê ba của Em, làm mắt cỡ quá. Em càng che Bác càng nghía là sao dzậy ?

               0 likes

  2. anh Trung Thành phải không ạ? cái này hay mà.

       0 likes

  3. Để diễn tả cảm xúc hoặc những thăng hoa trong tâm hồn bằng lời thật khó! Bác sĩ làm được rồi!
    “Không ai có thể tắm 2 lần trên một dòng sông”, ôi chao….!
    Bác cho cháu hỏi ” đốn ngộ ” nghĩa là gì ạ?

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Tra Webster nghĩa của “Enlightenment” (đốn ngộ), nó nói thế này:

      the action or state of attaining or having attained spiritual knowledge or insight, in particular (in Buddhism) that awareness which frees a person from the cycle of rebirth

         0 likes

      • Bác dùng từ lạ quá ! Tìm muốn chít luôn ! Nhưng thú vị lắm. Cừ như đang học ngoại ngữ và dịch bài của Bác, khó qué !

        Đặc biệt theo quan điểm của Thiền tông, hành giả có thể trực tiếp “chứng ngộ” chân lý trong đời sống hiện tại gọi là “đốn ngộ”. Trích theo Wikipedia.

        “chứng ngộ” nghĩa là gì Bác hử ?

        @Xuka : mèn đét, Bác nikonian nỉ làm mỉnh tìm hết chữ này xuyên qua cữ nọ, phê qué ! Mà nickname của Bác ngộ ghê hen, XuKa đôc lái lại nghe ngộ ngộ. :0)

           0 likes

        • @Drnikonian: Cảm ơn bác sĩ vì đã giúp cháu hiểu cái từ hoàn toàn mới đối với cháu! Cháu vui lắm từ khi hiểu được nó, nhờ vậy cháu hiểu cái entry của bác cặn kẽ hơn.
          @timsuphu: Cháu thấy trong cái lãnh vực….đầu óc đen tối thì bác tìm sư phụ chi cho xa, bác là sư tổ luôn rồi đấy ạ! :wink:

             0 likes

          • Hê hê, thấy nickname Xuka ngộ ngộ rồi suy ngẫm dậy cho dui, đừng dận nhe Bác. Đọc chuyện chướng tai gai mắt của Dr Nikonian làm tinh thần đột lụy, nên thọt cù lét mấy Bác để cười làm thuốc bổ (ngữa). Xin nhậ cái danh hảo sư tổ trong cái lãnh vực….đầu óc đen tối. Khoái quá ! (gen tự sướng phát)

               0 likes

  4. Em mới được tới đoạn mơ ước và khát khao được lướt ngón tay lên đàn thôi. Đọc bài này xong thì phải lên kế hoạch chi tiết để được đạt đến đoạn “đốn ngộ”… Thèm lắm luôn…

       0 likes

  5. Oh, bác ơi, nếu thương tình thì cho em xin cái link nhé.

       0 likes

  6. Em rất thích bài này của bác. Đọc xong cảm xúc khó tả lắm bác ạ . Sao giống hắn thế:
    Cũng yêu âm nhạc đến vô cùng. Không thể là pianist, thì mạn nguyện là piano player vậy và mày mò, cạy cục tập đàn mỗi đêm… Để rồi Thèm được những giây phút ” Đốn ngộ” như gã…

       0 likes

  7. nhất phương

    Chào bác. Đọc truyện này cháu thấy hợp ý ghê. Nếu cháu bệnh mà đạt được tới đỉnh như thế chắc cũng ráng bệnh một lần xem sao hihi…vì cháu tập đàn hoài mà không tới đâu, cứ lẹt đẹt…lẹt đẹt thôi.

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Hì, tớ cũng thế. Cứ trông có một bữa bệnh lại như thế mà vẫn khoẻ như văm, nên chơi dở vẫn hoàn dở :(

         0 likes

  8. “Không ai có thể tắm 2 lần trên một dòng sông” có ý giống như câu của Hecralite : “On those stepping into rivers staying the same other and other waters flow”

       0 likes

  9. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    Những lúc buồn tôi thường đến thăm nhà BS, đọc các bài viết. Như tìm thấy ở đây, những bài viết nhẹ nhàng, dịu, đầy chất thơ khiến con người luôn bị áp lực tâm lý công việc, và chán nản nhân thế, cân bằng lại. Như bài Đốn ngộ này.

    Tôi cũng rất thích âm nhạc, và trong đó, hòa tấu ghi ta cũng là một trong những thể loại nhạc ko lời tôi thích nghe vô cùng, những lúc buồn. vì nó nhẹ nhàng, da diết, và sâu sắc. Nhất là những đêm đông, ko ngủ được, nghe ko chán…Hi…hi…

    Còn đọc Đốn ngộ, lại thấy niềm say mê của con người thật kỳ lạ. Như bị hành xác vậy. Nhưng là sự hành xác, sự …đốn ngộ tuyệt diệu. Mà nhờ nó, ta lại thấy hạnh phúc trong một thế giới tinh thần riêng biệt, cao đẹp, sang trọng và thuần khiết.

       0 likes

Leave a Reply

%d bloggers like this: