Viết cho con trai vừa có bằng lái xe

Bản ghi âm của bài viết này:

_________________________________________________________________________

Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái  trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.

Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.

Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.

Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.

Chúc mừng con, con trai ta ạ!

Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!

Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!

Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng  ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?

Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu.  Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!

Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã  học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…

Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.

Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi  gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu [1]. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”,  nơi có “cỏ cây chen lá, đá chen hoa”[2], cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho đất nước vững thiên thu.

Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng  Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?

Quê hương con đó!

Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.

Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân, lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.

Quê hương con đó!

Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”[3], với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”[4]. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.

Quê hương con đó!

Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà – coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.

Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao[5]” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”[6] …Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!

Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.

Nhớ về, nghe con!

30.4.2009

 

 


[1] Cuối thế kỷ XIII, sau 3 lần xâm lược thất bại, sứ nhà Nguyên là Trần Phu sang Thăng Long được nhà Trần đánh trống đồng đón tiếp mà sợ hãi đến khi về vẫncòn thảng thốt: “… Ðồng cổ thanh trung bạch phát sinh” (Dịch nghĩa: “…“… Nghe tiếng trống đồng tóc bạc trắng đầu”…)

[2] “Bước tới đèo Ngang bóng xế tà, Cỏ cây chen đá, lá chen hoa” (Qua Đèo Ngang – thơ Bà Huyện Thanh Quan)

[3] Trích ca khúc Trả lại em yêu (Phạm Duy)

[4] Tên một ca khúc ngoại quốc (Tell Laura, I love her), lời Việt của nhạc sĩ Nam Lộc

[5] Trích ca khúc Về đây nghe em của của nhạc sĩ Trần Quang Lộc

[6] Trích ca khúc Hương xưa của nhạc sĩ Cung Tiến

 

65 people like this post.

263 thoughts on “Viết cho con trai vừa có bằng lái xe”

  1. Tôi đọc bài này lúc 4h sáng, vào một đêm không sao ngủ được. Vốn là người lì lợm thế mà bỗng dưng tôi khóc khi đọc xong “lá thư của người cha tội nghiệp”.
    Tác giả viết cho con mà như viết cho nhiều đứa trẻ Việt Nam khác, trong đó có con tôi.
    Các con là máu thịt, là niềm hạnh phúc, là cả bầu trời, là hơi thở của cha mẹ, thế mà những đấng sinh thành vì tương lai của con mình, của đất nước phải đành lòng đem con đi gởi xứ người. Tại làm sao phải tự mình cầm dao chẽ đôi con tim mình như vậy?
    Các con ạ, các con phải ý thức rõ: ra đi là để quay về, ra đi là để hiểu rõ mình, hiểu rõ người, để mà sống cho ra sống.
    Tổ quốc này giàu đẹp hay hoang tàn, thiên đàng hay địa ngục là trách nhiệm của các con – thế hệ tương lai của đất nước.
    Chú – cô đã vắt kiệt sức mình vì mưu sinh, vì trách nhiệm với các con, vì sự nghiệp của quê cha đất tổ. Giờ đây chú – cô chỉ còn có thể nung nấu hoài bảo là “dành hết quãng đời còn lại để góp phần gầy dựng một thế hệ mới cho Tổ Quốc của chúng ta, trong đó có những dứa con của mình”.
    Ta nghiêng mình trước các con, ta hôn chân các con, những mầm non của cây đại thụ!

       6 likes

    1. Doc bai` viet cua anh to^i do^ng y’ ra(ng` nhung~ gi` anh Vie^’t de^u` dung’ su*. Tha^.t; nhung co’ vai` loi` muo^n’ chia se~ cung ca’c ba.n

      to^i so^n’g o my~ duoc ga^n` 20 nam roi, khi roi` vn luc’ do’ duoc 18 tuoi….cho ne^n nhung~ cai’ hay do~ cua nuoc’ Vn minh` to^i de^u` biet ca~.

      co’ 2 loai. nguoi` my~ ( white & Black)

      My Tra(n’g:

      Ho. rat thanh` co^ng trong xa~ ho^.i; nhung ho. la.i la` nhung~ nguoi` khong ke^’t tha^n duoc. Khi chung’ ta co’ hoa.n na.n ho. se la` nhung~ nguoi` dun’g ngo’ va cha.y truoc.

      Trong no*.i lam` viec ho. la` nhung` nguoi` dang’ so*. nhat vi` ho. duoc anh em ta me^.n danh la` ( Da^n da^m’ len’ sau lu*ng chie^’n si~)

      Da^y la` nho’m nguoi` ky` thi. so^’ mot do’…nhung khong co’ ra ma(.t dau…vi` o my~ ky` thi. la` pha.m to^.i

      My Den:

      Ho. thi` thuo^.c loa.i luoi` khong thich’ di lam` chi? biet anh cho*i; ba(ng dan~g ; buo^n ma tuy’. Nhung co’ mot cai’ hay la` lo^’i giao’ du.c cua ho. giong nhu nguoi` Viet nam minh`; ho. so^ng’ va choi voi’ ba.n be` co’ cai’ Tinh` ….

         1 likes

      1. Góp ý kiến với bài của Money & Love:
        Ở Mỹ, Người Việt không bị kỳ thị nhiều bằng ở Pháp. Bên Đức sự kỳ thị còn cao hơn. Tuy nhiên, người Việt ở Nhật, Đại Hàn mong thóat qua Đức, Pháp để hưởng cuộc sống ít bị Kỳ Thị. Ở Nga, sự kỳ thị còn tàn bạo hơn nhiều!

        Tuy nhiên, mọi người Việt ở các quốc gia trên đều có cơ hội sống tự do, và tạo dựng tương lai cho mình và các thế hệ kế tiếp.

        [...]

        Cảm ơn USA
        Cảm ơn France
        Cảm ơn Germany
        Cảm ơn Japan, Korea…. đã cưu-mang những người Việt Nam [...].

           3 likes

  2. Công bằng mà nói, từng câu, từng chữ, từng cảm xúc, hay hơn và thật hơn so với nhiều người được chứng nhận là HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

       5 likes

  3. Hay muốn khóc luôn bác ạ. Mạn phép bác, tôi in ra cho con trai tôi, sáng nay ôn thi môn sử học kỳ 2 cùng con, phải kìm nén để đừng phát nóng vì mớ kiến thức hỗn tạp của cái gọi lại giáo dục XHCN.

    Chỉ có dân tộc Việt Nam mình mới sản sinh ra hai khái niệm từ Thuyền Nhân và Tị Nạn Giáo Dục.

    Đau lòng.

    Chúng ta, tôi và bác, đã từng là friend trong thế giới 360, xin hãy tiếp tục mang vào đây, để đọc, để sẻ chia nghiền ngẫm.

       1 likes

  4. Cháu rất xúc động khi đọc hết những dòng tâm sự của bác ở đây.
    Xin được phép bác cho cháu copy bài này!
    Chúc bác mạnh khỏe!

       0 likes

  5. Con cam thay rat xuc dong khi doc bai viet cua bac. Con den My da dc 1 khoang thoi gian & y thuc quay tro ve coi nguoi cua con duong nhu da bi lang quen theo nhung buoi tiec cung ban be… Bac noi rat dung: Cuoi nguon thi luon la coi nguon. “Anh di anh nho que nha, du xau du dep van la que anh.” Con cam thay rat xau ho vi kien thuc Van Hoc cua con ko con tot nhu xua nua. Con luc nao cung nho thay co giao trong nhung nam di hoc cua con het. Du he thong giao duc cua nuoc minh ko bang My nhung tat ca hoc sinh du hoc deu phai cong nhan rang kien thuc cua minh vuot xa hs My cung nhu tinh than ki luat. Con tham cam on thay co & cha me da cho con co hoi dc den nuoc My & nhan ra: ko noi dau bang nha`…
    Con tin chac rang con chu rat tu hao ve chu. Chuc chu luon manh khoe.

       0 likes

  6. bài viết hay wa, mừng vì đọc được bài viết này ngay April 30, cám ơn vì đã cho quê hương 1 trái tim và 1 cơ hội

       1 likes

  7. Các chú nhỏ của anh hẳn sẽ phải rất hãnh diện khi đọc những dòng này.

       0 likes

  8. Xin phép chú cho cháu đăng lá thư của chú trên diễn đàn học sinh trường cháu nhé!

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn đã quan tâm đến bài viết của tôi.
      Tuy nhiên, nếu bạn đang học ở VN, có thể viêc đăng lại bài viết của tôi trên diễn đàn của trường bạn sẽ dẫn đến rầy rà cho các bạn đấy. Các bạn phải thận trọng.
      Chúc các bạn vui
      Rất quí mến
      Dr Nikonian

         1 likes

  9. Dạ, có thể mỗi người có một định nghĩa riêng về lòng yêu nước chú ạ, với cháu thì lá thư của chú là một ví dụ đẹp về điều đó. Bài cháu đăng lại có khả năng sẽ bị gỡ xuống, nhưng ít ra cũng có một số bạn học sinh sẽ đọc và suy nghĩ về nó.

       0 likes

  10. Quá hay và rất cảm động, đọc xong tôi nhớ đến lá thư mà Tổng thống Abraham Lincoln viết gởi cho thầy hiệu trưởng của trường
    nơi con trai ông theo học. Cám ơn anh.

       0 likes

  11. Kính gửi Bác Dr. Nikonian,
    Thật, cháu đã xúc động và cháu rất cảm ơn Bác về bài viết này ạ.
    Cháu cũng là 1 du học sinh, “xa xứ & cày chữ” trên xứ người. Không gia đình, không người thân, cháu đã gặp rất nhiều khó khăn nơi đất khách quê người những ngày đầu nhưng cháu vẫn cố gắng và đến nay đã gần 2 năm cháu xa nhà du học.
    Quả thật cháu đã được học rất rất nhiều điều hay (không có nghĩa là tất cả, cũng có những điều không hay nhưng từ nó mình có thể rút ra kinh nghiệm thực tiễn) từ nền giáo dục tiên tiến cũng như từ cuộc sống của những con người ở cái xã hội mà mọi người ta gọi là văn minh hơn, phát triển hơn.
    Như Bác viết quả thật không sai, vài tháng đầu nơi đất khách, cháu đã nhận nhiều lời khuyên sau khi học xong nên ở lại cho nó “sướng thân chứ về nhà làm gì, lương bổng không bao nhiêu!!! du học làm gì rồi về nhà nhận đồng lương còi !?!”. Quả thật, cháu đã bị xao lãng, suy nghĩ về lời khuyên đó nhưng dần dần cháu đã xác định được hướng đi, mục đích chính của mình: cố gắng học hỏi thật tốt những điều hay, tiên tiến ở nước người ta mà về cống hiến phần công sức nhỏ nhoi từ bản thân mà làm giàu, làm đẹp thêm cho dân tộc mình để rồi có ngày nước mình được tiên tiến có thể sánh vai với các cừơng quốc năm châu…
    Một lần nữa, cháu thật rất cảm ơn bài viết của Bác đã giúp cháu có thêm nghị lực để thực hiện mục đích của mình ạ. Cháu cảm ơn Bác ạ.

       0 likes

    1. Toi nghi rang: khong phai cu yeu nuoc thi nhat thiet phai ve. Có mấy lí do như sau. Thứ nhất nếu về VN mà không có công việc phù hợp và không phát huy được năng lực của mình thì không nên về. Thứ hai cũng cần nói về vấn đề thu nhập, không thể để bao nhiêu công đi học, mất bao nhiêu tiền của để nhận một mức thu nhập không đủ sống. Nếu có thể thì ở lại làm một thời gian khi tích luỹ đủ kinh nghiêm đủ vốn để đứng một mình có thể mở công ty.. hoặc với khả năng tìm công việc tốt ở trong nước. Hàng ngày “vật vã trở về và vật vả ra đi ” trên con đường tắc cứng và bụi mù khói. Ra đường cứ thấy bóng áo vàng (cảnh sát giao thông) đều ngán,,, Đi làm nhà nước thì thấy toàn hiện tượng khó coi, nhân viên nhà nước đi làm thì chỉ tranh thủ ăn bớt thời gian, hoặc “cá kiếm” các lợi ích khác… Là một người mới tốt nghiệp đi làm một vài năm tôi thấy rất nản. Tình hình chỉ có thể tốt hơn nếu có những người lãnh đạo đặt lợi ích của quốc gia nên hàng đầu. Tôi đã và đang tìm cơ hội để mình có ra ngoài học và tìm công việc tốt hơn.

         1 likes

      1. @All: các bạn đang bàn về sự khốn đốn của một cá nhân khi trở về. Hoàn toàn không sai. Còn vạn người, triệu người ưu tú, cùng trở về thì sao? Xin các bạn nghĩ thêm và phác thào thử viễn cảnh này. Ta bàn thêm cho nó lạc quan.
        Kính cáo

           1 likes

      1. Các ông bố luôn luôn biết cách làm cho con mình bất ngờ! Và bức thư này cũng được mọi người chia sẻ như nó đáng được. Chúc mừng bác!

        P/s: đồng chí Thien Le nhớ nhá! Không về không được đâu ^_^!

           1 likes

    1. Em hay nhỉ! Bao nhiêu người hâm mộ bác Đốc Tờ bố của em rứa mà em ” không ngờ ba viết hay đến thế ” là seo? ( Hehe, lêu lêu bác sĩ! ) Chị nhớ em của chị khi mà mới có bằng lái xe, bố chị cũng cảm động rưng rưng y như bố của em nớ. Thix nhé! Chúc hai em học giỏi!

         0 likes

  12. Chép cái msg lại đây coi như còm thêm cho vui nhe.

    Cảm ơn Dr hii, m đọc rồi, mà chưa còm, bài này truyền nhiều trên mạng roầi á, sáng nay có bạn chép nội dung gửi cho m xem nữa đó

    Chúc mừng bác vì nhiều thứ, chúc mừng bằng lái của con trai và chúc mừng vn này có người cha hay ho như bác.

    Mến

       0 likes

  13. Cac bac thi nhiet tinh quang ba cho nuoc My, gia tri My, noi chung la chi vo vap nhung cai tot cua My… Nhieu nguoi My toi gap thi noi ho khung hoang, met moi lam roi…
    Chuc cac bac manh khoe,viet that hang vao.

       1 likes

  14. Bai viet rat xuc dong bac a. Chau cung la 1 du hoc sinh xa nha nen doc bai viet nay chau tim thay nhieu su dong cam cung nhu nhung ly luan rat hay. Chau xin phep duoc copy bai viet cua bac ve blog cua chau de cac ban cua chau cung xem. Cam on bac!

       0 likes

  15. bai viet hay nhu trong TAM HON CAO THUONG cua ong HA MAI ANH da dich ma toi co hoc trong quyen sach lop 5 hoi che do cu nam 1972 .xuan huy

       0 likes

  16. bác à, bài viết của bác chỉ có thể thốt lên rằng rất hùng tráng, đọc bài viết của bác nhớ bài “Lời dặn của cha” của Grauxonbrao và nhớ lá thư cha viết cho con của ông tổng thống nào đó của Hoa Kỳ….cám ơn bác, em tự hào vì có người bạn như bác

       0 likes

  17. Đọc bài của ông tôi thấy đắng cay cho người Vietj chúng ta trong hiện tình Đất _Nước. Sau gần một thế kỉ đau thương, đất nước ta giờ còn đâu nưa cái gốc xưa? CHỉ vài chục năm nữa thì sự méo mó bao trùm lên nước Việt. [... tự ý đục bỏ...] (mặc dù rất đồng tình với tác giả comment – xin lượng thứ)

       0 likes

  18. Một lòng yêu nước nồng nàn đáng trân quý ! Những lời khuyên dạy bổ ích cho tất cả chúng ta .Hãy vì một non sông gấm vóc và một dân tộc kiêu hùng cho dù tất cả đang phải bắt đầu làm lại từ đầu .
    Hy vọng ngày tươi sáng sẽ đến với quê hương nhanh hơn .
    Cám ơn tác giả bài viết đã hâm nóng lại lòng yêu nước trong mỗi chúng ta .

       1 likes

  19. Cám ơn anh Dr. Nikon,
    Đọc bài của anh mà tôi muốn rơi nước mắt.
    Cảm ơn anh đã đem lòng yêu nước tới cho thế hệ trẻ.

    Gần đây tôi phải ra khu sách cũ để mua cuốn Quốc Văn Giáo Khoa Thư về cho con gái 10 tuổi của mình đọc.

    Bài của anh chắc cũng nằm trong số đó!

       0 likes

  20. Bài viết hay nếu đi thi có thể đọat giải cao. Nhưng tôi không tin là thời nay vẫn còn có một ông bố Việt Nam “bằng da, bằng thịt” mà lại có những tâm huyết và đạo dức trong sáng như vậy. Bởi vì, nếu có ông bố như vậy thì chắc chắn phải có một gia đình cũng OK như ông, và nếu có một gia đình như vậy thì phải có một dòng họ tương xứng….phần xuy diễn tiếp theo là của mọi người…

       1 likes

    1. Ở đâu cũng có những anh chàng nhìn đời méo mó nhỉ! Sống mà thiếu niềm tin và hy vọng như rứa thì coi bộ đời hơi bị buồn đó.

         0 likes

  21. no way jose, I hate Vietamese people. You peole are so mean, and all of you are cheaters. How could you love a place that have so many cheaters. You people cheat everywhere, i dont trust anybody in VN. Lying and cheating everywhere Yikes!

       0 likes

    1. @No name:
      Although I don’t know who you are, it’s stupid to waste my time answering your comment, due to its stupidity.
      Obviously, you lack a minimal background in culture to understand and admire a different culture, which greater than yours.

         3 likes

  22. >:D< Người cần đọc đã đọc rồi, bức thư này không chỉ dành riêng cho hai bạn nhỏ, mà thực sự đáng để đọc đấy bác ạ!

       0 likes

  23. @Nguyen : Đây là blog, không phải cuộc thi viết thư theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
    Bạn không tin có một ông bố như vậy thì liên hệ với tui, tui dắt đi gặp ổng. Bảo đảm ổng còn nhiều cái hay ho hơn bức thư này rất nhiều.

    Dẹp cái thuyết suy diễn của bạn đi được rùi á! (Nhắc lại là SUY DIỄN chớ hổng phải xuy diễn hén bạn)

       0 likes

  24. Khi copy bài này về blog mình từ blog mẹ nấm, tôi vẫn không biết tác giả. Sau khi hai bài tôi đăng trên 360 và Multiply sinh ra vài ý kiến phản hồi tôi mới hân hạnh được anh ghé thăm nhà. Rất vui được biết tác giả bức thư đã làm ,không chỉ tôi mà nhiều người khác xúc động. Mong được làm một trong những người bạn của anh

       0 likes

  25. Chào anh Dr. Nikonian và xin phép được xưng em vì em kém tuổi anh. Em đọc bài này lần đầu trên trang của anh TOU và có phản hồi bên đó. Sang đây đọc thấy không khí sôi nổi quá, nhiều chia sẻ em thấy tâm đắc, nhưng cũng có một ít điều thấy hình như một số người đọc đã hơi vội vã viết ra trước khi hiểu hết ý tứ bài viết.
    Riêng về câu phản hồi tiếng Anh, có lẽ người đó hiểu tiếng Việt đủ để vào link này và biết bài này viết về vấn đề gì, nhưng cố tình phản hồi bằng tiếng Anh. Bản chất người đó thế nào chắc ai cũng hiểu, và chắc chẳng khiến anh và các bạn ở đây bận tâm.

       0 likes

  26. Dr. Nikonian:

    You’re quick! I wish I can translate your letter and send it to my children so that they will know how lucky they are. They cannot read Vietnamese! However, I am not worried about that because they know that they are vietnamse (and behave better than many so-called vietnamese!). I don’t give a @#%! about that anymore!

    Thanks again for your letter.

       0 likes

  27. Website trường của cháu:

    http://forum.nthsite.com/

    Thật ra, đây không phải là website chính thức, mà là do học sinh và cựu học sinh đóng góp xây dựng, nhưng từ lâu là địa chỉ để học sinh trường gặp gỡ online.
    Lá thư của chú cháu đăng lên không thấy phản hồi, nhưng cái cháu cần cũng chỉ là các bạn có đọc.

       0 likes

  28. Cám ơn bạn đã diễn đạt rất chuẩn xác những trăn trở của nhiều người làm cha, làm mẹ khi đang cùng với con cái sống bên ngòai Việt Nam. Chỉ tiếc rằng các con tôi chưa đủ lớn để có thể cho các bé đọc và cảm được những điều bạn viết. Tôi sẽ giữ bài này trong database của mình như một thứ tài liệu mà các con tôi nên đọc sau này.

    Mến

       0 likes

  29. Xin cám ơn về những cảm xúc tuyệt với. Bài viết của bác rất truyền cảm. Xin phép được copy để lưu giữ về sau.

       0 likes

  30. Tôi rất thích cái comment của nhà văn VĐD. Cám ơn Dr. về entrry này .
    Nhưng tôi lại thấy buồn tê tái, vì cớ sao người Cha phải rứt từng lời từ trái tim mình để chỉ nói với con một điều hiển nhiên là khi đi xa hãy nhớ quay về đất Mẹ ?

    Trân trọng !
    NQ.

       0 likes

    1. Hì, em không biết có nên thích cái còm của bác VĐD hay không? Cứ sợ bác ấy chưởi khéo em bác ạ! ^-^
      Để hôm nào phải mời bác ấy đi nhậu, hỏi cho ra lẽ mới được :)
      Anyway, cảm ơn bác đã ghé chơi. Câu hỏi tê tái của Bác, chỉ có đất Mẹ mới trả lời được, bác ạ!

         0 likes

      1. Bác vui tính quá, làm sao bác VĐD lại làm vậy với một bài viết thế này ! :)
        Em phải mượn lời khen của nhà văn VĐD là vì em cũng có những cảm nhận như thế sau khi đọc xong bài viết của bác ạ.
        Chúc bác một ngày mới bình an :)

           0 likes

  31. Cảm ơn bài viết của bác!
    Người Trẻ chỉ hy vọng rằng sau vài năm nữa, bác không phải trăn trở viết tiếp một lá thư khác để tạ lỗi với con trai mình về những gì đã viết và khuyên con hôm nay.
    Về quê à? Trong tâm tưởng mỗi người con dân đất Việt đều có dòng máu nóng thôi thúc điều đó cả! Người vào học thị xã thì vẫn nhớ về huyện lị thôn quê, người vào học thành phố thì nhớ về tỉnh địa phương mình, người du học nước ngoài thì đau đáu nhớ mảnh đất hình chữ S… Ai cũng thế!
    Tuy nhiên, con trai bác khi học hành thành công, khi về Việt Nam thì cũng phải đi làm như ai khác mới có tiền để du lịch đến những nơi như núi Yên Tử, sông Bạch Đằng, đèo Ngang…
    Nhưng rồi anh ta sẽ làm gì? Cống hiến được gì trong xã hội ngày nay? Rất nhiều người học hành thành đạt ở nước ngoài về VN rồi làm gì bác có biết không?
    NT thì biết một điều, nếu ai đó học hành đàng hoàng ở nước ngoài, quay về “phụng sự đất nước” thì chỉ có nước vào làm trong tập đoàn cố vấn của một trong những thế lực lớn hiện nay, kiếm lợi riêng cho một bộ phận ít người… thì mới có tiền rủng rỉnh so với phần còn lại của xã hội thôi!
    Nhưng tôi tin lương tâm một người cha đã viết những dòng tâm tình này như bác thì sẽ không để con trai mình làm những việc đó?
    Vậy anh ta sẽ làm gì bây giờ?
    Hình như NT có đọc ở đâu đó câu nói đại ý: “Đời ông làm chính trị, đời cha làm kinh tế thì đời con mới làm nghệ thuật được!”.
    Chắc hẳn bác sẽ không muốn con trai mình làm kinh tế trong một đất nước đầy giả dối chính trị mị dân chứ nhỉ? Điều này sẽ làm khổ cho con trai bác, cháu của bác và cả bác mà thôi!
    (Đã biết tên bác từ lâu, khi đọc blog 360 của chị Trang Hạ, đây là lần đầu tiên comment ở blog của bác. Bác đừng nghĩ NT cực đoan cố chấp, người trẻ rất mong nhận được nhiều ý kiến chỉ bảo, hướng dẫn từ những người lớn như bác).
    Kính!

       2 likes

    1. Comment của bạn, xứng đáng là một chủ đề mới vì tính xác thực, hữu lý và thực tế của nó.
      Khi viết thư cho con, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều đến những vấn đề bạn đã nêu. Tuy nhiên, để diễn đạt nó một cách thấu suốt, cô đọng và … an toàn là một việc đòi hỏi thời gian.
      Tôi hẹn bạn cùng trao đổi trong một entry mới, tiếp theo entry này. Tôi cũng mời gọi tất cả các bạn đã đọc, chia sẻ entry này, cùng thảo luận trên tinh thần cởi mở và tương kính lẫn nhau.
      Để câu trả lời cho việc “Về hay không về?” của con em chúng ta thêm phần sáng tỏ.
      Chân thành cảm ơn bạn Người Trẻ, cũng như các bạn trẻ khác đã đọc và suy nghĩ cùng tôi trong những ngày qua

         1 likes

  32. Tôi là người Việt Nam. Một kỹ sư cơ khí động lực, nói chung với mức lương tôi đang có hì không có gì phải phàn nàn. Tôi đã theo dõi topic này cách đây 2 ngày và ôi cũng đã đọc đựoc rất nhiều comment, có ngưòi khen ngưòi chê, thế mới công bằng và khách quan. Nhân đây tôi cũng uốn tỏ bày một chút về ý kiến của riêng tôi: Sống và làm việc tại Việt Nam nếu có công việc ổn định không bon chen nhiều thì tôi thấy rất hài lòng. Nhà tôi có 2 đứa em gái cả 2 đầu đã đi làm hưóng dẫn viên tiếng Nhật. Một đứa thì mới đây đã đựoc một thầy hiệu trưởng của 1 trường Nhật bảo lãnh cho đi du học cách đây 2 năm, nó đã về Việt Nam đựoc 2 lần và lần mới nhất này khi về Việt Nam cả nhà tôi đều hỏi : thế có định về Việt Nam sống và lập nghiệp không?. Nó trả lời: Thích về Việt Nam lắm, nhưng chỉ là về chơi thôi, còn về luôn thì nó không muốn. Và bây giờ nó đang cố gắng phấn đấu để tìm cách đựoc sống luôn bên Nhật. Lý do nó đưa ra rất đơn giản: Việt Nam bụi và xô bồ lắm – dĩ nhiên, thế mới là Việt Nam. Còn một đứa em nữa thì nó mới lập gia đình với người cùng cơ quan nó làm, cả hai vợ chồng đều làm hướng dẫn viên du lịch tiếng Nhật.
    Còn riêng bản thân tôi, cũng mới lập gia đình đựơc hơn 1năm, gia đình nhà vợ tôi đã định cư hết bên Mỹ, nói chung cuộc sống của tôi không có gì là đáng phàn nàn cả. Thế nhưng nếu có cơ hội sang định cư tại Mỹ (tôi biết là sẽ) thì tôi rất sẵn sàng dứt bỏ mọi thứ ở Viẹt Nam này để ra đi. Tại sao ư? Tại vì tôi làm tất cả vì tương lai của vợ con tôi(và tôi nghĩ 100người đựơc hỏi thì cũng sẽ trả lời như tôi thôi- miễn sao được sống tại Mỹ là coi như tới thiên đường rồi!? ) Thế thì theo như ý bác Dr.Nikor là muốn con cái bác về luôn Việt Nam hay chỉ là về để thăm nhhững người thân đang sống ở Việt Nam? Và nếu khi con bác về thì sẽ giúp được gì cho đất nứơc và bằng cách nào? Hay là khi vừa đặt chân xuống phi trường là đã muốn về lại quê hương thứ hai (Mỹ) ngay. Sống là phải hy vọng những điều tốt và tương lai, nhưng phải thực tế một tý và nhất là nền tảng nào để mình đặt hy vọng mình lên đó ? Đó mới là vấn đề.
    Thân gửi đến tất cả mọi người những sy nghĩ riêng của cá nhân tôi và cũng mong mọi người góp ý cho tôi để tôi có cái nhìn rộng hơn. Xin chân thành cám ơn tất cả mọi người. Thân

       2 likes

    1. Đây là kỷ nguyên của Châu Á. Cái gì cũng có sự đổi ngôi, chẳng người Ai Cập nào nghĩ văn minh sông Nine sẽ sụp đổ nhường cho văn minh Romanesque. khi Columbus tìm ra America ổng đã ko nghĩ được là có ngày vùng đất này sẽ thống trị thế giới. Và giờ đừng nghĩ cái nước cờ hoa này sẽ luôn có thể đứng được ở vị trí nó đang ở. Nói thế này nhiều người sẽ nói cùng lắm cũng mấy trăm năm nữa, nhưng ai biết được 1 trăm năm trước cũng có người nơi thế thì giờ là mình đang ở những năm cuối cùng của trăm năm đó. Bác ở VN chưa đặt chân sang đây thì chưa biết được đâu là thiên đường. Cháu đi nhiều nơi, sống lang thang. Cháu biết không đâu là thiên đường.

         1 likes

      1. Hì, hoàn toàn đồng ý với bạn về việc nước Mỹ không phải là thiên đường. Tôi biết được điều đó sau khi đến Mỹ 6 lần, đi qua 14 nước châu Âu, 6 nước châu Á và vài chục năm sống ở Việt nam :)

           0 likes

        1. Chào bác Dr.
          Em cũng tâm đắc lắm với các bài viết của Bác. Có thể nói bác là một người yêu nước khi viết được ra những entry hay như thế. Tuy nhiên, hiểu rõ một thế hệ, thì đã mất hơn chục năm sống với nó, nói gì bác chỉ sang Mỹ mới có 14 lần thì làm sao mà hiểu được toàn cảnh cuộc sống Mỹ.

             0 likes

          1. Hì, tôi đâu có dám nói mình “hiểu được toàn cảnh cuộc sống Mỹ” đâu. Tôi chỉ xác nhận điều này: nước Mỹ không phải khi nào cũng là thiên đường!
            Thân mến

               0 likes

        2. duyviet2412@gmail.com:
          Thật ngạc nhiên vì Janny Do là một người bạn chat từ hồi còn ở VN, còn duyviet2412 trong khi đó lại là fan “hâm mộ” của blog Dr. Nikonian.
          Cuộc đời con người thì ngắn ngủi hơn lịch sử, còn quãng sống của người trẻ thì ngắn ngủi hơn quãng sống của người già. Cho nên ko thể lấy ánh sáng chói chang của 4 phút ngày hè để nói về một năm có 3 tháng tuyết đông trắng xóa.
          Lặng lẽ làm người quan sát và ghi nhận.
          Cầu chúc mọi sự an lành.

             0 likes

  33. Ban khanh thân mến, tôi không nghĩ rằng 100 người được hỏi sẽ trả lời như bạn, vì ít nhất sẽ có tôi trả lời bạn rằng. Tôi ở lại.

    Tôi cũng là người Việt Nam, tôi còn trẻ và chưa lập gia đình. Tôi sống ở Việt Nam và những gì các bạn viết về Việt Nam tôi đều biết và tôi đã, đang trải qua. Tôi không thích chính trị, tôi không làm chính trị, tôi không ủng hộ một thế lực, đảng phái nào. Tôi tin vào đất nước, tôi tin vào con người Việt Nam, vào tương lai của Việt Nam. Tôi không tin vào một nền chính trị chuyên chế nào cả. Việt Nam của tôi sẽ khác.

    Người Việt Nam nào ra nước ngoài học tập, tu dưỡng đều không trở về. Người Việt Nam nào, có cơ hội định cư ở nước ngoài, đều dứt bỏ mọi thứ ở Việt Nam để ra đi. Các bạn thử nghĩ xem, Việt Nam không bị đồng hóa bởi 1000 năm Bắc thuộc. Không chịu khuất phục bởi bất kỳ thế lực ngoại bang nào. Nhưng sẽ diệt vong bởi những suy nghĩ KHÔNG TRỞ VỀ từ những người con trẻ, khỏe, ưu tú của mình.

    Tôi nghĩ, tương lai các con tôi không ở đâu khác ngoài Việt Nam. Nhìn mặt trời mọc và lặn ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng đều như nhau. Nhưng hàng ngày, tôi vẫn muốn ngắm nhìn mặt trời mọc và lặn trên quê hương tôi, Việt Nam của tôi. Tôi muốn khi nằm xuống, thịt xương tôi sẽ làm màu mỡ đất đai quê hương tôi. Tôi vẫn thích nghe Serenade, pop, rock, blue, những bài hát tiếng Anh, tiếng Pháp,… nhưng chưa có một âm thanh nào khiến tôi rơi nước mắt như tiếng gọi “Việt Nam ơi!” Như một chiều tôi tình cờ nghe thấy một làn điệu chèo à í a trên con đường về nhà quen thuộc. Tôi yêu Việt Nam. Cho dù Người có thế nào. Tôi sẽ ở lại với Người. Các con tôi sẽ ở lại với Người.

    Cho tôi gửi lời cảm ơn Dr. Nikonian vì lá thư của anh viết cho con trai. Cảm ơn anh, vì một tấm lòng.

    Kính mến!

       2 likes

  34. Chào chú Nikonian, quả thật nếu cháu là một ngưoif con khi nhận được lá thư này chắc không cầm lòng nổi. Bnar thân cháu, 1 đảng viên 21 tuổi. cháu yêu tổ quốc này lắm. máu thịt của ông cha mình mà. Nếu có đi đâu, thì tổ quốc cảu mình cũng là nhất.
    quả thật, 1 ý kiến đưa ra có nhiều luống suy nghĩ.. không ai có quyền phán xử điều đó đúng hay sai, Tuy nhiên, một khi đã thấy đát nước mình khó khăn, lạc hạu thì càng nên học tốt, và trở về. hay chỉ đơn giản là cống hiến khả năng mình cho đất nước.. bỏ đi sang 1 thiên đường đẻ rồi quay lại nói đất nươc mình thế này thế kia có khác gì tự chửi vào mặt mình đâu. Thay vì chê bai, thay vì miệt thị, hãy mang khả năng của mình đẻ xây dựng nó, đẻ thấy rằng khi đát nước phát triển có 1 phần công lao của mình – đúng không chú Nikonian?
    có đất nước nào bị đô hộ, ngoại xam nhiều như nước mình không ? “1.000 năm đô hộ giặc tàu, 100 năm đô hộ giặc tây”, một đất nước vừa di qua chiến tranh chưa bao lâu.. Đảng và nhà nước cũng muốn đất nước mình giàu mạnh lắm chứ. Nhưng mọi thứ đều có quá trình. ko nên xây nhà từ nóc.
    Cháu tự hào vì đất nước mình. hãy dừng so sánh đát nước mình với thiên đường nào cả. mà chắc gì đã là thiên đường khi ngay tại Paris vẫn còn khu ổ chuột, vãn còn đầy rẫy tệ nạn, khi ma ở Mỹ vẫn còn thảm sát đẫm máu, học sinh đem súng bắn bạn bè – đó.. đâu là thiên đường…
    đừng vội kết luận, đừng vội chạy theo cái choáng ngợp ban đầu. bao nhiu kiều bào, sau mấy chục năm ra đi, họ vẫn về đấy thôi, kháo khát được mang trên mình cái thẻ căn cước Việt nam.
    Hãy tự hào về đất nước mình từ nòi giống đến lịch sử. Hãy đem sức mình vun đắp đẻ cho hình ảnh đất nước ngày một đẹp hơn.
    xin cám ơn những bài viết , những con người như chú Nikonian!

       1 likes

  35. Tôi rời VN năm ’75 lúc còn trong lứa 20. Sang Mỹ, tôi có cơ hội học lại rồi học tiếp trong khi đi làm. Sau 25 năm, tôi quyết định về hưu khi vừa đủ điều kiện (công ty tư nhân) để theo lời khuyên của bạn bè cũ bên nhà về quê hương làm việc, “đóng góp” một phần mình. Nhưng rồi không phải như tôi đã tưởng. “Họ” chỉ muốn mình đóng góp theo “định hướng” của họ trong khi sau 25 năm làm việc bên kia mình đã quen với thói làm việc “độc lập” của mình rồi. Giờ tôi vẫn ở bên này, trong tình trạng hưu trí. Đi bụi đời để học hỏi thêm phong tục văn hóa mình. Tham gia một tí từ thiện trong khả năng mình và dậy kèm (miễn phí) những sinh viên có nhu cầu. Con cái lớn cả rồi nên mỗi năm chỉ về bên ấy 1-2 lần thăm cháu.
    Thực tế đã không rộng tay tiếp nhận thiện chí của tôi rồi. Tôi chỉ còn hy vọng từ thế hệ sau (như con của Dr. Nikonian), với lớp lãnh đạo mới cùng tư duy cấp tiến hơn. May ra…

       2 likes

  36. @Dr.Nikonian:
    Em rất đồng cảm với hoàn cảnh của anh. Muốn con tiến thân, phát triển thành nhân tài… là ước nguyện chung của bao nhiêu cha-mẹ khác đối với con mình.
    Tuy nhiên cạnh đó có điều mà ta luôn băn khoăn là liệu con mình sau này thành tài có trở về nhà không?
    có còn nhớ tới quê nhà, bà con và…cha mẹ không?

    Không biết sự truyền miệng sau có đúng hay không và cũng không biết vì sao lại có truyền miệng này??? : Một khi quyết định cho con đi Mỹ (học) là một khi ta nên sẵn sàng …mất con???
    Và đa phần các cha mẹ chọn: thôi dù gì cũng cố gắng lo cho tương lai cho con. Còn việc đó sau này thì thôi đành nhờ/do…Trời vậy.
    (thở ngắn, thở dài, …)

    @Bạn đọc: đôi điều mình nghĩ ta nên suy ngẫm:

    Ngày nào đó có nên về lại Quê Hương không?
    Quê Hương không ép ta-chỉ có ta và chính ta là người quyết định về hay không!

    Nếu ta không về thì Quê Hương có giận ta không?
    Quê Hương không giận ta. Chỉ có ta ruồng bỏ Quê Hương thôi!.

    Ta phải có trách nhiệm trở về giúp Quê Hương không?
    Quê Hương không bắt ta làm việc đó. Chỉ có ta tự hỏi ta có nên làm việc đó hay không?

    Khi ta sung sướng,hạnh phúc nơi phương trời nào đó. Thì Quê Hương có bắt ta chia xẻ hạnh phúc đó không?
    Quê Hương không bắt ta làm chuyện đó. Trái lại Quê Hương sẽ sẵn sàng đón nhận lại kẻ năm xưa đã ruồng bỏ Quê Hương nay đang trong cơn túng quẫn cần sự che chở và chia xẻ!

    Sung sướng chán chê thời trai trẻ ở phương trời nào mà chẳng thèm đái hoài gì tới Quê Hương-Nay về già mới nghĩ lại và muốn trở vê Quê Hương vậy Quê Hương có trách ta không; và ta còn có chốn dung thân ở Quê Hương không?
    Quê Hương luôn mở rộng vòng tay cho những ước nguyện trở về.

    Vì vậy:
    Chỉ có ta đòi hỏi quê hương thôi chứ Quê Hương không đòi hỏi gì ở ta!

       1 likes

  37. Hiệp đinh Rơ Ne Vờ đã ký!! tách một bộ phận người Việt theo Pháp, theo Mỹ, Ngụy sau này,ra khỏi phần còn lại. Đây có thể nói là cốt lõi bản chất của sự thù hận đến hiện nay và mai sau của người Việt?? Giới trẻ cần phát phát huy?? ha ha ha.

       0 likes

    1. @Dc Đàm Thanh That
      Thưa ông,
      Vì tôn trọng mọi ý kiến trái chiều, tôi giữ nguyên comment này.
      Ngược lại, tôi buộc lòng phải xóa tất cả comment khác của ông, vì tính chất thóa mạ và bẩn thỉu trong ngôn từ sử dụng, để khỏi xúc phạm đến những người khác.
      Qua những người như ông, giới trẻ có thêm một lý do để ghê sợ mà không trở lại.

         3 likes

  38. Con mới chỉ nhận bằng lái xe mà anh viết cảm động quá…Nó nhận bằng đại học, cao học, Tiến sĩ… và bằng làm người thì anh viết hay đến cỡ nào. Cảm ơn Anh.

       0 likes

    1. cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ. Tôi chỉ muốn con tôi thành người thôi, bạn ạ

         0 likes

  39. Lại thêm một con “thú” hoang lạc vào topic này, đó là Đàm Thành Thật. Những từ ngữ mà “nó” viết ra thật đáng khinh bỉ và ghê tởm, vô văn hoá hết sức (và đây cũng có thể được coi là một ví dụ về nền giáo dục ngày càng suy đồi của nước Việt ngày nay)
    Lời góp ý: Khi vào bất kỳ một topic nào : Hãy dùng những từ ngữ có văn hoá đã đựơc dạy ở trường lớp mà gõ vào, đừng để người khác khinh bỉ mình vì những gì mình viết ra. Văn nói khác hoàn toàn văn viết, do đó khi muốn nói hoặc viết một cái gì đó ra thì hãy có trách nhiệm với lời nói và những cái mình viết ra thì mới sớm thành “nhân” đựơc. Còn không thì cách hay nhất là: IM LẶNG & LÀM THINH (không ai nói mình câm hay mù chữ đâu). Thế nhé. Thân

       1 likes

    1. Đàm Thành Thật là một case bất trị, thưa bạn. Đừng nhọc lòng với những người như thế.
      Thêm một lý do, để con em chúng ta phải về. Về để thay thế những người như vậy, đất nước mới khá lên nổi.

         1 likes

  40. Tôi chỉ biết đến bài viết này nhờ trang viet-studies nên không biết gì nhiều về tác giả cũng như “hoàn cảnh ra đời” của lá thư. Cảm giác của tôi về lá thư là cảm động vì tình cảm động và “sến”. Cảm động vì tình cảm của người cha đối với con nhưng thấy tình yêu quê hương được đề cập hơi ngây thơ và có phần dễ dãi. Nếu nói thật lòng thì giọng văn của tác giả khi viết về quê hương không khác giọng văn tuyên truyền là mấy, khác chăng là nội dung tuyên truyền mà thôi. Tôi đặc biệt thấy buồn về cái cách tác giả đề cập đến Trung Quốc, nhất là khi nói với một bạn trẻ và bạn trẻ ấy đang sống ở một môi trường đa văn hóa.

       0 likes

    1. Nếu bạn thấy entry này có “giọng tuyên truyền” thì chắc là tôi viết chưa đạt :)
      Cảm ơn bạn đã đọc và bình luận
      Thân mến

         0 likes

    2. pó tay với cái chị Phương Lan luôn, chả hiểu chị muốn nói gì????

         0 likes

  41. Thưa Anh

    Chưa vội nói đến hiệu quả và sức lan tỏa của bài viết mặc dù bài của anh chiếm số lương đọc giả cao nhất trong blog status của tôi, rất mừng vì điều này. Điều tôi trân quí nhất là bài viết đã được sự đón nhận sâu lắng từ những học viên đang theo lớp học của tôi, những người đang giữ trọng trách quan trọng trong tổ chức công ty, bài viết đã chuyển hóa một phần Gía Trị Sống về đúng vị trí của nó sau một thời gian dài bị nhập nhòe với giá cả cuộc đời.

    Tôi đã gởi bài viết anh qua mail cho hàng trăm bạn bè, người quen, gia đình, trong nước và ngoài nước, với tên gọi “tự hào Việt Nam”. Tôi đã nhận được những thư trả lời như “vừa đọc vừa chảy nước mắt vì hạnh phúc”, “đọc xong mới biết là đã có lúc mình ngưng thở”…

    Bài viết của anh, đã chính thức nằm cùng những bài viết của tôi cho hai cháu, để làm hành trang cho cháu vào đời.

    Cảm ơn Anh, một lần nữa.

    Trân trọng.

       0 likes

  42. Có cơ may nào được gặp Người cha đáng kính và tội nghiệp này không :)

       0 likes

  43. Chau la 1 du hoc sinh o My, va bo chau gui cho chau link den bai viet cua bac. Cam on bac rat nhieu. Doc bai nay xong cang thoi thuc chau ve Vietnam hon. Chuc bac va con trai luon hanh phuc.

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn. Bạn làm tôi cảm động quá!
      Cho phép tôi được bắt tay bố bạn, với tất cả lòng quí mến

         0 likes

  44. Cháu chào bác ạ,
    Cháu hiện đang là học sinh lớp 12, và chuẩn bị thi TN và ĐH. Có lẽ là năm sau cháu sẽ cố gắng kiếm 1 suất đi du học ở Mỹ. Cháu luôn tâm niệm rằng nếu có được đi du học, nếu có thể học thành tài, nhất định cháu sẽ trở về, để góp chút sức lực của mình cho đất nước. Đọc xong bài này của bác, cháu càng có thêm động lực và quyết tâm để hướng tới giấc mơ của mình. Nhưng dù có đi đâu, về đâu, chắc chắn cháu sẽ nhớ mãi câu “Quê hương con đó!” trong bài viết của bác. “Quê hương mỗi người chỉ một, Như là chỉ một mẹ thôi, Quê hương nếu ai không nhớ, Sẽ không lớn nổi thành người”.
    Chúc bác mạnh khỏe và càng ngày càng có nhiều bài viết hay, đầy ý nghĩa hơn nữa

       0 likes

  45. À, suýt thì quên. Bác cho phép cháu đem bài này lên blog cháu được không ạ. Cháu cảm ơn bác rất nhiều :)

       0 likes

    1. Cứ thoải mái đi bạn. Những suy nghĩ của tôi, đã là suy nghĩ của rất nhiều người. Tôi hạnh phúc về điều đó

         0 likes

  46. Cháu đang là 1 sinh viên du học Mỹ như con trai bác, và cũng vừa có bằng lái xe khoảng 1 tháng trước đây. Cháu càng cảm nhận được ý nghĩa của bài viết, và hiểu rằng bài viết đã nói lên hết những suy nghĩ của ba cháu. :)

    Cám ơn bác đã viết bài viết rất chân thành này và ba cháu đã gửi cho cháu đọc ngay. Cháu cũng xin phép được post bài viết này trên blog của cháu và cited đầy đủ. Cháu cũng hy vọng con trai bác sẽ trở về khi đã thành tài.

       0 likes

  47. Bac tac gia cho con hoi: gio con hoc xong, ve nuoc giang day dai hoc lieu co kiem du tien nuoi noi gia dinh mot cach thoai mai khong? Nganh hoc cua con ve nuoc cung khong lam gi nhieu duoc vi nha nuoc minh se khong bao gio co chi tien cho con nghien cuu doc lap. Bac viet bai nay thi doc co thay cam dong nhung lai khong mang tinh thuc te cho lam.

    Kinh bac.

       0 likes

  48. Con hiện giờ cũng đã đi du học Mỹ được 2 năm. Được một người anh gửi cho link bài viết cua bác, con càng đọc càng thấy thương ba me con. Con rất xấu hổ nhưng phải tự nhận bản thân mình la một trong những người trẻ khi rời Vietnam chưa bao giờ co tư tưởng quay lại va đinh cư tại quê hương. Khi di con that su ko cam thay nuoi tiec gi nhung cang o day lau con cu cam thay mong lung ve quyet dinh cua minh. Con van chac chan la minh ko muon ve Vietnam nhung con cung ko muon dinh cu lai tai My. Vay thi di dau day?
    Cho du co ghet Hanoi den the nao, con co ve choi dot winterbreak nay va phai noi that la con thay cang that vong va cung cang tran trong tinh cam cua gia dinh minh hon. Nhung lieu no co du de giu chan con o lai cai manh dat que huong da sinh ra con hay ko thi that su con cung dang co gang tra loi cau hoi nay.
    Du sao con cung rat cam on bac da viet la thu nay. Chuc bac va gia dinh luon hanh phuc
    P/S: Con dung tieng viet co cho nao dien dat ko dung mong bac bo qua cho con.

       1 likes

  49. Bố cháu là một Đảng viên, rất yêu nước và cực thương con. Cháu mới trốn thoát được một lớp cảm tình Đảng, nghĩ là mình yêu nứơc và vô cùng yêu thương, kính trọng bố. Cháu nghĩ là mình tìm được rất nhiều trong là thư của bác gửi cho con trai. Đứa con nào cũng hạnh phúc khi nhận dc lá thư như thế này vào ngày quan trọng (như bác nói là ở Mỹ nhận bằng lái rất quan trọng) Chúc hai bố con bác luôn yêu thương và thấu hiểu được nhau.

       0 likes

  50. Dr. Nikonian ơi, tôi muốn chia sẻ với Dr điều này nhé. Có bao giờ những người làm cha làm mẹ như chúng ta làm một cuộc tổng kết nho nhỏ về vật chất thế này không nhé.. Số tiền ta nuôi con(phần cứng), một cuộc sống tối thiểu cho đến khi chúng tốt nghiệp ĐH là bao nhiêu không? Thế mà khi chúng tốt nghiệp xong đáng lẽ chúng được coi là tài sản thì lại phải có một hành trình “Xin việc”. Cái từ xin ấy tôi thấy cua xót làm sao. Có bao nhiêu sinh viên ra trường được nơi tuyển dụng thực sự xem họ là “tài sản”? Bao giờ, bao giờ cái mức lương tối thiểu ấy đủ để hòan vốn vật chất mà Bố mẹ tạo dựng cho họ (tôi chỉ muốn nói thuần tùy đến vật chất thôi)… Tôi biết nhiều bạn trẻ cũng đau đáu câu hỏi này lắm vì thế đặt lên bàn cân giưac hình hài tổ quốc và cha, mẹ, vợ con đã định hình họ buộc phải tha hương(dù ở đâu không phải quê hương chúng ta cũng chỉ là công dân hạng hai). Đôi điều tâm sự với Dr điều mà tôi trăn trở. Thật lòng rất xúc động với bài viết này nên đã commment tới 2 lần.

       1 likes

  51. Bài viết này rất hay! Đọc xong nó mà trong đầu hiện lên bao điều trăn trở suy nghĩ!

       0 likes

  52. Bac Nikonian than men, doc la thu cua bac, nhung tam su cua mot nguoi cha, mot nguoi yeu nuoc, thuc su chau rat cam dong. Nhung ngay thang xa nha, ra HN hoc, chau da biet dau la coi nguon suc manh cua minh, do la tinh yeu thuong cua bo me, gia dinh, ban be, thay co… Chau hieu ro ve dep cua gia tri van hoa Viet Nam, de hang ngay, hang gio chau luon co gang de hoan thien minh. Va chau biet chau da rat may man vi co duoc dieu do.
    Chau dang la doi tuong Dang va con rat tre, vi vay co the cach nhin cua chau co khac. Thu thuc la co luc la chau rat chan nan khi chung kien nhung canh ma dang le khong the co o mot dan toc anh hung. Nhung roi chau hieu dau la nguyen do co ban cho nhung dieu do. Cung bat nguon tu dac trung van hoa cua dan toc minh day bac a, mot nen van hoa bat nguon tu cay lua voi nen kinh te tu cung tu cap, goi gon trong luy tre lang. Du co o 1 che do khac, tat ca cung se phai dien ra nhu the thoi. Va nua, chuyen noi da nau thit, chau nghi la cai can phai co, chang le, chung ta se chap nhan nhu nuoc Trieu Tien den gio van chia cắt hay sao, tat ca chi la vi loi ich ich kỷ cua lu de quoc dang ghet…
    Va ko cu phai du hoc o nuoc ngoai, lop tre bon chau moi co the thanh tai, tat ca la o minh thoi. La 1 sinh vien duoc hoc tap voi nen giao duc trong nuoc, chau du tu tin ve kien thuc va ban linh khi noi chuyen voi tat ca ban be quoc te day bac a. Chau cung muon ra nuoc ngoai lam, nhung chi la de xem ho lam the nao ma phat trien den vay thoi. Nhat dinh dat nuoc se chuyen minh bac a!
    Than Bac!!!

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn đã ghé thăm và đọc. Tôi gặp bạn, ở điểm cùng nặng lòng với đất nước. Mặc dù tôi không thể đồng ý với bạn về nhiều điểm.
      Nhất là việc nồi da xáo thịt, tôi không nghĩ được là “cái cần phải có” như bạn. Nước Triều Tiên may mắn khi được chia cắt, thưa bạn. Ít ra, chỉ có một nửa nước Triều Tiên sống lầm than như bầy nô lệ, với trẻ em chết đói hàng triệu, với một gã đầu đinh điên loạn nhe răng gầm gừ trong sự khinh ghét của thế giới. Ít ra, cũng có được một nửa nước Triều Tiên hùng cường, rạng rỡ, ấm no. Người Nam Hàn vẫn gởi gạo cứu đói cho người anh em Bắc Hàn khốn khổ, không lẽ ước mơ thống nhất nước Hàn của họ lại phải trả giá bằng việc anh em chém giết lẫn nhau?
      Tôi thành thật cầu chúc bạn có cơ hội đi ra ngoài, đi thật nhiều nơi. Để chứng nghiệm những điều đã học. Để thương xót và yệu mến dân tộc mình thêm mà chọn đúng con đường giúp nước.
      Quí mến,

         0 likes

    2. Chào chú Nikonian.
      Chào bạn Trung Kiên.

      Bạn Trung Kiên tuổi còn trẻ mà có những tâm tư như vậy thật là đáng quý. Tôi cũng muốn góp một ý kiến nhỏ để bạn đọc cho vui biết đâu nó giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn chăng.

      Ngày trước tôi cũng từng nghĩ như bạn. Mình sinh ra trong đời không phải để hưởng thụ thành quả của người trước mà phải làm cho thành quả của họ to lớn hơn. Quá khứ không phải là cái để mình chê trách hay tự hào, nó là một sự thật, đơn giản chỉ là thế. Nhiệm vụ của mỗi người là ở hiện tại và tương lai.

      Hiện tại thì như thế nào, chắc bạn cũng đã rõ qua các nguồn tin đáng tin cậy. Còn tương lai, nó còn mờ mịt lắm. Bạn thấy chúng ta đã làm tròn nhiệm vụ của mình chưa khi có hiện tại như vậy và tương lai như vậy?

      Tôi nghĩ là bạn sẽ trả lời chưa. Đơn giản vì tôi thấy bạn cho rằng mình hiểu được nguyên nhân bắt nguồn từ văn minh lúa nước (chắc là văn minh chứ không phải văn hóa). Tôi nghĩ đó là một sai lầm. Việt Nam không hoàn toàn là một nước nông nghiệp mà đang trong thời kỳ chuyển sang công nghiệp ở miền nam. Chắc bạn cũng biết đến tên Hòn ngọc Viễn đông. Hơn nữa, bắt nguồn từ văn minh lúa nước có gì không tốt? Người Việt Nam vốn hiếu học, nhà dù nghèo đến mấy cũng ráng góp tiền của mua chữ cho con, những cảnh này chắc bạn cũng biết, thì dù suốt đời làm nông người ta cũng để con cái mình mở mang kiến thức để xây dựng quê hương. Đừng lấy kinh tế nông nghiệp làm nguyên nhân.

      Nguyên nhân theo tôi chính là môi trường phát triển của chúng ta. Vì sao chúng ta cứ phải chọn trường điểm cho con đi học. Vì cho dù con mình học dỡ nhưng nếu trong môi trường chịu học nó cũng cố gắng để không hư hỏng! Người ta nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng là vậy.

      Môi trường phát triển mà thiếu định hướng rõ ràng, nguyên tắc không được xem trọng, tính công bằng thấp và những tiêu chí tuyển chọn không đúng sẽ dẫn đến tình trạng hỗn loạn, các nguồn lực cản trở nhau phát triển. Ví dụ như dạy học chẳng hạn. Nếu học một môn mà không biết nội dung trọng tâm là gì, cách cho điểm tùy tiện, người đầu tư tìm cách giải hay nhiều khi không bằng một đứa đi học thêm sao chép nguyên si bài giải sẵn thì bạn nghĩ đa phần học sinh có giỏi môn đó được không? Và nguyên nhân có phải là do giáo viên môn đó dạy dở, không có tư cách hay không?

      Cũng vậy, tình hình hiện tại là do môi trường phát triển hiện tại của chúng ta chứ không phải do nền kinh tế nông nghiệp. Do chúng ta lười biếng, không chịu làm hết trách nhiệm của mình bởi vì môi trường của chúng ta do chúng ta tạo ra. Xã hội hiện tại do con người hiện tại mà có.

      Hy vọng chúng ta nhận thấy sai lầm của mình và sửa đổi để quê hương được phát triển, dân tộc được rạng danh. Điều này không phải cho chúng ta, mà là cho con cháu của chúng ta.

      Chúc bạn luôn là người Việt Nam chân chính yêu quê hương dân tộc mình!

      Cảm ơn chú Nikonian, một bài viết rất cảm động!

         0 likes

  53. @Trung Kien: Đúng là còm của bạn Trung Kiên thật là trung kiên và chúng ta càng phải ngả mũ trước “chủ nghĩa CS khoa học”. Tôi hình dung 5 tuổi hẳn bạn TK đã biết kính yêu Bác Hồ, 10 tuổi đeo khăn quàng đỏ hát “Ai yêu..”, 15 tuổi một tay để lên ngục trái, tay phải nắm lại vòng qua đầu hình cái liềm (văn minh lúc nước) hô “xin thề..” và đang là SV thì bạn đã là “đối tượng”. Không hiểu bạn có gọi cha con Kim tướng quân là “đồng chí” không và có phê bình các đồng chí ấy là sao từ 1945 đến nay mặc dù có cả vũ khí hạt nhân vẫn chưa giải phóng được cho đồng bào miền Nam (Hàn quốc)khỏi ách thực dân, đế quốc “đáng ghét”? Khi ra trường bạn có vì lý tưởng để không chịu vào làm việc trong các doanh nghiệp Hàn quốc, Mỹ, Nhật bản..vì bọn đế quốc đáng ghét sẽ bóc lột sức lao động của bạn và sẽ đi làm thực chất là cống hiến trí tuệ, tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc trong các công ty có “chi bộ” hoặc hoặc chí ít là các doanh nghiệp của những người cùng chung lý tưởng : TQ, CHDCNDTT, Cuba, Lào…
    Vì bạn chưa có dịp ra nước ngoài và vì bạn nhắc đến Triều Tiên nên tôi mách bạn vào blog “SUTHAT”, bạn ấy có một entry rất hay về cái thiên đừơng CNXH ở đó, thực sự nếu muốn bạn có thể đi du lịch Hàn quốc (VN có rất nhiều tour) và chỉ có thể chiêm ngưỡng thiên đừơng XHCN từ xa vì bạn không thể đên thiên đường được đâu (Ở thủ đô Bình Nhưỡng có khoảng 500 người nước ngoài thuộc khoảng 25 đoàn ngoại giao và các tổ chức quốc tế; công chức đi al2m không có lương, chỉ có nhu yếu phẩm tối thiểu và 150won tiền tiêu vặt có giá trị tường đương 1,5kg táo-thứ trái cây mà người Bắc Hàn rất chuộng-Blog Suthat). Hy vọng bạn củng cố thêm niềm tin vào những gì bạn đã chọn.

       0 likes

  54. Nếu mọi việc đều có thể giải quyết bằng “nồi da xáo thịt” bằng máu, nắm đấm và lưỡi lê thì có lẽ trên thế giới này chỉ còn duy nhất bọn “đế quốc đáng ghét”. Vậy mà, may (hay tiếc?!) thay bọn chúng lại không chịu (hay dám?!) sử dụng cách này.

       0 likes

  55. ” chuyen noi da nau thit, chau nghi la cai can phai co ”
    hix, a e một nhà chém giết lẫn nhau, hàng triệu người phải chết vô nghĩa cũng vì những suy nghĩ như thế này .
    Chẳng lẽ không còn cách nào khác ngoài chuyện bắn giết. Lê Duẩn đã từng tự hào với nhà vua Thái rằng VN đã đánh thắng đế quốc , vua Thái trả lời ” chúng tôi tự hào đã không phải đánh nhau với đế quốc nào ” . Khi xưa chúng ta gọi người Thái một cách không thân thiện là người Xiêm , còn bây giờ, sau mấy mươi năm theo đuổi ” đỉnh cao “, đi đâu cũng hàng Thái, xe Thái và trái cây … Thái

       0 likes

  56. Cám ơn mọi người vì tất cả. ko phải là Kiên ko nhìn thấy những điều mọi người nói, sự mò mẫm về mục đích của giáo dục mà chính K cũng phải đối mặt, Bắc triều tiên, những lý thuyết có phần khô khan phiến diện và thiếu sức sống của vài môn tư tưởng…Nhưng vẫn là qua lăng kính của riêng mình. Nhất định K phải học thêm nhiều nữa, gặp gỡ thêm nhiều bạn bè nữa. Và có thể những câu chữ trên kia chưa diễn đạt đúng và đủ những gì K muốn nói.
    Nhưng chỉ có 1 điều thôi, nếu K nói đến ‘quê hương’ nghĩa là nói đến bố mẹ, gia đình, bạn bè, là cánh đồng mỗi khi về nhà K đều muốn ngắm nhìn, là giây phút yên bình của mặt hồ và bóng cây trong Công Viên Thống nhất… Nói đến Bác Hồ, không phải là 1 con người cụ thể mà nhắc đến trí tuệ, bản lĩnh và tâm hồn Việt, tất nhiên là người Việt còn rất nhiều điểm yếu được hình thành từ lịch sử nghìn năm: gia đình chủ nghĩa, trung bình chủ nghĩa, nặng lương nhẹ bổng… Nhắc đến Đảng ko phải là 1 tổ chức cụ thể nào đó mà là trí tuệ của toàn dân, phải vì phát triển của đất nước, không phải lòng sĩ diện của vài cá nhân, mà là giọt mồ hôi, là máu của bao người dân lao động đổ ra phải xứng đáng, phải công bằng với người dân ở nước khác. Nhắc đến ‘đế quốc’ ko phải là Mỹ, Pháp mà là nhắc đến những kẻ vì lợi ích của mình mà chà đạp lên lợi ích của người khác, dân VN ở Mỹ căm ghét chế độ cộng sản, nhưng họ có đặt ra rằng nếu Mỹ chấp nhận hiệp định Gionevo từ năm 54 thì sao, và liệu dân mình có chấp nhận 1 lần nữa bị 1 kẻ đứng đằng sau giật dây vì đấm cho mình ít tiền, và tại sao phần lớn nhân dân ở miền Nam lại tin theo Hồ chủ tịch mà ko phải là Ngô ĐÌnh Diệm… Mình chưa đủ tư cách và kiến thức để nói nhiều hơn, tất cả đã qua thì là quá khứ.
    Hiện tại là: dù còn nhiều nhiễu nhương nhưng mình có hòa bình và nền chính trị ổn định, cái nhà văn hóa xã cấp 4 được báo với giá hơn 100 triệu!!! những các công trình dân sinh dù sao cũng mọc khắp các xóm làng, Người nghèo được vay vốn, con cái được miễn giảm học phí. Giá cả tăng vùn vụt nhưng cái tết trong xóm nhỏ của K vẫn thật ấm cúng, đầy đủ, nhà mái bằng mọc dần dần thay thế những ngôi nhà vách đất. Nhà máy thủy điện, nhà máy lọc dầu dần hoàn thiện. Trong khi bệnh ‘ dối trá’ tràn ngập khắp nơi thì vẫn có những người tài quyết làm hết sức mình để làm giàu cho bản thân và xã hôi. K đã thấy siêu thi bán lẻ Gmart của anh Đăng Lê Nguyên Vũ xây gần nhà mình, anh nói và đã làm. Nước Hàn Quốc giờ giầu mạnh vì có những con người như tổng giám đốc tập đoàn DAEWOO và HUYNDAI. Họ làm được và rồi mới nói được.
    K còn rất nhiều rất nhiều tính ích kỷ, nhưng mong lắm trong hơn 83 triệu tấm thẻ CMTND của nước mình, có 1 lớp người tiên phong biết làm ra những sản phẩm made in VN mang tầm cỡ quốc tế. Lòng tin của K bắt nguồn từ những cuộc nói chuyện như thế này, và nó cũng chỉ mới được nhận ra mà thôi. Các bác, các anh, các chị, các bạn hay cùng chung sức nhé!

       0 likes

    1. Bạn Kiên thân mến,
      web blog này nhỏ hẹp, e rằng không đủ đất để tranh luận với bạn. Chỉ thành thật khuyên bạn đọc nhiều hơn, sống nhiều hơn, đi nhiều hơn. Bạn đã có lòng với đất nước, quả là tốt. Cái bạn thiếu, là một hiểu biết và nhận thức đa chiều, để thấy được tận cùng những vấn đề của đất nước. Thay cho những giáo điều bạn đã được dạy dỗ từ nhỏ, bạn cũng nên học cách tôn trọng những ý kiến khác mình, mà không đàn áp, bịt miệng như cách người ta vẫn làm.

      Mong các bạn khác, đừng vì bất đồng quan điểm mà nặng lời với bạn Kiên nhé

         0 likes

      1. Đồng ý với cmt này. Nên đi nhiều hơn, nhìn nhiều hơn sẽ nghĩ nhiều hơn

           0 likes

  57. Chào bạn Kiên,
    Tôi ghé lại và được đọc cái comment thứ 2 này của bạn và tìm thấy mình ở trong đó. Tôi xin chia sẻ với bạn đôi chút cái cảm giác tin và vỡ mộng. Trả giá cho một niềm tin bằng cách đóng trí, đóng lòng, không nghe, không thấy thì thật là phí bạn ạ.
    Không phải ai cũng có cơ hội để đi khắp nơi để nhìn ngắm, để tiếp xúc, để nhận định. Vậy thì chúng ta nên đọc, nên nghe nhiều để tập suy nghĩ và nhìn nhận khách quan hơn.

    Tôi muốn nói với bạn thế này, thần tượng mà bạn đang sùng bái, chưa bao giờ và không xứng đáng đại diện cho tâm hồn & trí tuệ Việt. Bởi những gì bắt nguồn từ sự gian dối, không minh bạch thì không thể đại diện cho một dân tộc hiền lành, cần cù, khôn ngoan như dân tộc Việt.

    Bạn nói thế này “…Nhắc đến ‘đế quốc’ ko phải là Mỹ, Pháp mà là nhắc đến những kẻ vì lợi ích của mình mà chà đạp lên lợi ích của người khác..” , bạn nhìn lại xem những ai đang chà đạp lên lợi ích của người khác ở đất nước này. Không phải những người đứng đầu đất nước hay sao? Vì quyền lợi cá nhân, họ sẵn sàng bán đất, dâng đảo cho Tàu, họ sẵn sàng bán tài nguyên, mở cửa ngõ cho quân thù đặt chân vào Tây Nguyên qua con đường hợp tác kinh tế. Cái danh từ đó nó mới mỹ miều làm sao.

    Chúng ta sẽ cùng chung sức để đất nước đi lên , để con người phải thực sự được có quyền làm người mà sống. Muốn làm được điều đó, thì hôm nay phải đối mặt và thay đổi chính trong tư tưởng mình..
    Không thể có cái ngọn tươi tốt khi cái gốc đã thối rễ bạn K ạ!

       1 likes

  58. Bài viết của bác thật hay . Nếu có thể được cháu xin được copy bài viết của bác về blog nhỏ của cháu .
    @ Trung Kiên : Việc viết sử là phần việc của người chiến thắng .

       0 likes

  59. Cũng đã lâu rồi ta mới thấy một kẻ bắn vào lịch sử bằng một phát súng đại bác! Chẳng biết người viết bài này là ai, nhưng chắc chắn là kẻ đi ca ngời kẻ đã đổ bom đạn và chất độc da cam lên đầu dân tộc Việt Nam để văn minh khai hoá. Chắc chỉ có những kẻ tham ô được tiền của cả dân tộc đói nghèo, rồi sang Mỹ học lái xe, rồi ca ngợi một đất nước mà phồn vinh hiện có là sự bóc lột, ăn chặn của các dân tộc lạc hậu, những kẻ ngồi xem người khác đánh nhau rồi hôi lợi từ xương máu của họ. Kẻ mà ở đâu ngửi thấy hơi dầu hoả là lao đến, kẻ mà muốn tất cả mọi thế lực trên thế giới phải quỳ dưới chân mình. Nước mỹ giàu có, văn minh, điều đó không ai phủ nhận, điều đó có được là do sự lao động của người dân Mỹ, của sự không ngoan mà họ có được khi vơ vét nguồn tài nguyên của các dân tộc. Họ sẵn sàng đè bẹp tất cả người nông dân khốn khổ bằng cách “chống bán phá giá” của cả vùng đồng bằng sông Cửu Long lũ lụt để bảo vệ cho một nông dân Mỹ. 1 người Mỹ chết, nhiều người Mỹ khóc thương. Hàng triệu người dân tộc khác chết, nước mỹ vẫn đi du lịch và nhảy múa. Nhưng thôi, Mỹ là Mỹ, ta là ta, chúng ta mới đạt đến trình độ đó, thì chúng ta hưởng thế, âu đó cũng là sự công bằng chứ sao. Dân tộc Việt Nam có câu: “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo”. Hỡi những con “người” nhổ vào bố mẹ tổ tiên, để khen cảnh giàu sang đến mức có toa lét trong nhà do buôn lậu ma tuý mà có kia ơi, chắc cũng chẳng khuyên người làm gì, vì người có biết tư duy đâu!

       0 likes

    1. Cám ơn những lời của anh Uân, đó cũng chính là những gì em đang nghĩ. Một bức thư mang bề ngoài kêu gọi người con về lại đất nước, nhưng ẩn chứa bên trong nó là sự tôn vinh kẻ đã tìm mọi cách chia cắt đất nước ta. Tôn vinh một đất nước tự do đến nỗi học sinh cũng có thể mang súng đến trường và ngang nhiên xả đạn vào bạn bè cùng trường lớp. Chúng ta có tham nhũng, lừa đảo. Họ ko có ư? Nếu chúng ta tham nhũng 1 tỷ đô la thì đối với họ thì phải là 1000 tỷ đô la.
      @Dr.Nikonian: Thưa bác, cháu mới chỉ 21 tuổi, không đi nhiều và đọc nhiều như bác. Cháu lớn lên trong cái nền giáo dục mà cháu hiểu theo ý bác là xấu xa và tệ hại.Từ nền giáo dục đấy cháu đã học được cách nhìn đất nước sau 20 năm đổi mới không chỉ nhìn vào những tiêu cực như bác.Cháu học được cái nhìn lạc quan và niềm tin vào tổ quốc mình, một đất nước đang đứng lên sau sự đàn áp,chia cắt cũng như sự chống phá của kẻ thù – và xin được nói thẳng luôn đó là Mỹ nơi mà bác công nhận rằng “cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ”

         0 likes

      1. @Uân, Xuân Lộc: trong phạm vi ngắn của một comment, tôi không muốn phản bác lại tất cả các luận điểm của bạn, dù không khó khăn gì. Tuy nhiên, tôi xin chỉ ra sự khập khiễng (rất phổ biến) trong lập luận của các bạn là: Dùng những điểm xấu X Y Z của người, để biện hộ, châm chước cho các khuyết điểm A B C của ta. Hoặc nếu hàng xóm ta có gã họ Chí tên Phèo, thì ta cứ ung dung rạch mặt chính mình. Cách nghĩ như vậy, không bao giờ là căn bản của một sự tự phản tỉnh về nhận thức cả, ở tầm cá nhân và dân tộc. Ngược lại, nó chỉ dẫn đến một lòng tự hào dân tộc theo kiểu AQ không hơn không kém.
        Không thể gọi là phản quốc, nếu nhìn nhận cái hay của xứ người, và chỉ ra những cái dở của dân tộc mình.
        Tôi cũng không ưa lối sống Mỹ như các bạn. Tôi chỉ khuyên các bạn nên đọc nhiều hơn, chí ít là cuốn Tìm hiểu văn hóa Mỹ của nhà văn hóa Hữu Ngọc. Bạn Xuân Lộc cũng đừng nên vì ghét Mỹ mà từ chối một suất du học (nếu có cơ hội). Khi ấy, bạn sẽ suy nghĩ theo hướng chân thực, và có lợi hơn cho đất nước.
        Thân mến,

           1 likes

      2. Bạn Lộc thân mến, tôi không phải là fan của lối sống Mỹ – nơi người này có thể thản nhiên xả súng vào người kia- mà bạn căm ghét. Tôi cũng không muốn tham gia tranh luận chủ đề chính của bài này, tôi chỉ muốn nói với bạn 1 điều: bạn còn trẻ lắm, quê hương cần những người trẻ như bạn. Hãy giữ cho mình cái nhìn cân bằng và nhân ái, đừng để bị bịt mắt như thế hệ chúng tôi và cả cha ông chúng tôi đã từng bị.

           1 likes

    2. Bạn Uân ạ,

      Nếu bạn muốn lời mình có người lắng nghe thì bạn nên học ở Trung Kiên tính khiêm tốn. Bất chấp cách biệt kiến thức và khác biệt quan điểm, Kiên vẫn có thái độ muốn học hỏi và chia sẻ. Vì vậy mọi người tôn trọng cậu ấy. Chứ mình mà đả kích cá nhân như vậy thì tranh luận đâu đi đến đâu! Trừ phi bạn không cần tranh luận, chỉ ngang qua, ném lại một câu chửi rồi đi. (Tôi nghĩ vậy hơi phí sức.)

      Theo như tôi thấy thì bài viết này giống một bài nhạc, vì nó nhiều cảm xúc, tô đậm cảm xúc. Yêu ghét rất rõ ràng. Tác giả yêu thích xã hội Mỹ, nơi (theo ông) ai cũng có cơ hội ngang nhau để phát triển; ông yêu Việt Nam vì ông là người con đất Việt, cùng lúc lên án nhiều tệ nạn trong xã hội mình bây giờ; và ông ghét Trung Quốc.
      Cớ sao bạn lại quy kết thành một hành động phản bội tổ quốc như vậy? Cách so sánh của bạn rất hình ảnh, nhưng hãy nghĩ lại, bạn sẽ thấy những điểm vô nghĩa. Có nhiều câu nói nghe hay, nhưng mình nên suy nghĩ trước khi viết xuống.

      Và, bạn ạ, nước Việt không chỉ có từ hồi cách mạng, điều này đã được người viết nhấn mạnh hết sức mà.

      Tôi nghĩ không chỉ nội dung mà việc bài viết này được nhiều người ưa chuộng hoàn toàn nghịch ý bạn. Nhưng bạn đừng để cơn giận làm chủ mình như thế. Bạn nhé?

      Dr Nikonian: Cũng tại chú cả thôi, viết cho con trai cứ viết, chứ dính dáng mơ hồ gì đến ‘chính trị’ (dẫu chú đã cố gắng chỉ nói về xã hội!) thì tất nhiên gây tranh cãi thôi. Nhưng chú cũng đã biết từ trước mà ha?

         0 likes

      1. @Như: cảm ơn bạn đã chia sẻ. Cho phép tôi nói thêm 1 điều: tôi hoàn toàn không phải là kẻ ưa thích, hay sùng bái xã hội Mỹ. Điều duy nhất là tôi “châm chước” cho lối sống Mỹ là cơ hội đồng đều cho tất cả mọi người, nhất là trong giáo dục. Điều này, không ai chối cãi được, nhất là những người đã sống và đi học ở Mỹ về.
        Rất quí mến,

           0 likes

      2. Chắc chắn là chú không sùng bái rồi, chứ kêu con trai về chi!
        “yêu thích xã hội Mỹ, nơi (theo ông) ai cũng có cơ hội ngang nhau để phát triển”: nghĩa là chú yêu thích ở điểm đó. Tôi không nói rộng hơn đâu, vì tôi đâu hiểu hết chú Nikonian.

        Riêng tôi thấy đơn giản lắm, điểm nào thấy hay thì thích, không ưa nổi thì ghét. Ai cũng có lý do của mình. Có ai ép phải giống mình đâu mà! Tranh luận khác với dè bỉu.

           0 likes

  60. @Bá Uân & Xuân Lộc :
    Tôi đọc những dòng các bạn viết và nhận thấy rằng tinh thần AQ của các bạn thật lớn lao. Xin ngã mũ bái phục!

    Tuy nhiên, vẫn phải nói riêng với Bá Uân một điều thế này. Nước Mỹ, nó không là thiên đường như ai đó rao giảng, nhưng ở đó, cơ hội chia đều cho tất cả mọi người không phân biệt sang, hèn. Bạn đọc kỹ sẽ thấy.
    Các bạn có quyền hãnh diện và tự hào thì người khác cũng có quyền cảm nhận ngược lại.
    Cái nào hay ho, tốt đẹp thì mình phải thừa nhận và tiếp nhận nó, vậy mới mau tiến bộ chứ.
    Nếu ai cũng đóng cửa bảo nhau, đóng cửa tự hào với nhau thì đất nước này rồi sẽ đi về đâu??

    Một điểm khác nữa mà tôi muốn nói, đó là các bạn có quyền khen – chê, yêu-ghét, tuỳ quan điểm cá nhân. Tuy nhiên, ít nhất cũng phải chịu bỏ thời gian đọc (còn hiểu hay không là tuỳ ở não trạng mỗi người) để phản bác lập luận của người khác.
    Không nên phản hồi theo kiểu nghe người này nói, người kia nói rồi nhảy xổ vào mà rao giảng bất luận đúng sai, bởi “tranh luận” là động từ chỉ có con người với con người mới chia được với nhau bạn ạ!

       0 likes

  61. Sushi đọc mí còm men của mí anh chị ái quốc thía méc cười wóe. Con ếch ngồi dưới đáy giếng, nó nghĩ bầu trời chỉ bằng cái vung nồi đất thui mừ. có chi mà phải cất công tìm hiểu ặc.

    Su là chuyên gia nói xấu đất nước Vịt Ngan, và nói xấu, chỉ trích dân tộc Vịt Ngan nè he he he … ai nói tui hok iu nước. Vì iu nước tui mí phải nhìn thẳng vào sự thật, dân tộc này là nhược tiểu, cứ đọc còm của anh bạn Xuân Lộc thì thấy đại diện cho tuổi trẻ Vịt Ngan xiệt là Vịt Ngan.

       0 likes

  62. @Dr.Nikonian: Trong comment của mình, cháu ko chỉ muốn biện hộ hay lấy những điểm xấu của học để che đậy của ta. Đất nước nào cũng có những sai trái, đó là điều cháu muốn đề cập ở đây, cũng như trong bức thư, bác đã đề cập đến những điều đó.
    Thưa bác, đọc thư bác điều đầu tiên mà cháu nhận thấy đó là muốn con trai về xây dựng quê hương, đó là một tinh thần hiếm. Chỉ tiếc, có lẽ chúng ta cùng lý tưởng nhưng không cùng quan điểm.Điều cháu muốn nói ở đây, đó là quan điểm về thống nhất đất nước. Trong thư bác, cháu cảm nhận thấy sự tiếc nuối khi sài gòn giờ đây, sau khi thống nhất đã không còn là sài gòn – hòn ngọc viễn đông ngày nào?Thêm ví dụ về Nam Triều và Bắc Triều, cháu nhận thấy bác thích cái chế độ xã hội thời đó hơn.Nếu không phải, mong bác lượng thứ.
    @all: tôi không cm cho bác Nikonia trên một tinh thần giận dữ,tôi cũng không hề căm ghét nước mỹ như một số bạn nhận định sau cm của , tôi vẫn luôn tìm kiếm cho mình một suất học bổng ở Mỹ, và đến giờ tôi vẫn cố gắng với điều đó. Điều tôi muốn nói ở đây đó là chế xã hội nào cũng có những điểm như vậy.
    @shusi: ai bảo nói xấu nước ta là xấu, là ko yêu nước.Ai bảo nước ta luôn chỉ có điều đúng đắn và tốt đẹp? Dám nói, dám chỉ ra cái xấu là tốt, nhưng bạn cũng như bao người đang lãnh đạo đất nước bây giờ, chỉ nói đấy nhưng không ai dám làm đến cùng, không ai dám đứng lên để thay đổi…thời thế đã thay đổi, giờ đất nước là của những người dám chỉ ra những điều xấu và phải dám làm.

       0 likes

    1. 1. Tôi yêu mến và tiếc nuối cho SG, Hòn ngọc Viễn Đông bị tàn phá, không hề luyến tiếc bất kỳ chế độ nào. Sự nuối tiếc của tôi là có cơ sở, vì không phải tự nhiên, cả thế giới gọi SG hồi đó là Hòn ngọc Viễn đông. Không cần tuyên truyền quảng bá rầm rộ gì cả.
      2. Liệu bạn có đồng ý, nếu cái giá để thống nhất Triều Tiên là một cuộc chiến khốc liệt huynh đệ tương tàn? Hay sau khi thống nhất, người dân Hàn phải chết đói, sống lầm than như Bắc Hàn hiện tại?
      3.

      chế xã hội nào cũng có những điểm như vậy

      Rất chính xác, chúng chỉ khác nhau ở mức độ và cách thức xử lý của xã hội đó. Những vết đen trong xã hội Đan Mạch, chắc chắn thấp hơn nhiều về qui mô và độ trầm trọng, so với một quốc gia châu Phi nghèo đói và đầy tham nhũng. Đó là lý do vì sao Đan Mạch được chọn là nơi đáng sống nhất trên thế giới, chứ không phải là VN, Somali hay Mỹ. Đó là lý do vì sao chúng ta cần một cái nhìn tỉnh táo, có qui chiếu và so sánh. Thay vì nhận định một cách đơn giản và hời hợt theo kiểu: “nó có cái xấu, nên cái xấu của mình cũng chẳng đáng để làm ầm ĩ”. Đó là lý do tôi thầm mong bạn có cơ hội đi nhiều, học nhiều để có cái nhìn tỉnh táo và công bằng hơn.
      4.

      thời thế đã thay đổi, giờ đất nước là của những người dám chỉ ra những điều xấu và phải dám làm

      Vậy là bạn và tôi đã gặp nhau, mặc dù còn bất đồng về quan điểm. Xin nhắc lại một câu của cố TT Võ văn Kiệt: “yêu nước không bao giờ là độc quyền của ai cả”
      Thân ái

         0 likes

  63. Thực ra thì muốn chứng nghiệm tận mắt Mỹ là gì cũng khó lắm, vì cái cửa lãnh sự quán Mỹ nó bé tẹo tèo teo. Nên nếu có những người cố chấp thì cũng nên thông cảm. Tội nghiệp các cháu.

       0 likes

  64. thăm nikonian.nhà cửa thế này là vui vẻ rồi.lại thấy cuộc trao đổi rất điềm đạm.chúc sức khỏe,có dịp lại gặp

       0 likes

  65. Xin được dẫn nguyên văn:
    Tạp chí Cộng Sản: “Chúng ta thừa nhận rằng, chủ nghĩa xã hội hiện thực, sau những bước thành công rực rỡ và sự cống hiến xuất sắc cho nhân loại, hiện đang lâm vào tình thế thoái trào”.

    Vẫn đẫn tiếp ý của Tạp chí Cộng Sản: “Tuy nhiên, để vạch trần bộ mặt của những kẻ phản bội ấy, chúng ta không thể chỉ lên án thuần tuý về phương diện văn hoá – đạo đức, mà phải tìm ra nguyên nhân đích thực về nhiều phương diện dẫn đến sự phản bội. Bởi lẽ, như Ph.Ăng-ghen khi viết “Chống Đuy-rinh” đã từng nhấn mạnh, sự phẫn nộ thuần tuý đạo đức sẽ chẳng dẫn đến đâu vì thiếu sức thuyết phục bằng luận cứ khoa học. ”

    Và cuối cùng vẫn là dẫn từ Tạp chí Cộng sản: “”Vũ khí của sự phê phán cố nhiên không thể thay thế được sự phê phán của vũ khí…”(1), nhưng muốn phê phán lý luận của những kẻ phản bội thì chúng ta phải được trang bị bằng vũ khí lý luận cách mạng và không ngừng mài sắc vũ khí ấy”.

    Mời các bạn trẻ đọc kỹ lý luận của chủ nghĩa Mark – Lê và thực sự thấm nhuần rồi quay lại tranh luận với Dr. Nikonian cho nó mạnh mẽ nhé.

    Tôi chẳng thấy bác ấy nói xấu gì chế độ và nhân dân cả. Bác ấy đã làm sống dậy trong tôi tình yêu nước (bị giết chết bởi những áng tuyên truyền bất tuyệt) và khát vọng mong muốn quê hương giàu mạnh (đã được bóp chết từ trong trứng nước khi sách giáo khoa cho trẻ luôn khẳng định nước ta giàu có rừng vàng biển bạc). Nước đã giàu rồi, mỗi người dân đâu cần cố gắng gì nữa cho mất công.

    Biết chấp nhận phê bình và có khả năng tự phê bình đích thực là phẩm chất của người cộng sản.

    Mong các bạn không ném đá tôi chứ: Tôi xin tự giới thiệu tôi là sản phẩm hoàn toàn made in nhà trường VN, có thâm niên 6 năm làm bí thư đoàn ủy của đoàn ủy với khoảng 2000 đoàn viên, 10 năm làm bí thư chi đoàn từ lớp 10 đến hết đại học và sau tốt nghiệp đại học, hiện đang làm báo của chính phủ VN và là đối tượng Đảng, đã tốt nghiệp lớp Cảm tình Đảng loại Giỏi.
    Chơi với bạn bè toàn là con liệt sĩ và có làm con nuôi của một Bà mẹ VN anh hùng có 4 con và 1 chồng hy sinh cho tổ quốc VN.

       0 likes

  66. Chào bác,

    Cháu đọc bài viết này của bác cũng đã nhiều lần mới viết phản hồi.

    Cháu ko bàn luận chuyện quan điểm chính trị *chìm-nổi* ở đây. Vì cháu thấy, bàn online thế này cũng ko đem lại thay đổi gì ở thực tế. Vậy tại sao cứ căn vặn nhau làm gì? Muốn có thay đổi thì mọi người hãy *làm* đi, và bớt *nói* (đúng hơn, cháu muốn dùng từ *ca cẩm*) lại một tí.

    Bản thân cháu hiện giờ đang là một du học sinh, cũng có nhiều lần gặp gỡ trò chuyện với các anh chị, bạn bè cùng đi du học. Chuyện “Học xong em sẽ về với mẹ” hay ko, lúc nào cũng là một trong những đề tài được tranh luận sôi nổi và gay gắt nhất của chúng cháu. Nghe nhiều, cháu tự rút ra kết luận rồi dặn lòng mình đừng phản ứng thái quá trước những thái độ hay lý lẽ cho chuyện về VN – ở lại nước ngoài của người khác. Mỗi người đều có hoàn cảnh và lý do riêng cho quyết định của mình.

    Cháu xin chia sẻ với bác chuyện riêng của cháu. Năm cháu mới vào cấp 3, cũng hăng hái tập tành làm scholarship hunter, cũng tìm hiểu các trường THPT ở các nước như Ấn, Mỹ, Canada, Úc… Cháu luôn muốn đc đi xa, càng sớm càng tốt, để khẳng định mình. Ha ha, ngựa non háu đá quá, phải ko ạ? Vậy mà khi cơ hội đến, ba má cháu nhất quyết không cho cháu đi. “Ba muốn con định hình nhân cách của mình trước đã. Con phải là con của ba, con của má, là dân miền Tây, là dân Việt Nam trước khi con là bất cứ cái gì khác.”, lý lẽ của ba cháu đó. Ba năm học cấp 3, con người ta lớn và học được nhiều thứ nhanh hơn tất cả 15 năm trước gộp lại. Cháu biết mình thay đổi, và cháu cũng biết là nếu không ở cạnh ba má, cháu sẽ thay đổi theo một hướng khác, rất khác.

    Bây giờ, vì cháu được nuôi dạy để là con của ba má cháu, cho nên cháu biết mình sẽ quay về. Ở Việt Nam, dù có khói bụi, có ô nhiễm, có mưa ngập nắng khô đến thế nào, thì cũng chỉ nơi đây mới có ba, có má, có những gì mà cháu yêu thương.

    Còn thêm một chuyện nữa cháu xin phép được phản bác lại. Đó là việc bác gọi chuyện đi du học là “một ân sủng”. Xin lỗi bác, nhưng cháu ko tin trên đời này tồn tại một thứ gọi là “ân sủng”. Cái gì cũng có giá của nó, mình được cái này thì mất cái kia. Không ai cho mình không cái gì cả. Để có cái công bằng, bình đẳng, tự do đó, những người đi như bọn cháu đã phải đổi bằng gia đình mình, bằng tiền bạc (ko hề ít), bằng sự cô đơn nơi đất khách quê người… Dĩ nhiên bọn cháu cũng phải được nhiều nên mới đánh đổi mà đi. Nhưng gọi là *ân sủng* thì có vẻ như xem thường cái giá bọn cháu đã bỏ ra quá. Xin bác nghĩ lại thêm về chuyện này.

    Chúc bác nhiều sức khỏe. Chào bác.

       0 likes

    1. công bằng, bình đẳng, tự do

      Những khái niệm bạn vừa đề cập đến, tự nó đã là ân sủng cho bất cứ con người nào. Nó lại càng là ân sủng, khi bạn biết rằng, đã có những người phải đánh đổi cả mạng sống, cả tuổi trẻ để có được những điều ấy, ít nhất là trong giáo dục.
      Thân mến

         0 likes

      1. Tôi thích câu này:
        “May mắn là cái tên người ta đặt cho công trạng của kẻ khác”
        Tôi thích câu này.
        Chúng ta được như thế này là may mắn, là ân sủng, không phải tự nhiên chúng ta được, còn công của ai thì mỗi người một lý.
        Dr dùng chữ “ân sủng” theo tôi là đúng.

           0 likes

  67. Cuộc tranh luận quá lý thú. Tôi chẳng biết phải nên góp thêm ý gì. Chỉ biết rằng, người trí thức hay bất kỳ con nguời có lương tri nào cũng đều ghét cái ác như ghét thù. Ta thay đổi từ những việc nhỏ nhất, đơn cử như thấy bất bình thì ta lên tíếng. Khoan hãy bàn về xã hội Mỹ ưu việt hơn xã hội VN như thế nào (dù nó vẫn có những ưu việt hơn, trớ trêu thay) mà hãy bắt đầu từ việc ta ủng hộ cái đúng, học hỏi, tranh luận ôn hòa với những người khác chính kiến của ta.

       0 likes

  68. Chào mọi người,

    Cháu đọc được bức thư trên của Dr. Nikon. Quả thật bức thư rất cảm động, cháu kô thấy bất cứ gì để cháu có thể phê phán. Dù sao đi nữa, cháu cũng xin nói lên suy nghĩ của mình ở đây, đó là cháu kô đồng ý với quan điểm của bác. Cháu cũng là du học sinh, và 1 điều chắc chắn là cháu sẽ tìm cách ở lại đây sau khi học xong. Cháu có yêu nuớc, có thích sống ở VN kô? Xin thưa rằng có. Cháu yêu nước VN (và đương nhiên rất ghét cái ch1nh phủ bây giờ) và thật sự cảm thấy sống ở VN thỏai mái hơn nước ngòai rất nhiều (vì ở VN mún làm gì cũng đc, vui chơi ăn uống, v.v). Nhưng tại sao cháu kô mún về VN? Vì 2 lí do: Học tập và làm việc.

    Ở Vn cháu phát bệnh vì mớ lí luận về đảng và nhà nước, về mớ kiến thức mác lê nin cái mà bị bắt buộc cho mọi sinh viên ĐH. Về việc gian lận bằng cấp, kẻ có thực tài kô bao giờ đc cất nhắc, chỉ người có tiền lo lót hoặc “con ông cháu cha” mới có thể dễ dàng kiếm việc làm. Cháu kô lớn lắm, chỉ chưa tới 20t. Nhưng cháu sống đủ lâu để nhìn thấy tất cả những thứ đó. Cháu thật sự kô wen với việc mình sẽ phải lo lót chạy chọt sau khi ra trường (và sau này đi làm), cháu cũng kô thích phải gò mình ngồi vit những suy nghĩ, cảm tưởng về những thứ như là Lịch sử Đảng, cảm tình Đảng, v.v vì vậy cháu thật sự kô mún về VN chút nào. Nếu phải sống cả đời dưới cái chế độ đó, ngày đêm nơm nớp lo sợ (sợ gì, sợ rồi cũng sẽ đến 1 ngày mình cần Luật pháp bảo vệ vì 1 lí do nào đó, nhưng Luật pháp kia vốn nổi tiếng vì những vụ lót tiền chạy án liệu có bảo vệ đc mình kô => kô an tòan), hoặc lun cảm thấy bực tức vì những gì mình bất mãn lại là những việc mình trông thấy hàng ngày hoặc là những việc mình phải làm dù mình kô mún, vậy có thể sống 1 cuộc sống hạnh phúc được không?

    Bác Dk. Nikon hy vọng vào vào 1 tương lai sáng lạng, viễn cảnh của hàng vạn người trẻ ưu tú quay về xây dựng Tổ Quốc. Con xin thưa với bác, Tổ Quốc ta vẫn có thể được xây dựng, nhưng kô nhất thiết phải quay về nước, làm việc ở nơi nào mình có thể phát huy cao nhất mới gọi là đóng góp cho Tổ Quốc, vì dù đi đến đâu chúng ta vẫn là con dân Đại Việt, đó chẳng phải cũng là 1 trong những chủ trương của Trung Quốc cái mà được xem là rất thành công đó sao. Về tổ chức Đảng và Nhà nước, con xin thưa ràng cái viễn cảnh có thể thay đổi đc nó quả thật rất xa vời, vì rằng người có tâm huyết kô bao giờ có được quyền lực trong bộ máy chính phủ đó. CHỉ có “con ông cháu cha” mới có thể. Mà bác nghĩ thử xem, liệu những người đó sẽ vì Tổ Quốc đc đến đâu khi mà họ đã wen với việc bóc lột trên xương máu người VN cái mà ba mẹ họ vẫn làm hàng ngày để nuôi họ lớn đến giờ (sống ở nước ngòai, không ít lần con gặp được, những học sinh VN giàu nhất kô phải là những người con của thương nhân, mà là những người con của ông này ông kia cho dù chức vụ có nhỏ, nhưng tiền thì không nhỏ). Sau khi cháu trình bày đến đây, bác Dr. Nikon có thễ vẽ cho cháu xem 1 viễn cảnh mới có thể thay đổi đc đất nước không? Cháu thì có, cháu tin rằng, chỉ khi rời khỏi đất nước, những con người VN ấy mới đc tự do, họ mới có thể công khai phê phán chế độ hiện giờ, và một khi những con người đó đủ đông đảo và lớn mạnh, họ có lẽ, có thể sẽ hợp lại và có lẽ, có thể sẽ làm được gì đó để thay đổi đất nước.

    @Trần Vinh: Xin đc nói vài câu. Lí tưởng của Chủ Nghĩa Cộng Sản không có gì xấu, chỉ là nó ‘KHÔNG BAO GIỜ’ thực hiện được. Nói một cách rất bình dân: Nói thì dễ, làm mới khó. COn người ai cũng lo cho bản thân, lo cho gia đình, rồi mới lo cho người khác. Không ai có thể lo cho người ngòai trước rồi mới lo cho mình. Đó là sự thật, nó không cao đẹp, nhưng nó đúng đắn. Cha mẹ tôi, con cái tôi phải đầy đủ đã, tôi mới có thể lo đến việc đóng góp cho Tổ Quốc (mà thực sự, làm giàu cho bản thân chính là đóng góp cho Tổ QUốc rồi, chứ còn gì nữa). Vậy xin hỏi anh, những cán bộ đảng viên nhà nước bây giờ, lương họ kô đủ sống, họ sẽ làm gì nếu kô tham ô? Lương thấp, ít tiền, nhưng có quyền lực đối với những công ty lớn, họ sẽ làm gì nếu kô nhận hối lộ? Đảng lun nói mình tốt đẹp, lun nói rằng sẽ sửa chữa sai lầm, nếu Đảng kô sửa chữa, thì Đảng sẽ bị gì? Kô bị gì hết, vì chỉ có 1 Đảng => bầu cử là chuyện của nội bộ Đảng, chứ kô phải của nhân dân. Ai có thể ra ứng cử? Chỉ có Đảng viên. Lí luận cách mạng, tôi đã chán ngấy mớ lí thuyết ấy rồi Xin thưa với anh rằng, kô ai quan tâm Đảng nói gì, người ta chỉ wan tâm Đảng đã làm gì thôi. Và vì hệ thống Đảng đã sai lầm từ bước đầu, những “kẻ phản bội” như anh nói thật ra chinh là thành phần chính của Đảng. Kô ai có thể đấu tranh cho lí tưởng với cái bụng đói cả, người đầy đủ khi có đc quyền lực sẽ cố gắng làm việc để mưu cầu đc danh tiếng, địa vị. Kẻ không tiền khi có đc quyền lực sẽ (như 1 điều tất yếu), cố gắng kiếm chác để mong sung túc cho bản thân. Tôi không nói những điều cao xa, vì tôi kô học nhiều như anh, học hết cấp 3 tôi đã ra nước ngòai (nhưng xin đừng nghĩ tôi kô bit tí gì về Triết học Mác, tôi xem nó cũng như những môn triết khác, kô wan trọng hơn, như anh đang xem), tôi chỉ nói những điều common sense, những cái sẽ xảy ra vì đó là quy luật rất tự nhiên.

    (Ah, tôi rất thích tranh luận, nếu anh thích, chúng ta có thể gửi email cho nhau, email của tôi là gnoucmik@yahoo.com.au ^^!)

       0 likes

  69. @: Zacky Kal

    Tôi không có nhu cầu tranh luận. Được bạn hiểu comment như trên thì tôi rất mừng!

    Pls, đọc kỹ một chút nhé! Nhưng quả tình là bạn làm tôi rất thú vị vì sự thẳng thắn và chân thành.

    Chúng ta mỗi người một lý tưởng. Bạn ra đi và học hành, đóng góp cho xã hội bằng việc làm giàu tri thức (và tiền bạc) do sức mình rồi thông qua đó đóng góp cho quê hương và chuyện rất tốt.

    Tôi ở lại VN, chấp nhận khói bụi, ô nhiễm, và đóng góp cho quê hương bằng việc ngày ngày ra sức làm việc.

    Là Đảng viên có gì xấu không? Nếu như bạn vẫn thanh liêm, trong sạch và tin theo lý tưởng của mình?

    Bạn có make sure là all of us đều xấu như nhau không? All of us đều là tham nhũng, là tội phạm với nhân dân không? Nếu bạn nói I’m sure thì rõ ràng là bạn đã bị võ đoán.

    Quê hương VN không phải là thiên đường với bạn, nhưng nó là thiên đường với tôi. Vì nơi đó, tôi được nói thứ tiếng của tổ tiên mình, được ăn những món ăn của cha ông truyền lại và lắng nghe tiếng hồn thiêng sông núi trong từng món ăn đó. Nơi ấy, tôi nghe được tiếng tâm hồn tôi hòa điệu trong từng khúc hát dân ca, trong từng lời ru ơi hời của những người mẹ người chị…

    Quê hương VN không phải thiên đường với bạn, nhưng nó là thiên đường với tôi. Đó là nơi mà ấu thơ tôi đã khôn lớn với những niềm vui và nỗi buồn. Đó là nơi mà từ khúc hát đưa nôi, tôi được mẹ dạy rằng mình phải sống thật là bao dung với con người và cuộc đời, là rằng “bên trong lẽ phải có người có ta”.

    Có thể, VN không là thiên đường với bạn, nhưng nó là cội nguồn hạnh phúc của tôi – tôi đã từng có cơ hội ở lại Mỹ nhưng tôi vẫn chọn sống nơi quê hương này và chấp nhận đối mặt với những khó khăn của nó.

    Làm sao không thấy những nỗi buồn, nỗi nhục của một quốc gia nghèo khó, toàn đứng cuối trong những bảng xếp hạng về kinh tế, xã hội và đứng đầu trong những bảng xếp hạng “phong thần”?

    Ai không thấy nhục trước nỗi đau tổ quốc đang đứng trước những thử thách tày đình mà sức mình có hạn? Tôi cũng đau vậy, và tôi càng đau hơn khi những người bạn của tôi – những đồng chí – đồng đội của tôi đã đánh mất sự tốt đẹp của mình trong mắt những người trẻ như bạn.

    Đau, nhưng tôi tin, vẫn còn đó những Đảng viên trong sạch, thực sự hết lòng với giang sơn xã tắc này. Cũng như tôi vẫn tin, có những người Việt xa quê, họ từng là sĩ quan chế độ cũ, và họ đang làm một tổ chức nào đó để mong thay đổi quê nhà. Tôi tôn trọng mọi tình yêu nước như nhau và không có lý do gì để độc quyền tình yêu tổ quốc cả.

    Bạn có lý của bạn, tôi có lý của tôi. Tôi có thể bị chôn vùi trong mớ lịch sử Đảng và lý luận chính trị, nhưng tôi không bao giờ coi việc học là một điều khốn khổ.

    Tuổi thơ tôi từng không có cơm ăn, mỗi tri thức với tôi đều là kho báu. Tôi đã học Marx, Lê, nhưng tôi cũng học về chủ nghĩa xã hội không tưởng, về chủ nghĩa tư bản và những ưu việt lẫn tiêu cực của nó. Tôi thích Marx, và tôi cũng yêu A. Lincoln, tôi cũng kính Luther King, tôi cũng ngưỡng mộ và phát khóc khi Obama lên làm tổng thống…

    Nhân loại sở dĩ tiến bộ là vì biết học hỏi những điều hay lẽ phải. Tôi từng đi du học Mỹ và tôi hiểu rằng, chính sự cởi mở và đón nhận những tinh hoa văn hóa từ nhiều nơi trên thế giới đã làm nên một bản sắc văn hóa Mỹ đa dạng và độc đáo, làm nên sự tiến bộ của một nước Mỹ hùng cường.

    Tôi không kỳ vọng vào chính quyền, tôi cũng không mong họ “trong sạch vững mạnh” như những câu khẩu hiệu. Và tôi biết, không thể mong có sự thay đổi ngay lập tức vì sự hình thành nền chính trị của mỗi quốc gia đều có những điều kiện lịch sử khách quan và chủ quan của nó. Không ai có thể đẩy nhanh tiến trình lịch sử cũng như đẩy lùi bánh xe của hiện tại để trở về quá khứ. Vậy thì ngồi chửi rủa để làm gì? Nguyền rủa bóng đêm đâu có mang lại ánh sáng?

    Chúng ta không được chọn để là vĩ nhân, nên tôi chỉ sống như một người bình thường. Tôi mong muốn cũng như đang sống tử tế, lương thiện mỗi ngày. Để khi nhìn vào mắt trẻ thơ, tôi không hổ thẹn, nhìn vào mỗi người dân, tôi không phải mắc cỡ.

    Vâng! Tôi là Đảng viên Cộng sản. Điều đó không có nghĩa là tôi tham nhũng. Điều đó cũng không có nghĩa tôi hà hiếp nhân dân.

    Trước khi là một Đảng viên và quan trọng hơn cả việc làm Đảng viên, tôi là một con người. Và tôi đang sống đàng hoàng tử tế, cư xử với quê hương bằng tất cả những gì có thể đóng góp được của tôi.

    Mỗi người một tay, thắp lên một que diêm tự soi sáng chính mình. Cả dân tộc cùng thắp lửa, quyết tâm làm việc thật nhiều để làm giàu cho mình và cũng là cho dân tộc, đem tri thức về cho tổ quốc…Mỗi người thắp lên một ánh nến cho bóng đêm tăm tối, đói nghèo phải tan đi. Việt Nam sẽ giàu mạnh và hùng cường.

    Bạn có biết câu Nhân dân nào thì chính phủ ấy không?

    Khi mỗi người dân VN có dân trí, giàu có và mạnh mẽ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu.

    Bạn thử hình dung xem, nếu mỗi người dân không xả rác ra phố, va chạm nhau ngoài đường biết xin lỗi, nhận một cử chỉ ân cần biết cảm ơn…Nếu mỗi người dân đều như thế, thì VN sẽ khác hiện tại biết chừng nào…

    Những cái gọi là văn hóa ấy, chính quyền – không có bất kỳ chính quyền nào có thể trang bị cho nhân dân và cũng không có bất cứ chính thể nào có thể giám sát từng cử chỉ của nhân dân cả. Đó là khả năng tự giáo dục của mỗi người. Và đó là điều tôi mong mỏi cho những người dân của tổ quốc chúng ta.

    Có gì xấu không, nếu tôi là một Đảng viên Cộng sản và là một người yêu nước, bằng cách của tôi, thưa bạn?

       0 likes

    1. Chào Trần Vịnh.
      Anh viết rất tốt, những ý phản biện rất tuyệt, tôi rất thích cách thể hiện quan điểm đầy bản lĩnh của Anh.
      Anh là một người việt nam yêu tổ quốc thật sự, chứ không mơ mộng ảo huyền cho một chân trời kiểu Mỹ, mà ở đó không phải là tổ quốc của ta.Cám ơn anh!
      Tại sao không có một bài phản biện lại xem,Dr.Nikodian?

         0 likes

    2. Đọc lại còm của bạn này, thấy sống lại luận điệu: sai lầm do con người, không phải do….Mà bạn Xuka đã làm toán so sánh rồi đấy nhé, và bạn Xuka cũng tự mình rút ra kết luận luôn rồi đấy nhé!

         0 likes

    3. “Bạn có biết câu Nhân dân nào thì chính phủ ấy không?

      Khi mỗi người dân VN có dân trí, giàu có và mạnh mẽ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu.”
      Vậy thì làm sao để có dân trí, làm sao để dân được giàu, làm sao để dân được mạnh? Bạn trả lời cho tôi xem, nếu mà bạn trả lời có lý thì tôi quăng hết mẹ những quan điểm của tôi vào sọt rác, còn nếu bạn trả lời không có lý thì những lời lẽ có cánh của bạn nó cũng nên mọc cánh mà bay đi thôi, không có nghĩa lý gì đâu. Tôi đã quá quen thuộc với những câu chữ đẹp vãi hà ( ak mấy ngày nay mẹ Sue vào web nhiều quá bị nhiễm rồi ) như của bạn rồi! Tôi hãi lắm rồi! Đến nỗi 4 năm đại học của tôi, nó trôi đi một cách vô thưởng vô phạt, vốn đã là đứa không năng động lắm mà còn bị bào mòn cảm xúc, bào mòn lý tưởng trong cái mớ môn học lý thuyết suông thay thế cho những môn học thật sự cần thiết cho tương lai nghề nghiệp của tôi, thử hỏi, tôi có phí phạm thời gian quá hay không? Đến nỗi tôi có cảm giác khi ra trường, với cái mớ lý thuyết chúng tôi học được, dù ở trường nào, chúng tôi chắc cũng cùng một nghề hết cả lũ: nghề giáo viên triết Mac Le và tư tưởng Hồ Chí Minh.
      Đấy là tôi chưa có “cãi” với bạn đâu đấy nhé, vì cãi với những con người lý tưởng siêu phàm như bạn thì chỉ mỏi tay ( type ) của tôi thôi! Với lại, không chắc bạn còn ghé nhà bác sĩ nữa hay không? Mắc công tôi nói một hồi tôi chém gió ( lại nhiễm internet ) một mình tôi, rồi bị khùng, rồi bị điên, Sue bỏ cho ai? Ak ak, mấy nay bạn Xuka vô net nhiều quá bị khùng, vô nhà bác sĩ lên cơn, ak ak.

         0 likes

  70. Bác sĩ viết hay lắm, đây là những gì mà nền giáo dục văn học của Việt Nam ngày nay cần phải học tập – bác sĩ đã đánh một đòn vào khái niệm văn học còn ngơ ngác và tràn đầy văn mẫu của Việt Nam ngày nay. Xin lỗi vì con không thể com dài dòng cho bác sĩ được, hẹn bác sĩ hôm khác nhé.

       0 likes

  71. các bạn đoàn viên đảng viên cố gắng không sang được tới châu âu một chuyến thì cũng cố đi xe bus sang Singapore 1 chuyến đi vậy, đi đi rồi về comment tranh cãi tiếp. Nhớ học tiếng Anh trước khi đi.
    Chúc các bạn một đi sớm trở lại!!!

       0 likes

  72. @Tran Vinh: theo blast của Dr.Nikonian tôi quay lại đọc comment của bạn và thấy thật thú vị. Quả thực tôi thấy quí trọng bạn, mong đất nước có nhiều người như bạn. Tuy nhiên tôi cũng thấy lo cho bạn, bạn mới chuẩn bị tới chân dốc, phía trước là núi cao..bạn có một trái tim nóng, cái đầu lạnh, vốn hiểu biết không nhỏ từ nhiều mái trường (kể cả Mỹ) và tự trau dồi nhưng bạn lại tốt nghiệp…cảm tình đảng loại giỏi, bạn đã và đang bắt đầu đi trên một con đường mà có nhiều bộ óc, trái tim đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mới nhận ra sự đúng, sai. Những người thường đựơc gọi tên là “xét lại” (Khorutsov), kẻ phá vỡ CNCS (gorbatrov), phản động (tướng Trần Độ, đại tá Bùi Tín), những văn nghệ sỹ CS mất lập trường (Chế Lan Viên, Nguyễn Khải, Bùi Minh Quốc, Đào Hiếu, nhạc sỹ 82 tuổi Tô Hải..). Tôi tin bạn là người có bản lĩnh, không dễ bị đầu độc, tha hoá, mất lập trường vì vậy tôi khuyên bạn hãy đọc thêm những cái mà Đảng gọi là phản động với tư cách là những quan điểm phản biện, như nhà thơ Cách mạng lão thành Việt Phương (nguyên trợ lý của cố Thủ tường PVĐ) viết trong tập “Cửa mở” từ những thập niên 50-60 của thế kỷ trước “Nghe đài địch như mở tung cửa sổ”. Tôi nghĩ điều đó sẽ có lợi cho nhận thức của bạn , cho Đảng, cho đất nước. Tôi lo lắng và hy vọng vào những người như bạn.

       0 likes

  73. Thưa với bạn Korolbo!

    Tôi cảm thấy ấm áp trước những lời động viên của bạn. Nhưng tôi muốn thưa với bạn rằng, tôi đã đọc những “thông tin bên ngoài” từ lâu rồi. Tôi đã đọc những Cửa mở (Việt Phương), những Di cảo của Chế Lan Viên, những Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, những Đi tìm cái tôi đã mất của Nguyễn Khải, những bài thơ vắt óc từ máu tim mình và một tình yêu tổ quốc thiêng liêng của Bùi Minh Quốc.

    Thưa với bạn rằng, tôi không đi theo cách mạng từ những ngày trứng nước, vì lúc đó tôi đâu đã ra đời. Rất nhiều trí thức đi theo cách mạng từ ngày đầu, nhưng tôi e rằng đa số bản thân họ không có một suy nghĩ thực sự chín chắn về nhận thức chính trị. Cộng sản khi đó là ai? Không cụ thể là một con người nào cả, lúc đó, Cộng sản (hay trước đó là Việt Minh), là một điều gì đó, huyền bí và cao cả. Tại sao? Tại vì họ chỉ được biết đến với một mục tiêu đẹp đẽ: đánh đuổi ngoại xâm.

    Nòi giống con Lạc cháu Hồng ai không có khát vọng mong nước nhà độc lập, huống hồ chi, những người đi theo ấy(trong số đó có những trí thức bạn vừa kể) lại có đủ lãng mạn và thừa ngây thơ.
    Họ đã đi theo tiếng gọi của trái tim và của tình yêu nước, nhưng họ không ngờ, không tiên lượng được rằng, trái tim và tình yêu nước cùng với khát vọng xây dựng đất nước là hai chuyện rất khác nhau – trong họ và trong những người đã dẫn lối đưa đường cho họ.

    Có thể cộng khổ nhưng không thể đồng cam đã là bản chất của giới cầm quyền từ xưa đến nay, từ rất nhiều chế độ, nhất là chế độ phong kiến.

    Phần lớn những người thuộc thời phong kiến lẫn chính phủ Việt Nam mới đều xuất thân từ thành phần ít chữ nghĩa (có bao nhiêu là nông dân, cường chủ địa phương giương cờ khởi nghĩa và thành công lẫn thất bại), có bao nhiêu người nông dân trong hàng ngũ Đảng CS lúc ban đầu, tôi tin là bạn biết rõ điều ấy.

    Và thiết tưởng tôi cũng nên nhắc lại với bạn điều này, là nông dân của chúng ta là nông dân tiểu nông, nông dân cắm mặt trên những cánh đồng và dưới chân là ruộng, trên đầu là mây bay. Không phải những nông dân trong các trang trại mênh mông, sử dụng nông cụ hiện đại và bay máy bay đi rải hạt giống…
    Sự ngu dốt cộng với nhiệt tình bao giờ cũng đem đến một kết quả đáng buồn. Và bạn biết rằng tôi nói đến điều gì rồi đấy.

    Còn một điều nữa, tôi muốn chia sẻ với bạn, là bản chất của giai cấp. Tự sâu trong bản thân mỗi người, dù muốn dù không, sự ám ảnh của giai cấp đã có trong họ. Và tôi có lý do để tin rằng, nông dân tiểu nông không ưa gì trí thức. Và ngược lại, tất nhiên.

    Bản chất của trí thức, nhất là trí thức phong kiến là gì/ Xin thưa rất tiếc chính là sự do dự và ngại ngần, là những ám ảnh “xét lại” bởi vì bản thân họ luôn thao thức, phân tích, nghĩ suy. Chính vì quá suy tính thiệt hơn nên họ (dưới thời phong kiến) ít khi dựng cờ khởi nghĩa và càng hiếm hoi thành công. Một Nguyễn Trãi cũng chỉ phò tá Lê Lợi và đã tử vi thần. Một Cao Bá Quát ngông ngạo nhưng cuối cùng thất bại vì những trí thức thì (có lẽ là) ghen tỵ với ông còn những nông dân thì không thấy ông giống họ. Ông là kẻ lạc loài. Một Phan Bội Châu, Lương Văn Can…đã mong mỏi dùng trí thức để xoay vần thời cuộc, nhưng có bao nhiêu học trò của họ – đồng chí của họ đã thực sự dấn thân và trung thành tuyệt đối với họ để đi đến cái cuối cùng?

    Thưa với bạn rằng, tôi chỉ đang phân tích lịch sử, không xem thường nông dân lẫn trí thức.

    Cũng như có một điều tôi rất lạ mà hiếm người đề cập. Đó là thời gian thực sự để chúng ta xây dựng đất nước không bao lâu. Chính xác là chỉ có 34 năm thôi. Nếu tính từ 30/4/1975. Nhưng nếu tính kỹ hơn nữa, thì sau cái ngày có triệu người vui thì cũng có triệu người buồn ấy, chúng ta chỉ mới thực sự xây dựng kinh tế quốc gia từ năm 1986, khi mạnh dạn bỏ ngăn sông cấm chợ và tháo tung những định kiến mang bản chất cố nông – tiểu nông vùng nông nghiệp lạc hậu, hẹp hòi mà chúng ta đã thừa hưởng từ anh bạn láng giềng “vĩ đại” của mình.

    Xin thưa với bạn rằng so sánh nước ta với bất kỳ quốc gia nào đều là sự khập khiểng. So sánh chính quyền lại càng khập khiểng hơn.

    Lập pháp của Hoa Kỳ có thể được tính từ khi nào? Xin thưa không phải khi người vĩ đại Washington đọc Tuyên ngôn khai sinh nước Mỹ mà từ trước, trước đó rất lâu, từ nước Anh, nước Tây Ban Nha…- những con người đã thừa hưởng tinh hoa quốc gia họ rồi sang Mỹ và lập nên Hợp chúng quốc này.

    Nước Mỹ có bao nhiêu năm xây dựng đất nước với những thủ lĩnh ngay từ đầu đã là tinh hoa?

    Gần hơn, Singapore, họ vẫn có nhiều thời gian hơn chúng ta vì từ năm 1959 họ đã có sự độc lập với tài nghệ ưu việt của Lý Quang Diệu và hàng loạt nhân tài khác làm bàn đẩy chính để xây dựng đất nước.

    Với vỏn vẹn 23 năm, với những người cầm quyền là nông dân, ít học, là những người mặc chiếc áo không vừa vặn với cơ thể mình, bạn mong gì hơn ở quốc gia này? ở chính quyền này? Tôi cho rằng, chính quyền, nhìn về tổng thể, đã làm hết sức của họ. Sao lại bắt cây hoa cúc phải nở ra hoa hồng, mà cây hoa cúc không nở ra hoa hồng thì lại mắng chửi nó?

    Trở lại với chủ đề chính, bạn lo lắng cho tôi, với những bậc tiền bối đã kể. Tôi xin thưa với bạn rằng, tôi đã đọc Tư bản luận, Đường Kach Mệnh, Chủ nghĩa Cộng sản Khoa học. Nhưng tôi cũng đã đọc và đọc rất kỹ những bài viết của Lữ Phương, đoc cả hồi ký của Vũ Kỳ, cả Đêm giữa ban ngày và cả cuốn sách mới nhất của Dương Thu Hương – một con người kiên định với lý tưởng chống cộng sản mà tôi vẫn thấy bà tuyệt vời vì đã trung thực với chính mình đến cùng.

    Thưa với bạn rằng tôi nghe và xem VTV, nhưng tôi cũng nghe cả BBC, RFA, RFI…etc…

    Tôi đã nghe, đã đọc, đã phân tích, đối chiếu và đã làm những gì mình cho là đúng. Tôi thích lý tưởng cộng sản, và tôi đi theo con đường đó. Đó là sự lựa chọn của bản thân tôi.
    Tôi vẫn cho rằng, sự đối nghịch với giới trí thức luôn là bản chất của nhà cầm quyền. Bởi vì những trí thức này luôn khuấy động xã hội và ít cam chịu những áp đặt của bề trên.
    Và không có gì để khó hiểu cho những hành động đàn áp trí thức cũng như nỗ lực thực hiện sự bảo vệ chế độ và chính thể dưới nhiều hình thức.

    Tôi không hề ngây thơ để chờ đợi sự “trong sạch” và “vững mạnh” của chính phủ cũng như những quan chức mẫn cán ở nhiều lĩnh vực và trong nhiều vấn đề của chúng ta hiện nay.

    Tôi chỉ chờ đợi và thực hiện sự trong sạch cho chính bản thân mình, sự kính trọng nhân dân và yêu thương quê hương, tổ quốc trong chính bản thân mình, thưa bạn!

    Tôi cũng xin thưa với bạn rằng, tôi đã lang thang ở hầu hết những trang web mà những đồng chí của tôi gọi là phản động. Tôi trân trọng lòng yêu nước của họ nhưng tôi buồn cười vì phương pháp luận của họ. Những lời nhận xét của Ăng-ghen trong comment bên trên của tôi đúng cho cả những trường hợp này. Bởi lẽ một khi đã cảm tính thì không còn thuyết phục. Chứng cứ và chứng cứ, khi bạn nói người ta trộm gà thì cũng phải có bằng chứng xác thực và cụ thể, huống hồ chi là bàn chuyện chính trị và phê phán một chế độ.

    Làm sao có thể thay đổi chế độ, một khi nó đã định hình và nó đã và đang có một bộ máy bảo vệ dày đặc từ công an chìm đến công an nổi. Bạn có thể đưa sự tức giận của mình lên internet và nhận được sự tung hô từ các đồng chí của mình, nhưng chỉ cần đứng ra ngã tư đường và hò hét thì ngay lập tức công an đã xuất hiện.

    Sự mong mỏi thay đổi chính quyền bằng bạo lực cách mạng là điều không tưởng. Và tôi thấy tiếc rằng chính vì chưa nhìn nhận rõ điều ấy mà nhiều người đã ngây thơ để rồi cả lòng yêu nước và tình người của chính mình cũng thiệt thòi. Tôi đã gặp những người ở quận Cam, ở Washington DC, ở MA…Tôi thấy lo cho họ, khi có người, cha thì chửi mắng, thậm chí từ bỏ con, vì con không đi theo con đường của mình. làm thế để làm gì? Họ làm thế có khác gì ngày xưa, VN đã từng xảy ra đấu tố, cha tố con, ông tố cháu, cháu phản bội bà, chỉ vì một mối lợi cho mình. Tình yêu tổ quốc chân chính không bao giờ là đối nghịch với tình cảm gia đình thiêng liêng.

    Tôi đã dạy con tôi rằng lý tưởng cao cả nhất của con người chính là nguồn cội là gia đình. Hãy yêu bố mẹ của mình, yêu từng ngọn cỏ, tấc đất quê hương, yêu từng con sông ngõ phố…Tôi cũng dạy con tôi dù có đi đâu xa, hãy luôn nghĩ về gia đình như một tổ ấm thiêng liêng và dừng bao giờ xúc phạm giá trị cao cả ấy.

    Cuối cùng, thưa với bạn rằng, tôi đã đọc, đã mở tầm mắt và đã tỉnh táo, tôi vẫn đi con đường của mình đã chọn. Tại sao không kiên định với sự lựa chọn của mình chứ?

    Tôi không có tham vọng chính trị (như cách hiểu là để trở thành nhà quản lý chính quyền). Tôi chỉ muốn làm một con người lương thiện có tri thức, có lý tưởng và sống với lý tưởng của mình mà thôi.

    Cảm ơn bạn đã đọc comment rất dài này.

       0 likes

    1. Chỉ có hai từ dành cho bạn Trần Vinh, đó là “Khâm Phục”.
      Mong rằng những điều bạn làm luôn đúng với những gì bạn nói.

         0 likes

    2. Thưa bạn Trần Vinh, cám ơn bạn đã đưa ra lý luận rất hay và bạn là một người rất có lý tưởng.
      Nhưng lý luận này có vẻ không ổn:
      “Với vỏn vẹn 23 năm, với những người cầm quyền là nông dân, ít học, là những người mặc chiếc áo không vừa vặn với cơ thể mình, bạn mong gì hơn ở quốc gia này? ở chính quyền này? Tôi cho rằng, chính quyền, nhìn về tổng thể, đã làm hết sức của họ. Sao lại bắt cây hoa cúc phải nở ra hoa hồng, mà cây hoa cúc không nở ra hoa hồng thì lại mắng chửi nó? “.
      Nếu ít học (hay dốt nát) mà làm lãnh đạo một quốc gia, không làm cho đất nước phát triển tốt thì liệu có thể coi là một điều tai hại (nặng hơn là một tội ác) hay không?
      Có một phát biểu của nhà văn, Ủy viên bộ chính trị đảng CS Nam tư Mikalovic như sau “hai mươi tuổi mà không vào Đảng là người không có trái tim, 40 tuổi mà không ra khỏi Đảng là người không có cái đầu”.
      Dĩ nhiên, lý luận đúng hay sai tùy quan điểm mỗi người. Kết quả cần có mà bất kỳ một người tâm huyết nào đều mogn muốn là dân tộc Việt phải thoát khỏi đói nghèo, lạc hậu, theo kịp với văn minh nhân loại.
      Thực tiễn là thước đo cao nhất của chân lý.

         0 likes

    3. Tôi tôn trọng việc bạn thích lý tưởng hay chủ nghĩa cộng sản, đó là quyền tự do mỗi người, nhưng không có nghĩa là bạn thích thì tôi cũng phải thích, đúng không và đó chính là sự bất hợp lý của nó. Nếu tôi không thích thì tôi sẽ bị cho là có âm mưu chính trị :-D , kết cục thì tự hiểu, điều đó có tốt không ??? :-D

         0 likes

    4. Bạn nói là mình xây dựng từ năm 86, Sing từ năm 59. Vậy ” nó ” trước mình 27 năm nhé. Vậy giờ bạn nhớ lấy tất cả chỉ số kinh tế của ” nó ” ở thời điểm này, rồi 27 năm nữa, tính chỉ số của mình, rồi so sánh nhé! Tôi với bạn chờ, dám không?

         0 likes

    5. Mac du cong viec ban qua chung chung nhung cung khong ngan noi toi viet vai dong de the hien long ham mo voi ban Tran Vinh. Ban da the hien tu tuong va chinh kien qua su tu duy va cam nhan rat sau sac. Toi dang o nuoc ngoai, cung trai doi khong it roi. Rat ngua tai khi nghe nhung Viet kieu chi biet dung xa nhin noi xau , si nhuc Viet Nam, nguoi Viet Nam ngheo, ngu. Neu ma gioi hon Cong san thi hay giup do que huong tot hon, chu cu dung xa ma chui, the hien long yeu nuoc va tu hao dan toc nhu the sao? Nguoi Viet Nam da ngheo tu rat lau roi, y thuc , tu tuong cung ngheo. Ngay ca cong dong nguoi Viet o nuoc ngoai (khong phai chiu su anh huong cua Cong san a nha) van rat ich ky, tinh toan, k giup do nhau, khong duoc may nguoi nuoc ngoai yeu quy. Chung ta phe binh , “che” de minh phan dau khong lam nhu vay, de minh dong gop xay dung, vi chung ta yeu nuoc. Gio nay la luc nao roi, chien tranh da bao nhieu nam roi ma cac bac Viet kieu ay van con day con treo co 3 soc, day “noi han mat nuoc”, de lam cai gi vay? Sao khong day con yeu nuoc, giup do que nha. Che do ong Diem co gi hay , cuoi cung cung bam chan My do sao, sao khong gioi danh duoi cong san toi hoi tho cuoi cung de bao ve dan di. Nhung nguoi cam quyen do da len chuyen bay dau tien voi toan bo cua cai chau bau, bo roi dan viet. Chinh quyen do co con xung dang de duoc ton trong, ton tho khong? Trong khi nguoi ta voi y chi “danh Mi” co the hi sinh den giot mau cuoi cung. Chinh tri khong quan trong, con nguoi moi quan trong.Xin hay suy nghi va chon “hanh dong”. Yeu Viet nam bang hanh dong, dung bang cai mieng cua minh.

         0 likes

  74. Chao Bac Sy va cac anh chi em
    Toi la mot nguoi biet ve Bac sy,va khach quan,nhu mot nguoi ban,toi biet Bac sy la mot nguoi Viet Nam yeu nuoc.
    Toi xin trinh bay ngan gon quan diem cua minh:
    Chung ta,Toi,cac ban,Bac sy,k nen danh thoi gian de tranh luan nhung tu ngu hay quan diem,vi moi ca nhan co mot Tam Nhin,tuong ung voi mot quan niem,mot he y thuc cho cuoc song quanh minh.Va mai mai se k co mot chan ly,bang cach gui tranh luan theo kieu noi doc cho khoi stress o quan ca phe nhu the nay.
    Bac sy co quan diem cua Bac sy,va Anh ay dua ra quan diem cua minh,de chung ta,nguoi tinh co doc duoc,suy ngam cho rieng ca nhan minh.
    Tro lai cuoc song hien tai,co qua nhieu thu thiet thuc hon,nhu la cac ban hay doc that ky quyen sach giao khoa lop6,lop 7,8,9,10…de tim ra nhung diem sai,ma gui len dien dan,gui len Bo Giao Duc,de the he Em chung ta khong phai Hoc nhung dieu chua Dung
    Hoac tim kiem nhung tu lieu ve Truong Sa,Hoang Sa,de biet Trung Quoc dang xam lan nuoc ta nhu the nao
    Hoac van de khai thac khoang san Boxit o Tay Nguyen,khai thac Dong o Sinh quyen,khai thac Than xuat khau sang TQ,va ca tai nguyen thien nhien khac dang bi nhung Ca nhan-tren danh nghia la “Day to “cua nhan dan,vo vet lam cua rieng cho minh
    (xin thua,toi co biet ,1 quan chuc o cty Than va khoang san Viet Nam,dang so huu co 3 cai biet thu o Phu My Hung,hay Ong Le van Hoanh,pho giam doc cty Dien Luc tp,dang bi xet xu trong vu “Dien ke dien tu”,dang o trong 1 can biet thu #1000m2 o Cu xa Bac Hai,Tai san ay o dau ra nhi??????)

    hay la bang cach nao do,ban co duoc mot danh sach cac day to cua dan,so huu nhieu nha dat,thi cu gui len mang de anh em doc cho vui…

    Va thiet thuc hon nua,can gap hon,ma toi va cac ban phai lam,nhu doc thu trang web:http://www.diendan.org/viet-nam/toa-dam-bauxite/
    de hieu
    ma dong gop suc minh cho Nuoc Nha

       0 likes

  75. Chào chú Dr

    Lâu lắm rồi tôi chưa được nghe những lời đầy tính nhân văn như thế. Có thể do tôi quá bận rộn chuyện mưu sinh hay người ta không thích nói về những chuyện như chú nói.

    Hàng ngày tôi chỉ được nghe về các chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước về tham nhũng và đương nhiên về tình trạng lộn xộn của một thành phố mà Cách đấy hơn 30 năm người ta gọi là Sài Gòn- Hòn ngọc Viễn đông. Dù sao thì cũng chúc mừng chú là đã có điều kiện đưa con sang Mỹ, chứ như cuộc đời của tôi thì không thể có được giấc mơ Mỹ, tôi là người có con nhỏ và cố công “cầy xới” để hồng tạo cho con tôi một giấc mơ Mỹ. Tôi không muốn con tôi phải bị nhồi nhét bởi các lý thuyết giáo điều và không thực tế, bởi những tư tưởng bạo lực và đàn áp.

    Cám ơn chú nhiều vì đã khơi gợi trong tôi tình yêu quê hương. Xin phép chú cho tôi copy bài làm ủaể gửi cho con tôi nếu tôi tạo được giấc mơ Mỹ cho các con sau này.

       0 likes

  76. Xin kính cẩn, nghiêng mình trước lý tưởng trước sau như một của Trần Vinh.
    Bạn lựa chọn câu chữ rất cẩn thận để tránh đụng chạm, nhưng vẫn nêu lên được bản chất vấn đề.
    Mong bạn thực hiện được đúng những gì bạn nói!

       0 likes

  77. Cháu chào bác Dr. Nikonian!
    Cháu đọc bài viết này của bác từ tuần trước và thật sự rất muốn nói một cái gì đó với bác. Và hôm nay cháu quyết định quay lại phản hồi. Bài viết của Bác khiến cháu rất vui vì cháu biết nước ta vẫn còn rất nhiều những người như bác (Cháu có một người thầy cũng hay nói với cháu như bác vậy). Những con người thật sự lo cho vận mệnh và tương lai của đất nước. Và cháu cũng buồn nhiều vì chính bản thân mình. Cháu chưa làm được gì. Cháu hiểu tất cả những gì Bác nói. Trong cháu cũng đã có những giấc mơ như giấc mơ Mỹ như Bác đã nói nhưng cháu vẫn chưa chứng minh được gì. Đọc bài viết của Bác thật sự cháu có thêm nhiều động lực. Cháu cảm ơn Bác!
    Nếu được cháu xin phép Bác cho cháu đăng bài viết của Bác trên website cá nhân của cháu ở địa chỉ: jess90.wordpress.com
    Cháu cảm ơn Bác!

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn, vì đã chia sẻ và đăng lại bài viết của tôi.
      Chúc giấc mơ của bạn, của tôi chóng thành sự thật

         0 likes

  78. Cám ơn bác đã viết những lời này. Đây không hẳn chỉ là lá thư gửi cho con trai bác mà là lá thư gửi cho biết bao nhiêu người trẻ ở ngoài kia nữa đấy.

    Và cũng cám ơn bác đã viết thay cho những người “thấp cổ bé họng” muốn lên tiếng nói mà không thể nói được nhé!

    Một bài viết thật tuyệt vời!

       0 likes

  79. Chào Trần Vinh.
    Bạn rất giỏi! tôi nghĩ lớp trẻ nay đã trưởng thành,sự suy nghĩ và lý luận của bạn không chỉ hay về phương pháp luận mà còn có ý tứ rất tốt đấu tranh cho phẩm giá con người, không xem thường các “đối thủ”,Bạn sẽ là người của một thế hệ mà VN mong muốn có ở hiện tại và trong tương lai.
    Tổ quốc là trên hết. Tất cả ai chống lại tổ quốc ta là kẻ thù của ta,ta cũng biết các thế lực thù định luôn dùng các ngôn từ núp với nhiều hình thức mà nói xấu ta(dưới hình thức của một trí thức).
    Xã hội nào cũng có kẻ xấu, kẻ tham nhũng, kẻ quan liêu, kẻ phân biệt chủng tộc… và con người nào cũng có sự tham lam và ích kỷ! ta vì ta, vì con ta, ta dạy, không ai cấm, nhưng dạy con mà đem lên trên mạng để nhằm bày tỏ chính kiến của mình, để rồi nhiều người khen hay và học tập post lại cho nhau, tung hô, hả hê vì đã ít ra cũng xỉ vã một số thành phần mà họ cho là…dốt,nghèo…không văn minh! nhưng cái văn minh đó không phải do họ làm nên, họ chỉ hưởng sái rồi họ nói là VN khói bụi, dơ bẫn…không thấy kỳ sao?
    Hãy về VN chung tay xây dựng quê hương mình, ta và các bác sẽ cho con cháu các thế hệ đời sau có được niềm tự hào mình là con rồng cháu tiên, chính ta là người VN, chính đất nước VN chứ không ai khác, đừng mong Mỹ sẽ giúp ta, coi chừng…mất gốc là mất tất cả đó Dr.Nikonian

       0 likes

    1. @conrongchautien:
      Lẽ ra, tôi không phí thời gian trả lời cho những ý kiến cực đoan và hằn học của bạn. Nhưng vì, bạn còn xúc phạm đến nhiều người khác cùng quan điểm với tôi, nên xin có vài lời thế này.
      Cũng như bạn, tôi quí trọng bạn Trần Vinh, vì lòng yêu nước của bạn ấy, mặc dù tôi và bạn ấy có một vài điểm bất đồng. Nhưng không hề chi, vì tôi và bạn ấy đều gặp nhau ở một điểm lớn nhất, là dám nhìn thẳng vào những yếu kém của đất nước để cùng chung tay thay đổi nó. Cũng như tôi, bạn Trần Vinh cũng thản nhiên thừa nhận những điểm tốt đẹp của xã hội Mỹ. Và chê trách, một cách thản nhiên, những điểm xấu xa của xã hội đó. Chúng tôi không tự sướng vì cái xấu của “nó”, hoặc “cái ưu việt của ta”, thưa bạn
      Thái độ nhìn mình, nhìn người một cách bình tĩnh, không hằn học như thế, chúng tôi giống nhau.
      Do đó, tôi không thấy bất cứ một lý do nào để phản biện lại bạn Trần Vinh, vì chúng tôi đã hiểu và đồng ý với nhau ở điểm lớn nhất, cơ bản nhất. Mời bạn đọc lại một vài trích dẫn:

      Mời các bạn trẻ đọc kỹ lý luận của chủ nghĩa Mark – Lê và thực sự thấm nhuần rồi quay lại tranh luận với Dr. Nikonian cho nó mạnh mẽ nhé.

      Tôi chẳng thấy bác ấy nói xấu gì chế độ và nhân dân cả. Bác ấy đã làm sống dậy trong tôi tình yêu nước (bị giết chết bởi những áng tuyên truyền bất tuyệt) và khát vọng mong muốn quê hương giàu mạnh (đã được bóp chết từ trong trứng nước khi sách giáo khoa cho trẻ luôn khẳng định nước ta giàu có rừng vàng biển bạc). Nước đã giàu rồi, mỗi người dân đâu cần cố gắng gì nữa cho mất công.

      Biết chấp nhận phê bình và có khả năng tự phê bình đích thực là phẩm chất của người cộng sản.
      Tôi ở lại VN, chấp nhận khói bụi, ô nhiễm, và đóng góp cho quê hương bằng việc ngày ngày ra sức làm việc.
      Làm sao không thấy những nỗi buồn, nỗi nhục của một quốc gia nghèo khó, toàn đứng cuối trong những bảng xếp hạng về kinh tế, xã hội và đứng đầu trong những bảng xếp hạng “phong thần”?

      Bạn cũng không nên nhay đi nhay lại câu “khói, bụi ô nhiễm”, lấy đó làm bằng chứng cho sự “phản bội Tổ quốc” của tôi. Than phiền về những chuyện này mà bị coi là phản động, e rằng báo Tuổi Trẻ còn “phản động” hơn cả tôi, thưa bạn. Thật khôi hài, nếu tôi, cũng như triệu người SG khác, cùng đồng ca 1 giọng về một SG sạch sẽ, trong lành, văn minh (?). Còn khôi hài hơn cả lập luận của bạn nữa đấy, thưa bạn! Điều tôi mong muốn ở bạn, hãy phản bác các lập luận của tôi, và của những người khác, bằng các luận cứ có lý trí, khách quan. Thay vì nhằm vào việc công kích cá nhân tôi bằng những qui chụp vu vơ và đầy mặc cảm. Thái độ đó, chúng ta cần tránh trong bất kỳ cuộc tranh luận văn minh nào.
      Nếu bạn vẫn còn hậm hực, xin nói vắn tắt thế này: Như bạn, tôi nặng lòng với đất nước. Nhưng khác với bạn, tôi không xuýt xoa tự sướng về một thiên đường giả tạo, tôi trăn trở về những điều thách thức mà xã hội VN đang phải đối diện (ô nhiễm môi trường, an sinh xã hội tồi tệ, tham nhũng, giáo dục xuống cấp…). Tôi chấp nhận những điều đó để trở về, và khuyên các con tôi trở về, để góp phần thay đổi hình ảnh đó, theo hướng tốt đẹp hơn.
      Chúng tôi khác bạn, ở điểm không chỉ đóng cửa hít hà tự tung hô lẫn nhau, xuýt xoa tự sướng, mà quên đi bao nhiêu điều tốt đẹp của thế giới mà chúng ta phải học tập, để đất nước được phồn vinh đúng nghĩa. Việc lồng lộn khi nghe người khác đưa ra những nhận xét âm tính, mặc dù chính xác, về đất nước mình là biểu hiện rõ nhất của phức cảm tự ti ghê gớm, thưa bạn.
      Cái nhục đói nghèo, cũng lớn không kém cái nhục mất nước. Và muốn rửa nhục, phải biết nhục trước đã, thưa bạn. Bạn có biết câu mắng của dân gian: “Đồ không biết nhục!” không?
      Lời cuối cùng muốn nói với bạn: thái độ chụp mũ, công kích cá nhân, thì không thích hợp cho bất kỳ cuộc đối thoại văn minh nào. Nó chỉ thích hợp cho thời Nhân văn Giai phẩm, khi người ta nhân danh lý tưởng để ném đá những trí thức nặng lòng với đất nước. Rất may, thời ấy đã qua!
      Rất may, thời ấy đã qua, cái thời mà người ta cao giọng chê bai ném đá một niềm tin hão huyền (hão huyền, không phải “ảo huyền”_ thưa bạn) để đấu tố nhau.
      Cũng cảm ơn bạn đã nhắc nhở (hay đe dọa tôi): “coi chứng mất gốc là mất tất cả”. Thưa bạn, tôi tự hào là người Việt, mặc dù cách tôi tự hào không giống cách của bạn. Tôi cũng nhắc nhở các con tôi về nguồn cội, mặc dù cách tôi nhắc nhở chúng, không hề mang tính đe nẹt hay hăm dọa. Bạn quả lo xa!

      Từ những bất đồng trên, tôi hoàn toàn có quyền nghi ngờ khả năng đọc hiểu tiếng Việt của bạn. Tiếng Việt là một ngôn ngữ rất đẹp, nếu người ta biết đọc nó, hiểu nó, hay không viết sai chính tả. Hoặc có lẽ, bạn đã bị những định kiến đầy hằn học, thù oán che lấp các lập luận của mình. Nếu thế, thì quả đáng tiếc và nằm ngoài phạm vi và chủ đích của entry này
      Cảm ơn bạn

         0 likes

    2. Chào bạn conrongchautien
      Bạn nói:
      “Tổ quốc là trên hết. Tất cả ai chống lại tổ quốc ta là kẻ thù của ta,ta cũng biết các thế lực thù định luôn dùng các ngôn từ núp với nhiều hình thức mà nói xấu ta(dưới hình thức của một trí thức)”.

      Xin bạn đừng lẫn lộn Tổ Quốc với chính quyền. Tổ Quốc VN đã tồn tại hàng ngàn năm, trải qua biết bao đời vua chúa, trong lịch sử cũng đã biết bao lần chính quyền đi ngược lại lợi ích của Tổ Quốc, và bị nhân dân khởi nghĩa chống lại, bạn đọc lại SGK lịch sử của trường học XHCN đi, sẽ tháy rằng Đảng ta rất ca ngợi những cuộc khởi nghĩa này đấy. Vậy mới có câu “quan nhất thời, dân vạn đại”

      Bạn hãy chỉ ra xem Dr. Nikonian nói có chỗ nào sai. Ai làm khói bụi, kẹt xe, ngập nước, tai nạn giao thông? bạn hay tôi, những người dân thấp cổ bé họng? Ai có thẩm quyền và có khả năng giải quyết những vấn nạn đó? bạn hay tôi? Tôi không hiểu mỗi ngày bạn di làm, chìm trong đám khói bụi kẹt xe thì bạn nghĩ gì, bạn có bị stress không? Bạn có thể “xây dựng đất nước” kiểu nào khi không có một tia hy vọng nào về một tương lai thật tầm thường: không kẹt xe, không ô nhiễm, không ngập nước? 5 năm, 10 năm, 20 năm hay là mãi mãi?. Bạn đừng đổ là chiến tranh hay nghèo nàn nhé, chiến tranh qua đi 34 năm rồi và chuyện chống ngập chống kẹt xe đã ngốn không biết bao nhiêu tiền thuế của dân, tiền vay mượn của nước ngoài rồi đấy.

      Điều hành một đất nước và làm cho nó tốt lên hay xấu đi là trách nhiệm của chính quyền, không phải của người dân. Người dân đen dù muốn, dù có tâm huyết, có đủ tài đức để làm nhưng không được nhúng tay vào thì tài giỏi mấy, muốn xây dựng mấy cũng bằng thừa.

      Tổ tiên đã để lại Tổ Quốc tươi đẹp như thế nào, và Tổ Quốc thân yêu đó đã bị tàn phá như thế nào mỗi ngày do chính đám con cháu bất tài vô dụng, lẽ nào bạn không nhìn thấy. Bạn hay tôi có phá được nhiều thế không? Rừng vàng biển bạc còn không? cứ so từ năm 1975 đến giờ là thấy, rồi những dòng sông đã, đang và sẽ “qua đời” vì bị bức tử như sông Thị Vải,Ai làm cho Hòn Ngọc Viễn Đông trở nên xô bồ nhếch nhác tệ hại như bây giờ? Bạn có đau lòng không chứ tôi, một người con của Sài Gòn, tôi không chịu nổi. Ừ thì góp phần xây dựng, góp thế nào đây để Sài Gòn của tôi, của chúng ta trở lại như xưa, hay ít ra không bị tàn phá thêm nữa? bạn có cách gì không, thưa bạn?

      Rồi con người mới XHCN hiện nay như thế nào? Bạn đừng đổ cho tàn dư của đế quốc phong kiến nha. Con người mới XHCN được giáo dục dưới mái trường XHCN 34 năm ở miền Nam, 55 năm ở miền Bắc rồi đấy bạn! Bác Hồ có nói : “hiền dữ phải đâu là tính sẵn, phần nhiều do giáo dục mà nên” để nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục.

      Bạn nói:
      “Xã hội nào cũng có kẻ xấu, kẻ tham nhũng, kẻ quan liêu, kẻ phân biệt chủng tộc… và con người nào cũng có sự tham lam và ích kỷ!”

      Chắc bạn cũng có con cái? nếu con bạn hư hỏng ăn chơi đua đòi nghiện ngập trộm cắp thì bạn làm sao? chắc bạn phải lo dạy dỗ nó, dùng mọi biện pháp từ nhẹ đến nặng để giáo huấn nó nên người. Nó không nghe bạn mà gân cổ lên cãi: ba nhìn coi, ở đâu mà không có đứa hư hỏng chứ, trẻ con sao tránh khỏi hư hỏng, ba nói nhiều quá, lo làm việc mà nuôi con đi! thì bạn nghĩ sao?

      Chưa kể con nhà người ta chỉ có một lỗi nhỏ là người ta trừng phạt nghiêm khắc rồi, còn con mình tật xấu nào cũng có nhưng mà vì nó là cháu đích tôn, được ông nội nó bảo kê nên vừa mở miệng dạy bảo, chưa kịp rút cây roi là nó la toáng lên : ba đụng tới tui là đụng tới cả gia tộc này đó nghen, đụng tới Tổ tiên của ba đó nghen, ba liệu hồn đừng có nghe lời các thế lực thù địch mà chống lại gia tộc, chống lại Tổ tiên là ba mất nhà mất gốc không chốn nương thân ráng chịu à!

      Bạn có thấy bó tay không?

         1 likes

      1. Ở Mỹ không phải là tốt, ở Việt Nam cũng không hẳn là thiên đường. Con Đường mỗi người chọn cho bản thân mình không nhất thiết phải đi theo một lối mòn đặt sẵn. Con người ai cũng cùng một gốc mà ra, há chi phải phân nạnh anh tôi mà lại gây bất hoà…

           0 likes

  80. Quay lại diễn đàn, cháu rất vui với những ý kiến của mọi người, nó sẽ giúp lớp trẻ chúng cháu tự tin và cố gắng hơn nữa.
    Nhưng cháu nhận thấy 1 điều: Bác Nikonian và mọi người khuyên cháu phải đi thật nhiều, học thật nhiều, cháu muốn thêm ý kiến của mình. “Phải mang theo cả một cái túi đựng nhiều cặp kính khác nhau nữa bác ạ”( cháu bị cận thị mà!!!). Đi nhiều, đọc nhiều mà cứ đeo mãi cái kính của mình thì sao??? Ý kiến của mọi người hầu hết đều là của những trí thức học rộng, hiểu nhiều. Nhưng cháu muốn khi nói về đất nước, mình đứng ở vị trí của phần lớn trong hơn 83 triệu con người này. Họ là những người nông dân 1 nắng 2 sương ngoài đồng ruộng, chăm chỉ làm ăn, nhưng rồi cơn lũ đi qua… Là làng chài sau cơn bão, là những người dân tộc hiền lành, chất phát những ít chữ, là anh chị công nhân trong nhà máy, là những người chả biết chuyện chính trị, chả biết đến khói bụi, nước cống nơi phố phường, vì cái đó là gì so với cảnh chân lấm tay bùn. Nhưng họ hiền hậu, yêu thương con cháu, niềm vui của họ là cốc nước chè xanh, là bát cơm với canh cua đồng… Và gần hơn là bố mẹ cháu đấy. Họ có vắt kiệt sức hơn bây giờ thì cháu chắc cũng chả được học những kiến thức cần cho ước mơ của cháu, nếu học phí sẽ tăng hơn 10$/tháng( rẻ đúng không bác)và với cái giá sinh hoạt cắt cổ ở HN. Nếu thế, nước mình chắc như năm 45, gần 99% người dân mù chữ với sự bảo hộ của mấy chàng tây cao to, đem cây cầu Long Biên ra mà hù dọa người dân “yêu quý”. Thân mọi người!
    @Trần Vinh: quan điểm của anh là gần với em nhất, và thực sự, cũng như mọi người, anh có nhiều điểm để em học tập. Nhưng em xin có ý kiên nhỏ với anh. Chắc anh cũng biết, để 1 lý thuyết được mọi người tiếp nhận, phải có quá trình tìm hiểu căn bản và quan trọng hơn, phải được thực tiễn chứng mình là đúng, và cùng với sự phát triển thực tiễn, nó phải được phát triển. Chủ nghĩa Mác, Lê- Nin đã chứng tỏ được sự đúng đắn trong lịch sử không có nghĩa là nó sẽ luôn đúng. Nó không phải kiến trúc đóng mà luôn cần được cập nhật và nâng lên. Đảng và Bác đã làm được điều đó với 2 cuộc kháng chiến của đất nước. Đảng kiền trì với chủ nghĩa Mác, nhưng với tình hình hiện nay, đòi hỏi ở Đảng sự trí tuệ để linh hoạt hơn. Anh đã lấy câu nói của Mác ra làm căn cứ của mình, trong những buổi sinh hoạt chi bộ thì được. Nhưng anh ơi, đây là 1 diễn đàn rất mở, lời của Mác không còn là 1 tiên đề. Trước kia, trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, trong bản di chúc thấm đẫm tình yêu thương, Bác có nói là ” toàn dân tộc hãy đồng lòng nghe theo Mác và Lê Nin đâu”!!!
    Và nữa, có thể em chưa hiều rõ ý của anh, nhưng nếu chỉ sống lương thiện và trong sạch mỗi ngày để riêng mình cảm thấy thanh thản liệu có đủ chưa? Ông bụt trong chùa cũng rất lương thiện, được yêu quý, và xem ra rất thanh thản đấy. Anh có nói đến tầng lớp trí thức, thì em muốn nói, với tầm hiều biết của mình, anh phải thuộc tầng lớp trí thức cách mạng. ko biết anh có ý nghĩ, mấy hecta mộ liệt sĩ ở nghĩa trang Trường Sơn thế là đủ rồi, và ta không cần hi sinh thêm nữa. Nhưng em nghĩ, bây giờ cũng là cuộc chiến và còn gay go hơn, cuộc chiến với đói nghèo, dốt nát, trì trệ. Trong mỗi con người và xã hôi luôn có sự đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái tiến bộ và cái bảo thủ… vì vậy, luôn đòi hỏi những người tiên phong sự hy sinh rất nhiều. Có thể có người sẽ nói, cái thằng sinh viên dở hơi còn sống ăn bám bộ mẹ và xã hội này thì biết gì mà nói, cứ ra đời đi rồi ở đó mà nói. Nhưng là 1 đảng viên lâu năm, mong anh sẽ là những gì cho chúng em học tập. Cả mọi người nữa nhé!

       0 likes

  81. Chào Dr.Nikonian
    Tôi không có ý định chọc tức Dr đâu mà ngài “phan” tôi:
    “không hiểu tiếng việt và viết sai chính tả”, vậy Dr xem lại các bài của Dr.đi cũng có sai đó à nghen!(kể cả những bạn cm khác mà Dr không nói đến thì có phải Dr.cố ý nói tôi dốt không?).Mà Dr nói vậy Dr phan theo kiểu…kẹt cho tôi quá!
    -Khi viết trên mạng,tôi gõ và xong là inter vậy thôi, cũng có thể bị nhảy chữ và thậm chí trật chính tả do thói quen viết nhiều hơn gõ mà! vả lại trên các diễn đàn người ta hiểu là được, tất nhiên không sai chính tả thì tốt!
    – Còn về Dr cho rằng tôi hằn học, không phải vậy đâu; Dr nên xem lại cách viết của mình, khi đọc tôi thấy Dr viết cực đoan không kém, dùng nhiều ngôn từ dễ bị hiểu lầm , hiểu theo Mỹ, đã có bạn hùa theo hoặc nghĩ Dr kếu gọi sự trở về của con trai có ý là lật đổ chế độ này ( phản quốc) nên nhớ công an vẫn mò ra cái ID của anh ở TP HCM đó (không cần CA đâu, tôi cũng biết chi nữa là).
    Với các bạn khác; Tôi chỉ xin nói một ý là chúng ta cần phải thật sự bình tỉnh và công bằng trong phát biểu của mình, vì nói gì thì nói chúng ta là người VN, ta biết là đất nước ta đã trãi qua bao cuộc chiến tranh tàn khóc rồi,nghèo nàn lạc hậu cũng từ đây,tất cả nhân dân VN không bao giờ muốn có chiến tranh (trừ họa ngoại xâm) tất nhiên những việc tiêu cực thì xã hội nào chẳng có, chúng ta phải đấu tranh đến cùng, hãy cùng chung tay đấu tranh và xây dựng một nước VN hùng cường.
    Với các bạn khác, nhất là Trần Vinh, tôi thấy bạn là người VN của thế hệ mới, đã trưởng thành rồi, tôi mừng, mừng vì ít ra là Đảng viên ta phải thế chứ?! bạn rất xuất sắc trong entry này.Tôi biết bạn còn nhiều điều muốn nói nữa.
    Hy vọng :nếu có gì sai mong mọi người thông cảm, kể cả DR.Nikonian (à mà sao Dr là người Việt mà sao lấy tên…không giống Việt vậy!làm tôi tưởng lầm anh là người Việt sống ở Mỹ!)

       1 likes

    1. Nikonian ko phai là ten My. Ban ko hieu bác sy ghép ten này tu dau sao? Thiển cận nhưng lại nói nhiều hehhe…

         0 likes

  82. Thôi, xin các bạn bỏ qua những lỗi chính tả lặt vặt trong còm của conrongchautien đi. Ai lại chẳng có lúc sai. Sai thì sửa, vậy thôi có gì mà ghê gớm.

    Nói thật, nếu tôi biết bạn conrongchautien (sau đây sẽ gọi tắt là con…) đang sinh hoạt ở chi bộ Đảng nào tôi sẽ đề nghị kỷ luật bạn về mặt phát ngôn gây mất uy tín của chính quyền lẫn Đảng ta. Con…à, bạn phải biết trong khi nhà nước ta đang tranh đấu từng luận điểm trên diễn đàn Nhân quyền Liên Hiệp Quốc mà bạn lại đem công an vào câu chuyện về lòng yêu nước thì tai hại thế nào không?

    Trong khi chúng ta khẳng định chúng ta đang xây dựng một xã hội dân sự, dân làm chủ, hở ra lại có công an đòi tra ID của người khác, vậy con…đang phủ nhận tất cả mọi thành quả dân chủ, nhân quyền mà chính quyền và Đảng ta đang cố công xây dựng. Chưa kể, nếu công an tra ra ID thì sẽ làm gì tiếp theo?

    Con…à, tôi vẫn chưa hiểu tại sao kêu gọi những người có học hành tử tế trở về giúp đỡ xã hội, thay đổi cái xấu lại là “có ý lật đổ chế độ” và càng không hiểu tại sao “tội” này đồng nghĩa với “phản quốc”. Người ta mong muốn thay đổi những cái xấu để đưa đất nước đi đến phồn vinh, con…lại nói là có người nghĩ “có ý lật đổ chế độ”,người nào nghĩ như vậy? Con…chỉ cho tôi và mọi nguời đến chiêm nguỡng được chăng? Đảm bảo không sờ vào hiện vật. Và khi nói vậy, có phải ý của con…muốn ngầm nói cho mọi người chế độ này đồng nghĩa với cái xấu hay không? Tôi diễn giải ý của con…nếu có sai thì con…đừng trách.

    Trở lại câu hỏi: “tra ra ID công an sẽ làm gì tiếp theo?”. Tôi thử mường tượng ra một cuộc tra hỏi như sau:
    “Anh có phải Dr Nikonian ko?”
    “Thưa, phải!”
    “Anh có viết lá thư cho con trai gì đó không?”
    “Thưa, có”
    “Anh có ý kêu gọi lật đổ chế độ phải không?”
    “Thưa, ai mà đi vào tới trong đầu tui để thấy tui có ý này hay ý kia hay vậy hả đồng chí?”
    ” Là tụi tui đọc được trong còm của con… nên tra ID của ông để đến hỏi, nếu không có ý đó thì tụi tui dìa. Nếu có ý đó thiệt, tui bắt nhốt chớ ko chơi nghe. Thôi, dìa đây”. Hết chuyện. Trớt quớt.

    Con…à, nếu con…giàu trí tưởng tượng hơn tôi thì thêm vào đoạn đối thoại kia vài câu nghe. Thôi, viết vài dòng cho con…hy vọng con…từ đây về sau sẽ thôi đem công an ra dọa mọi người. Con…làm tôi nhớ đến con trai của tôi quá, nó nói không lại bạn nó bèn dọa: “Cha tôi mà tra ra ID thì chết hết cả nút nghe chưa!”.
    Thương con…!

       0 likes

  83. conrongchau tien oi

    Sao đang tranh luận đàng hoàng mà bạn lại dùng giọng điệu chụp mũ như thế thì còn gì là Văn Hoá Tranh Luận nữa.Nào là “Chống lại chế độ” ( bạn còn sợ rằng Dr “dốt” không hiểu nên còn mở/đóng ngoặc PHẢN QUỐC mới là đáng sợ . Bạn ơi, Bạn dùng sách nào nào nói CHẾ ĐỘ là TỔ QUỐC vậy?? Rồi còn dò tìm ID, nếu công an ko tìm thì bạn tìm giúp à???

    Giọng điệu của bạn CM rằng phải chăng bạn đã bế tắc, hay đuối lý nên phải đem CÔNG AN ra doạ thì bạn còn comment và tranh luận cái quái gì nữa ở đây hả bạn. Sợ quá bạn ơi cái thời Nhân Văn Giai Phâm xa xưa đó rồi…..

       0 likes

  84. Buồn quá vào nhà Dr. đọc lại. Hóa ra cái thư gởi con của Dr. cũng gây nhiều sóng gió gớm. Khi tôi dăng nó lại cũng bị gây, làm tôi phải tốn một entry để phang lại, hoá ra khổ chủ cũng chẳng thảnh thơi gi hơn. Kể ra có cái ông con… gì đó mới thấy chúng ta còn phải vất vả mới làm cho dân ta thấm được cái sự tự do là thế nào. Ngu quen rồi, khôn không chịu nổi.

       0 likes

  85. @conrongchautien: hic chỉ khi nào dám nhìn thẳng vào sự thật và vạch trần sự thật mới mong tiến bộ được. ủng hộ mọi sự thật cần được bóc trần trụi ra trước ánh sáng công luận. Mọi sự dối trá, quỷ quyệt, gian trá phải được phơi bày…

    viết riêng cho con trai là chuyện nhỏ nhặt, viết cho các bạn trẻ và mọi người cùng đọc và suy ngẫm mới là cái tâm của người viết. thanks

    cái vụ hù dọa địa chỉ IP thật tức cười, lộ rõ bản chất của công an mật vụ chó săn.

       0 likes

  86. Lần trước tôi đăng bài của bác bên SGTT (Cần Tôn Vinh Thực Học) mà không có dịp xin phép vì thiệt là không biết bác ở đâu nhưng sau đó bác lại vào blog cảm ơn tôi, thiệt là ngại. Nay biết bác ở nơi này, xin phép cho tôi được đăng bài “Viết cho con trai vừa có bằng lái xe” này nhé. Cảm ơn bác. Chúc bác nhiều sức khỏe để tiếp tục đọc, đi, hiểu và viết.

       0 likes

  87. Tôi không ngờ mấy cái comment vụn vặt của tôi mà cũng gây “bão tố” trên site của bác Dr.

    Xin lỗi bác Dr. nghe.

    Thưa với bạn Con rồng cháu tiên!
    Tôi thực sự rất cảm kích khi nghe lời khen ngợi của bạn. Nhưng tôi nghĩ mình chưa xứng đáng với lời khen tặng ấy.

    Chúng ta đang xây dựng đất nước, cái nhục bị xâm lược đã qua, nhưng hiện tại, cái nhục vì nước nghèo, nước lạc hậu vẫn còn đó. Chúng ta cần có sự chia sẻ và thấu cảm với tất cả mọi người.

    Nhân dân ta là nhân dân anh hùng, không có điều gì là không làm được, không có kẻ thù nào là không đánh thắng, không có khó khăn nào không vượt qua. Sở dĩ nhân dân ta anh hùng được vậy là vì chúng ta đã đoàn kết, đoàn kết đại đoàn kết nên chúng mới đại thành công (dù cái giá phải trả không rẻ chút nào)

    Dr. Nikonian là một người dân trong số hàng triệu nhân dân của chúng ta. Con rồng cháu tiên nên trân trọng bác ấy, trân trọng tình yêu nước của bác ấy. Bác ấy không phản động (và phản quốc) đâu. Nếu bác ấy như thế, bác ấy đâu có ngốc xít đến mức làm “âm mưu diễn biến hòa bình” mà khoe cái tên thật của mình, rồi lại còn khoe cái nghề nghiệp của mình và lại còn công khai phê phán những sự tiêu cực nữa…

    Con rồng cháu Tiên thân mến!
    Là những người cộng sản chân chính, chúng ta phải biết lắng nghe sự phê bình của quần chúng và tự phê bình mình. Chúng ta không thể đem cái việc chúng ta có khả năng tra ID (và những khả năng khác của nhà cầm quyền) ra để dọa nạt được. Vì như thế là không công bằng và phản lại những quy định về Nhân quyền mà nước ta đã tham gia cùng với Liên Hiệp Quốc.

    Con rồng cháu Tiên biết không, báo cáo về báo chí của tổ chức Nhà báo tự do không biên giới xếp tự do báo chí của Việt Nam ta ở hạng thứ 83/100. Điểm từ 61 đã là RẤT MẤT TỰ DO đó Con rồng cháu Tiên ạ. Về blog, điểm mất tự do của blog Việt Nam cũng nằm trong top 10 quốc gia không có tự do về blog.

    Con rồng cháu Tiên thấy các thế lực thù địch chống phá cách mạng của chúng ta ghê không? Đừng tạo cớ cho họ đánh giá sai nữa, đồng chí nhé!

    Chúng ta phải khiêm tốn thật thà dũng cảm để đối mặt với thách thức, hầu mong vượt qua lúc này, để đoàn kết nhân dân xây dựng đất nước

    Nếu mà Con rồng cháu tiên có ý muốn tra ID và bắt bớ anh ta, thì Con rồng cháu Tiên cũng đừng có hê lên cho cả bàn dân thiên hạ biết mà chỉ âm thầm lặng lẽ làm thôi.
    Con rồng cháu tiên hê lên như thế, cả thiên hạ biết. Lỡ Dr. làm cái gì, bị công an hỏi đến, có phải là Con rồng cháu tiên bị dân kết tội là đàn áp tự do, vi phạm nhân quyền không?

    Nhưng giờ này làm gì thì cũng đã muộn. Bây giờ mà Dr. Nikonian bị gì, người ta sẽ cho rằng Đảng ta, chính quyền ta không tôn trọng người yêu nước và không dám nhìn thẳng vào sự thật còn tồn tại ở nước ta hiện nay. Điều ấy thật bất lợi cho đại cục!

    Tôi thành thật mong Con rồng cháu Tiên hãy bình tĩnh, thận trọng và ứng xử với người dân ân cần hơn nữa. Chắc là Con rồng cháu tiên nhớ điều đầu tiên trong 6 điều Bác Hồ dạy công an nhân dân: “Với nhân dân phải lễ phép kính trọng”

    Chào thân ái và quyết thắng.

    P/S: Bọn âm mưu diễn biến hòa bình và phản bội tổ quốc không dại gì khoe mình trên blog kiểu này đâu! Con rồng cháu tiên cứ an tâm đi ạ!

       0 likes

  88. Chào Trần Vinh và Dr Nikonian.
    Tôi thật sự cũng bất ngờ không kém như với hai người.
    Tôi là người đã sống hai chế độ, đã từng chứng kiến cuộc chiến tranh đi qua, tôi đã biết thế nào là “ấp chiến lược”., từng chứng kiết Việt cộng và quốc gia đụng với nhau sau hè nhà mình, từng chạy giặc cùng cha mẹ,từng bị quân thgu2 đốt hết nhà cửa mà. Qua suy gẫm từ những ngôn từ và cách thể hiện của Dr. Tôi nghĩ tôi và Dr. cũng già rồi, người già lại hay nhớ về quá khứ, già lại hay khuyên con cháu ta phải làm gì đó để rồi lỡ ta ra đi cũng còn chút gì kịp nói cho con cháu của ta.
    Tôi cũng có thể lớn hoặc nhỏ hơn Dr. chưa biết, nhưng chắc rằng chúng ta cùng thế hệ, và qua bài viết cười buồn y đức và nội dung trang blog của anh, tôi nghĩ anh cũng đang làm việc tại một bệnh viện lớn tại TP HCM (tự suy ra mà, cũng có thể trật!)và Anh đang làm cho một BV tư.
    Tôi hoàn toàn thấu cảm với những suy nghĩ của Dr.Như những người khác trong cm này,Dr viết thì đúng sự thật đó, nhưng những ngôn từ và cả nội dung nó toát lên phần lớn quan điểm của Dr. mà cũng có bạn đã nhắc khéo với Dr là…nói nhẹ hơn một chút.Dr. viết thế nào đó mà người khác hiều lầm quan điểm (ít ra thì suy nghĩ riêng tư)về mình thì không được hay cho lắm, đôi khi lại nguy hiểm.thậm chí Dr không đục bỏ những nội dung không được hay lắm về…ứng xử, vì vậy dễ làm người khác cho là Dr ủng hộ cách nói như trên thì không hay (vì Dr là admin mà)
    Xuất phát từ suy nghĩ như vậy, tôi mới viết trên blog này với tấm lòng thật sự chớ không phải Ca chìm nổi gì đâu, tôi cũng không là một người rành lắm về CNTT nhưng qua báo chí tôi biết là hiện có một cuộc chiến tranh trên mạng không kém phần khóc liệt,Nhắc nhở cho nhau mà bị “ném” quá trời thì cũng có phần trách nhiệm của Dr đó.Tôi nói như vậy chắc Dr cũng hiểu!
    Còn các nội dung khác về :Tổ quốc là trên hết.
    Không chấp nhận chiến tranh.
    Không đồng tình cái xấu, và ngược lại.
    Không khuyến khích nói xấu nhau.
    Thành thật với nhau,tôn trọng nhau, giúp đở lẫn nhau, và tất nhiên biết lắng nghe nữa.
    Tôi đã nói hết nhưng gì mình muốn nói,tôi sẽ không viết trên entry này nữa,vì như thế…tốt hơn.
    Dr có thể gở bỏ nhưng gì mà Dr. cho là không hay giùm tôi những gì không thích hợp nhé.
    cám ơn Trần vinh, tôi quý mến bạn.
    Cám ơn mọi người!

       0 likes

  89. Hôm nay trở lại comment mới thấy ài viết của Dr được nhiều người quan tâm quá. Tôi “Người trần mắt thịt” chỉ đọc được các thông điệp sau:

    1/ Dr có con trai đang du học tại Mỹ và Dr viết thư này để tâm sự với con trai của mình.

    2/ Lý ra Dr nên bỏ trong phong bì và dán lại nhờ bưu điện chuyển sang Mỹ hoạc email cho con, “tội đồ” của Dr là trưng ra cho nhhiều người cùng đọc.Chín người mười ý giờ cả nghìn người… nhiều ý là phải.

    3/ Dr viết do cảm nhận của mình, khuyên con vì đó là con mình (gửi gắm một chút thông điệp đến con ông hàng xóm cái này do tôi nghĩ ). Nếu mình ko đồng ý thì thôi sao phải gắn với những gì to tát quá vậy.

    4/ Ý cá nhân tôi, tuy lần này Dr “sai” vì thư không đúng địa chỉ vẫn mong Dr tiếp tục sai nhé

    Cảm ơn Dr. DR viết như văn sỹ chuyên nghiệp!

       0 likes

  90. @all: Với những ý kiến cuối cùng trong entry này, thiết nghĩ đã đến lúc khép lại vấn đề ở đây. Điều tôi mong muốn khi viết những dòng cho con trai, là khơi gợi sự suy nghĩ về một thái độ xã hội đúng mực trước những vấn đề ngổn ngang của đất nước. Tiếc thay, đã có một số ý kiến đẩy vấn đề đi quá xa.

    Tuy nhiên, tất cả các ý kiến, kể cả những comment cực đoan, đều bổ ích và gợi mở thêm nhiều góc nhìn khác mà chính tác giả cũng không ngờ đến.

    Chân thành cảm ơn tất cả các bạn, nhất là những người đã đọc, chia sẻ với lòng tri ngộ.

    Hẹn gặp lại các bạn trong một entry khác

    Thân mến
    Dr Nikonian

       0 likes

  91. ất lâu rồi không nói chuyện hay comment vào blog bác :) .

    Cháu muốn cám ơn bác về bài viết này. Một bài viết hay và đôi khi, con người ta cần lời nói từ bên ngoài để nhắc nhở về mục tiêu của mình.

    Cháu tin con trai bác rồi sẽ nhận ra và hiểu những điều bác muốn nhắc nhở. Bởi không khó để con trai bác tìm ra cái nhìn, quan điểm đúng đắn cho mình với một “ngọn hải đăng” sáng tỏ như thế này.

    Càng đọc thư bác viết, cháu càng thấy… làm cha, làm mẹ thật không dễ chút nào :) .

    Cám ơn bác.

       0 likes

  92. Dear Dr. Nikonian,

    Hom nay that tinh co toi biet duoc blog cua anh, va cung tinh co toi doc duoc la thu anh viet cho cac con trai cua anh. Khong hieu sao nuoc mat toi cu chay dai. Co le boi vi toi da tim thay hinh anh va noi long cua chinh toi qua nhung dong chu cua anh. Co le boi vi toi da tim thay nhung dieu ma nay mai toi se noi voi con toi ve que Noi cua chung no khi chung du lon khon. Toi hieu noi long thong thiet cua nguoi cha noi anh khi muon truyen lai long ai quoc cho con trai minh. Xa xu da lau, kha nang viet Viet ngu cua toi khong con bong bay nhu xua. Co nhieu dieu toi muon dien dat, nhung toi khong the viet ra duoc tron ven bang tieng Me de cua minh. Nhung long ai quoc cua toi van con do. Toi khong hy vong rang se truyen lai nguyen ven cho cac con cua toi long ai quoc do. Toi chi mong rang mai day khi lon len con toi se khong phai ho then khi nghi ve que huong cua cha no, boi chung no khong duoc sinh ra tren manh dat hinh chu S [...]

       0 likes

  93. Chao anh, xin tu nhan em la fan cua drnikonian.wordpress.com, luon dong day cam xuc khi doc cac bai viet cua anh, nhung chua tung de lai bat ky mot comment nao, vi em nghi, doi khi im lang lai la dinh cao cua moi am thanh.
    Tuy nhien, tinh co em doc duoc la thu gui cho con trai anh o mot blog khac, voi cai ten la VIET CHO CON TRAI NHAN NGAY BUON LICH SU. Chac anh cung biet la blog nao roi phai khong a. Vi the em moi viet comment dau tien nay.
    Em thay buon, buon vi ke ca khi nguoi ta tim thay duoc su dong cam tuyet voi tu la thu cua anh, nguoi ta tim thay duoc nhung dieu ma con tim, khoi oc tran tro, xot xa bay lau nay tu nhung gi anh nhan nhu voi con trai, nguoi ta van co tinh them vao day mot chut doi tra, chi de nhan duoc nhung loi khen.

    Cau chuc cho anh, gia dinh, be ban,cho em va cho tat ca nhung ai thuoc ve manh dat hinh chu S co duoc nhung hanh phuc gian di giua doi thuong.

    Em xin loi vi may tinh cua em khong the type duoc tieng Viet co dau.

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn đã đọc và đồng cảm. Cũng như bạn, những trăn trở của tôi đã được chia sẻ từ nhiều người. Đó là điều làm tôi cảm động, dù bài viết của tôi được đón nhận theo nhiều cách khác nhau. Lòng tôi chân thành khi viết bài này. Và tôi cảm ơn các bạn, cũng từ sự chân thành đó.
      Chúc một ngày vui.

         0 likes

  94. Buồn quá, đọc một vài comment thấy buồn quá Dr nhỉ!
    Mình phải sống thế nào trong một xã hội mà đến thế kỷ 21 vẫn có nhiều người nghĩ như vậy?
    Nghĩ như vậy là nghĩ thế nào? Đố Dr biết đấy?

    HA HA!

       0 likes

    1. Hì, bách nhân bách tính bác ạ. Nhưng mấy cái còm độc chiêu đó xứng đáng để ngẫm nghĩ, in thành sách bác ạ…

         0 likes

  95. Chưa có cách nào liên hệ với anh, nên cho cái comment này vào dể contact.
    Có thể quan điểm khác anh, nhưng tôi cũng muốn anh đọc thử bài “Thằng ăn cắp”:

    http://huyquangpiano.blogspot.com/

    Tôi thật sự đã phải gục đầu xuống bàn vì tôi nghĩ đến suy nghĩ của anh, đến con tôi.
    Liệu tôi có phải kẻ yếu lòng?
    Cậu nhân viên của tôi bảo ông nào giỏi thật!
    Tôi hỏi nó là tại sao bảo ông ấy giỏi?
    Ông ấy viết gì mà để anh như thế?
    Cậu ấy nói.
    He he!

       0 likes

  96. Bác Phương (hay Dr Nikonian),
    Cám ơn bác vì bài viết. Nhưng nó cũng làm tôi ngậm ngùi khi nhớ lại thời tôi mới 29 tuổi (năm 1989), đi Mỹ, có cơ hội ở lại (vì có người nhà lo cho); rồi sau đó năm 36 tuổi, xong bằng Tiến sĩ, được offer ở lại trường làm post-doc, đồng thời có thể nộp đơn xin permanent resident, nhưng tôi đã gạt phăng mọi cơ hội để về … phục vụ đất nước. Để đến giờ tôi vẫn tự hỏi, phải chăng trở về là cách tốt nhất để phục vụ tổ quốc này? (mặc dù vẫn không hề bao giờ hối tiếc là đã về!)

    Huy Quang thân,
    Tôi nghĩ là tôi hiểu bạn nói gì khi nói là thế kỷ 21 rồi mà vẫn có những người nghĩ như vậy. Bạn viết hay lắm, tôi rất thích, đúng là kiểu nói của “sĩ phu Bắc Hà”. Người miền Nam thì không có nhiều người nói được cái kiểu như bạn đâu!

    Bạn Trần Vinh,
    Tôi xin trích lại một câu của bạn dưới đây, và xin bình luận:
    “Bạn có biết câu Nhân dân nào thì chính phủ ấy không?”

    Ý kiến của bạn, theo tôi, chỉ đúng một nửa. Nửa kia, tôi muốn dẫn ý phát biểu đã lâu rồi của GS Nguyễn Chung Tú, trước đây dạy ở ĐH Khoa học thuộc Viện ĐH Saigon, sau 1975 tiếp tục dạy ở ĐH Tổng hợp thời đó. GS Tú nói, đại khái, “xã hội muốn có con người như thế nào thì nền giáo dục sẽ tạo ra những con người như thế.”

    Tôi không rõ là bạn Trần Vinh có hiểu ý tôi không, nhưng chắc Huy Quang thì hiểu?

    Xin có vài ý kiến góp mặt trên blog của BS Phương.

       0 likes

    1. Thưa Chị,
      Xin chia sẻ với Chị những trăn trở về quyết định trở về của mình. Mời Chị đọc thêm bài này.
      Những suy nghĩ của tôi có thể còn nhiều phiến diện. Tuy nhiên, tôi tin rằng, việc trở về của những trí thức ưu tú, tâm huyết như Chị, là điều cần thiết cho đất nước.

      Cảm ơn Chị đã đọc và chia sẻ.
      Rất quí mến,
      P.

         0 likes

  97. Chạy trốn
    Nhân bài “Viết cho con trai vừa có bằng lái xe” của Dr Niko”, tôi xin có vài dòng:

    Nghệ sĩ thích sống theo cảm xúc, đôi khi ít lí trí nên hay làm sai, dẫn tới hay bị “ăn đòn”..

    Năm 89, đỉnh điểm của thời bao cấp, khổ lắm, tôi sợ Việt Nam lắm nên tìm cách ra đi (không quay về).
    Có cậu em, tính cực đoan, cho rằng tất cả những thằng bỏ đi đều là phản bội tổ quốc.

    Thằng ấy láo thế đấy! Nó bảo cả anh nó là phản bội tổ quốc!!
    Có câu: ‘Bỏ tổ quốc ra đi là bỏ mẹ mình đi tìm một bà mẹ khác’
    Tôi thấy cũng hay, nhưng vẫn hoài nghi vì tôi cũng kính trọng nhiều nhân sĩ Việt ở Hải Ngoại lắm – nói thật đấy, rất tôn trọng là đằng khác, tôi không nghĩ họ phản bội tổ quốc giống như kiểu “chụp mũ” của cậu em tôi.

    Nhà Dr này, tôi thấy nhiều người viết tốt lắm nên tôi cũng cẩn thận trong cách nói năng chứ không phán bừa giống cậu em tôi (không phải em ruột).

    Tôi lại biết là trong thập niên 70,80 và cả 90, rất nhiều người tìm mọi cách ra đi vì bức xúc trước nhiều vấn đề của dân tộc; nhưng tôi có anh bạn, đang ở Đức, dạy nhạc trong trường công đàng hoàng, quốc tịch Đức lại xin từ bỏ quốc tịch Đức về SG dạy Nhạc viện SG và hiện vẫn đang sống vui vẻ ở VN. Anh ấy không giàu nhưng vui tính. Anh ấy bảo là lúc lên xin từ bỏ quốc tịch Đức (ngày đó hình như chưa có luật 2 quốc tịch), bọn nó tròn mắt không hiểu tại sao người Việt đang thi nhau xin ở lại, mất nhiều tiền, tìm mọi cách ở lại mà cha này lại xin về.

    Rõ là đồ dở hơi!

    Tôi hiểu anh ấy và tôi tin là tôi hiểu.
    Anh ấy cũng biết là tôi hiểu.

    Năm 1999, tôi bị trói tay như gà dẫn về nước (trói theo nghĩa đen ý, bằng khoá số 8 ý). Không phải tội hình sự đâu nhá, tội trốn, tìm mãi mới bắt được, không chịu về Tổ quốc (phản bội) nên Chính phủ 2 nước ký kết áp giải về. Lên đến máy bay, nó mới mở khoá tay, lúc nào cũng kè kè một thằng Đức to gần gấp đôi mình đi bên cạnh, xuống sân bay Băng cốc transit nó cũng đi theo sợ mình chạy vào Băng cốc mất, bây giờ nghĩ mà buồn cười. Nó cứ làm như mình là thằng giết người ý – người Đức mà, máy móc lắm!
    Hồi đó về, trong túi chẳng còn 1 xu, bố mẹ ra đón thuê cái taxi như cái chuồng gà di động, xe bấm còi inh ỏi, thành xe rung bần bật, đường bụi mù, đi lại nhốn nháo, tháng 5, trời bắt đầu nóng, nghĩ mà nản!

    Tôi lập nghiệp bằng cách xin tiền bố mẹ mua bằng được cái điều hoà rẻ tiền lắp trong nhà để thở được đã rồi nghĩ gì thì nghĩ sau.

    Ngày ở Đức, tôi thấy anh em Việt nam được học hành trong nước, sang đó bằng cấp họ không được họ công nhận nên nhiều anh là kỹ sư, bác sĩ ở nhà cũng thành cửu vạn rồi đi rửa bát tuốt tuột. Buồn lắm! Thấy Docter của Đức oai quá, hồi còn giấy tờ, tôi xin đi học làm bác sĩ, nhưng nó lại bắt tôi học lại lớp 12 vì bằng lớp 12 ở VN nó cũng chẳng công nhận nốt. Thế mới đau! Giấc mơ làm bác sĩ tiêu tan nên bây giờ thấy mấy ông làm bác sĩ thì thích lắm và lấy vợ cũng có mẹ làm bác sĩ luôn, quen toàn bác sĩ xịn luôn, oai quá…
    Tôi bắt đầu làm ăn và cũng may là công việc làm ăn không tệ lắm.

    Tôi tìm hiểu lý do.

    Ở Đức, tôi nhận thấy một điều là người Đức rất giỏi, hầu như trong mọi lĩnh vực. Tôi thấy họ giỏi hơn mình ở rất nhiều chuyên môn và rất đồng đều (có nghĩa là phổ cập rất cao).
    Trong cuộc thì Quốc tế accordeon 1989, tuy tôi đánh bại thí sinh người Đức năm đó, nhưng ngoài khả năng chuyên môn ra, kiến thức tổng thể của họ rất tốt.
    Nói chung, họ không cần lao động nước ngoài ở những vị trí quan trọng (lao động chân tay thì có). Nếu có công việc nào đó tốt, mình tìm được, mang đơn lên Sở Lao Động xin giấy phép làm việc thì đầu tiên là họ gửi người Đức đến vị trí đó trước đã, nếu không được, họ gửi công dân Châu Âu sống tại Đức đến, nếu không được thì mới đến mấy tay An nam chúng tôi. Nhục như con trùng trục! Cay lắm vì là đất nước của họ, ông cha họ xây dựng đất nước cho con cái họ chứ xây dựng cho chúng tôi đâu, chúng tôi chỉ là người ở nhờ, dù ai mang quốc tịch Đức thì vẫn là tóc đen, da vàng, mũi tẹt, không trộn đi đâu được. Cha ông chúng ta là ở phía Nam Trung Quốc kia mà, nhà, đất nước của ta bị chiến tranh triền miên nên tan nát, còn đang xây dựng, trách gì ai.

    Vì vậy:

    “Ta về, ta tắm ao ta, dù trong, dù đục, ao nhà vẫn hơn”.

    Còn một lý do nữa:

    Ở đâu, mình thấy mình có ích nhất thì mình sống. Mình có ích cho cộng đồng thì cộng đồng sẽ trả ơn bằng tiền và bằng tình.

    Tôi về VN, tôi thấy tôi có ích cho cộng đồng Việt hơn tôi ở Đức, ít nhất, là tôi có ích cho bố mẹ tôi vì bố mẹ tôi không còn trẻ nữa.
    Em ruột tôi, Đào Nhật Quang, sau hơn 30 năm lưu lạc, nói nhiều thứ tiếng đã về VN cùng người vợ Hàn Quốc cùng 2 đứa con. Vợ chồng nó cảm thấy hạnh phúc vì điều này và đang sống rất có ích cho cộng đồng tại TPHCM.

    Nếu tôi ở lại Đức, tôi vẫn chỉ là gia sư cho các gia đình Đức. Ở VN, ngoài bán đàn, thỉnh thoảng dạy học, tôi còn giúp được nhiều người khác bởi những gì tôi đã học được ở xứ người.

    Tôi về, tôi thấy tôi có ích hơn, oai hơn mặc dù vẫn phải chịu đựng tất cả những gì các bác vẫn đang phải chịu đựng hàng ngày như tắc đường, kẹt xe, đánh lộn, trộm cắp, lưu manh, tham nhũng, rác rưởi…, nhưng tôi thấy tôi cần cho nơi này – Việt nam.

    Tôi luôn cố gắng sống tốt, mặc dù tôi không tốt lắm. Nhưng sự cố gắng của tôi đã “ra hoa kết trái”.
    Bắt đầu có nhiều người tôn trọng tôi, tôn trọng công việc của tôi và họ đưa tiền cho tôi mà vẫn cám ơn.

    Hôm nọ, khách hàng của tôi làm ở VTV1 đến quay phóng sự ngắn, tôi chẳng mất đồng nào, chỉ vì họ quí mến. Tôi thích lắm, mất tiền để quảng cáo tôi còn làm nữa là không mất tiền. Tuy nhiên, tôi luôn nói với nhân viên (và cũng để dạy mình) là quảng cáo mà thực tế kém hơn nhiều so với lời nói thì không những không có tác dụng mà còn làm cho người ta khinh thêm.
    Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng, mặc dù vẫn còn nhiều thiếu xót.

    Tôi về Việt Nam, cảm thấy có ích cho mình, cho mọi người, tôi vui lắm, mặc dù còn nhiều vấn đề, nhiều quan điểm mà người Việt vẫn chưa đồng thuận, còn bắn nhau trên mạng và ngoài đời; nhưng nói chung, tôi luôn hi vọng vào tương lai sáng hơn và không đổ máu.
    Song thú thực, niềm tin đó đôi khi bị lung lay!

    Bức xúc trước nhiều vấn đề, đặc biệt là giáo dục, vợ tôi thường nhắc khéo tôi về vấn việc ra nước ngoài sống. Tôi nói là trước mắt thì không được vì chừng nào bố mẹ tôi còn đó thì việc đó chưa thể thực hiện. Tuy khác nhau rất nhiều về quan điểm, nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc khi có ông bên cạnh (tôi nói về bố tôi).
    Tôi không biết hạnh phúc đó còn được bao lâu, tôi xin Chúa hãy làm cho tôi điều đó!

    Các bạn trẻ và cả các bạn già nữa, hãy quên đi tất cả, hãy trở về!
    Ở đây, nhiều người cần các bạn, các bạn sẽ trở nên quan trọng, các bạn sẽ phải chịu nhiều điều trái ngang, nhưng “cả gánh” sẽ là tốt.
    Ở bên ấy, các bạn phải nói thứ tiếng không phải của các bạn, sống cái nhà không phải của cha ông các bạn xây, các bạn sẽ lạc lõng, cô đơn; về “mặc áo the, đi guốc mộc, kể chuyện tình bằng lời ca dao”, giống như tôi về với bố tôi dù quan điểm khác biệt, giống như con trai sẽ về cùng Nikonian.

    Tôi tin như vậy!

    HQ

    Tôi trân trọng Elvis Phương vì tình thần của ông ấy:
    Mời các bạn nghe ông ấy hát!

    http://huyquangpiano.blogspot.com/

       1 likes

    1. Cảm ơn bác về những dòng tâm sự rất cảm động này.
      Quí mến

         0 likes

    2. @Đào Huy Quang : “Tôi về, tôi thấy tôi có ích hơn, oai hơn mặc dù vẫn phải chịu đựng tất cả những gì các bác vẫn đang phải chịu đựng hàng ngày như tắc đường, kẹt xe, đánh lộn, trộm cắp, lưu manh, tham nhũng, rác rưởi…, nhưng tôi thấy tôi cần cho nơi này – Việt nam.”. Đây là một lựa chọn khó khăn quá. Mình về chỉ vì chữ TÔI có phải là ít kỉ không Bác ? Muốn về nhưng người ở bển cứ nói, mi về thì sướng cái TÔI của mi, còn vợ con của mi sẽ ra sao ? Xem báo thì cứ thấy sinh viên du học, ráo riết đi ghi tên, nhưng để xin ở lại, Tôi (chưa biết xưng hô với Bác thế nào) cũng trong số đó. Bác giỏi về còn có ít lợi, còn Tôi, về không biết làm được cái gì, lại tốn gạo của XH. Hay là thế này, nêu các bác muốn cho Con mình ra nước ngoài du học, thì Tôi xin được giúp các Bác chuyện đó. Xắng tay áo sẵng sàng rồi đấy. Tôi cũng muốn là 1 người có ít cho XH mà, các Bác không phải ngại ngùng gì hết, Tôi còn cảm thấy sướng nữa là khác.

         0 likes

  98. Xin loi cac bac, em tai hen duc mong, von song it oi, va hieu biet thi chi goi gon trong cai mieng gieng nen khong giam phan bien, chi co vai manh y kien con con trong cuoc tranh luan rat uh la hap dan ma BS khai mao..

    Xinh dan cau cua bac Huy Quang: “Ở đâu, mình thấy mình có ích nhất thì mình sống. Mình có ích cho cộng đồng thì cộng đồng sẽ trả ơn bằng tiền và bằng tình.”… Bac noi dung, co the vi ly do nay ma da so nhung nguoi co tai ma em may man biet duoc, co dip ra nuoc ngoai va tai nang duoc trong dung tai noi do deu chon con duong o lai,…

    Co the bac Huy la nguoi may man vi que huong la noi bac cam thay minh song huu ich nhat; nhung rat nhieu nguoi khong duoc nhu vay va phai chon cach tha huong de chi duoc song bang het kha nang cua minh….

    “Ở bên ấy, các bạn phải nói thứ tiếng không phải của các bạn, sống cái nhà không phải của cha ông các bạn xây…”..

    Doi khi tan mang suy nghi, khong biet sau nay con minh se noi chuyen voi minh bang tieng gi? No se chao me minh khi ve VN choi ra sao…cung cam thay chanh long, nhung roi em lai tu an ui thoi, thu tieng nao, van hoa nao cung deu co nhung cai tot, nhung cai tinh hoa cua no, chi mong con em sau nay la mot nguoi co ich cho cuoc song noi chung la du man nguyen roi…

    O nuoc ngoai trong can nha khong phai cua cha ong minh xay that bac ah, nhung em yen tam rang con cai em sau nay se co mot mai nha am cung va mot moi truong trong sang de phat trien…

    Bac tin em di, “mot ngay nao do ve VN sinh song” la dieu luon tiem an trong tam thuc cua bat cu nguoi Viet da truong thanh o que nha nhung dang sinh song xa que,..nhung ve de thay chinh nhung dong huong day quyen luc dang tha hoa va huy hoai que huong minh tung ngay vi tui tham khong day thi noi dau do con hon gap tram lan noi hoai huong,…

    Da quen voi trat tu o nuoc nguoi, ve nuoc nha khong ai khong tranh duoc nhung noi buc xuc trien mien,…cu vay, khong o tu thi cung ton tho,…

    Xin cam on tat ca cac bac,..

       0 likes

  99. San doc may dong tam su cua cac bac, em chot nho den mot nguoi ban o ben nay… Anh la nguoi goc Bac sinh ra o mien Nam va sang nuoc ngoai ngay sau bien co 75. Cach day vai thang anh ve tham que huong lan dau tien sau may chuc nam. Anh lam mot chuyen di dai tu Nam toi Bac (vi anh cung muon tim ve que huong cua cha me anh).

    Gap lai anh gan day toi co hoi cam nghi cua anh sau chuyen ve tham que huong. Anh cuoi buon va tra loi toi rang: “Minh cung khong biet nua,….Co le minh khong nen ve de co the luon thay que minh van dep mai trong…tam tuong”.. Co the co nguoi nghi anh ay la ke khong thich doi dien thuc te, rieng toi thi toi tin rang anh co cai ly cua anh…

       0 likes

  100. Lại mượn “nhà” Dr nói chuyện.
    Chưa thấy Dr nói gì nên mạn phép nói.
    Cảm ơn NguoiDalat đã cho cái cớ để tôi viết tiếp những gì mà bài viết trên chưa nói hết được trong khuôn khổ của nó.
    Tôi không thích chủ nghĩa quốc gia hẹp hòi, cực đoan mà chính nó là miếng đất tốt cho chủ nghĩa phát xít phát triển.

    Tôi là người Hà Nội ư, tôi là người SG ư, người Bắc sao vào Nam nhiều thế, đây miền Nam cơ mà, tôi là người Thái Bình đấy, tôi là Hà Tĩnh, Huế….
    Rộng hơn nữa, ta thấy: tôi là người VN mà, tôi là người Mỹ cơ mà, tôi là người Iran, Bắc Triều tiên…
    Tự hào dân tộc, yêu bản thân, yêu gia đình, yêu nước mình hơn yêu nước khác là bản chất ích kỷ đáng yêu của con người, cũng như tôi yêu con tôi hơn con bạn, yêu nhà tôi hơn nhà bạn, yêu nước tôi hơn nước bạn…Tất nhiên rồi!!
    Tuy nhiên, ranh giới giữa yêu quá và ích kỷ (chỉ nghĩ đến con mình, gia đình mình, đất nước mình mà không nghĩ đến kẻ khác, gia đình khác, đất nước khác), thường mong manh, dể vượt qua nếu bạn yêu mình quá, yêu con mình quá, yêu gia đình, đất nước mình quá.
    Theo tôi, điều thái quá đó sẽ dẫn người ta tới ích kỷ, gia đình chủ nghĩa, quốc gia chủ nghĩa, đưa lợi ích quốc gia, chủng tộc lên quá ranh giới cho phép và coi thường, huỷ diệt lẫn nhau – chủ nghĩa phát xít.
    Người ta kêu gọi hoà nhập là vì thế: nghĩ đến mình và nghĩ đến người.

    Bác ngườidalat nói đúng, tôi là người may mắn, hay nói đúng hơn là có “ân sủng” theo cách nói của Dr viết cho bạn Sousa ngày 21/5.
    Tôi thường nghĩ là hàng ngày tôi ăn cơm, mặc quần áo, dùng điện, đi xe là do những người lao động VN cung cấp. Tôi cũng làm một số việc để đáp lại nhưng tôi cảm thấy họ – những người lao động VN, làm nhiều hơn tôi. Tôi làm chưa đủ. Tôi cảm ơn Chúa, cám ơn bố mẹ và cám ơn tất cả các bạn. Tôi không nghĩ là tôi nói dối trong tình huống này.
    Đến nay, trên 40 tuổi, tôi vẫn thấy tôi vẫn chưa làm được gì nhiều cho mình, cho con cái, cho bố mẹ và cho tất cả mọi người.
    Mặc cảm mình có lỗi, mình vô dụng nó vẫn xuất hiện. Vì vậy, tuy rất bận, tôi vẫn bỏ nhiều thời gian để viết, để nói cho mình, cho tất cả những gì tôi cho là đúng và hi vọng giúp được gì đó cho mình và cho cộng đồng.

    Với “chủ nghĩa quốc gia hẹp hòi” của tôi, tôi muốn làm gì đó cho tôi và cho người Việt – trong đó có bố mẹ, anh em tôi và tất cả chúng ta.
    Đó là tôi muốn, còn tôi có làm được không là do Chúa theo cách nói của tôi và “may mắn” theo cách nói của các bạn.

    “Ăn cây nào, rào cây ấy!”. Người Việt cho tôi ăn và tôi cố trả ơn người Việt.
    Nói vậy không có nghĩa là ai bỏ đi là “ăn cháo đái bát”, xin các bạn đừng hiểu lầm!

    Trong comment trước, tôi có viết:
    -’Bỏ tổ quốc ra đi là bỏ mẹ mình đi tìm một bà mẹ khác’
    Tôi thấy cũng hay, nhưng vẫn hoài nghi vì tôi cũng kính trọng nhiều nhân sĩ Việt ở Hải Ngoại lắm – nói thật đấy, rất tôn trọng là đằng khác, tôi không nghĩ họ phản bội tổ quốc giống như kiểu “chụp mũ” của cậu em tôi.

    Vâng! Tôi kính trọng nhiều nhân sĩ Việt ở Hải ngoại lắm, họ ở đó nhưng họ vẫn yêu nước, vẫn làm gì đó cho đất nước nhưng cụ thể hơn thì theo tôi, nên về và tôi cũng mở ngoặc là nếu họ thực sự có thể quen được với môi trường Việt Nam.

    Tôi có nghe đoạn đối thoại giữa một cô gái người Mỹ da vàng với một chàng người Mỹ da trắng trên phim. Anh chàng Mỹ trắng rất ngạo nghễ nói với cô gái một câu khi thấy cô gái nói tiếng Mỹ quá tốt. Anh ta nói:
    -Cô nói tiếng của chúng tôi quá tốt.
    Cô gái giật mình quay lại nhìn chàng trai da trắng ngạo nghễ, phát biểu xanh rờn đó và trả lời:
    - Anh cũng vậy!
    Những cô gái của chúng ta đôi khi vẫn có những câu trả lời thông minh như thế!

    Và người ta vẫn ngộ nhận là thế. Nước Mỹ đâu phải của người da trắng, miền Nam Việt nam đâu phải của người miền Nam,
    “Ai về xứ Bắc ta đi với
    Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
    Từ thuở mang gươm đi mở cõi
    Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long…” cơ mà!

    Song, nước Đức là của ngưòi Đức, nước Pháp là của người Pháp, và Anh cũng vậy.
    Song, Hợp chủng quốc không phải của người da trắng, Úc, Canada cũng không phải của họ. Tuy nhiên, họ sống đông hơn mình ở đó nên đôi khi mình bị phân biệt là đúng rồi, họ vẫn ủng hộ họ hơn.
    Và nếu bạn yêu quí những vùng đất đó và bạn có thể coi đó là quê hương bạn, việc đó chẳng có gì là xấu, chẳng có lý thuyết nào đúng hết cả, thuyết tương đối mà. Nếu người Hà Tĩnh ra Hà Nội lâu rồi, đóng góp cho Hà Nội nhiều rồi thì họ có quyền coi Hà Nội là quê họ, có làm sao đâu.

    Và theo kinh nghiệm của tôi thì tôi không thích sống ở những nơi mà có nhiều người cùng một chủng tộc sống như Đức, Pháp, Anh, Trung Quốc… vì đơn giản là nhà họ nên họ bênh nhau, mình là khách, lúc không có chuyện thì không sao nhưng lúc có chuyện là biết ngay.

    Sau 30 năm lưu lạc ở Nga và Hàn Quốc, đó cũng là một lý do em ruột tôi đã chở về Việt Nam cùng người vợ Hàn và hai đứa con.
    Và đó cũng là lý do chính, mẹ tôi, sau khi được đẻ ra ở Lào, sống ở Thái 17 năm và quyết định trở về Việt nam mà nhờ đó, tôi được sinh ra .

    Tất nhiên là nếu tôi là người Việt nam mà sống ở Việt nam thì thường là không có vấn đề gì, ở nước mình nó cũng hơi khác biệt một chút, nhưng cũng có nhiều người Đức không thích sống ở Đức đấy, chứ chẳng phải riêng ta. Song ở ta thì tỉ lệ “ta” không thích sống “nhà ta” nhiều hơn.

    Theo tôi, Mỹ, Canada, Úc là những nơi lý tưởng cho dân nhập cư và có thể coi đó là đất nước của bạn nếu bạn đủ kiên nhẫn, nói tốt thứ tiếng của họ. Song, bạn đừng loại trừ khả năng là bạn vẫn bị phân biệt, vì theo tôi biết thì ở Mỹ, người da trắng sống đông nên nếu người da trắng bênh nhau thì bạn cũng đừng buồn vì đó là lẽ thường của con người. Đến người Bắc sống nhiều trong Nam không khéo còn bị phân biệt nữa là khác chủng tộc.
    Tương đối là ở chỗ đó!

    Nếu bác con bác nguoidalat ở lại bên đó thì tôi thấy cũng tốt, nhưng ở địa vị tôi, tôi sẽ muốn nó về.
    Còn việc tiêu cực như đi xin việc trong đường link bác gửi thì có nhiều. Tôi ngày xưa cũng muốn vào làm Nhà nước, nhưng môi trường đó không hợp với tôi và một trong những cái không hợp đó là những gì xẩy ra trong câu chuyện của báo Tuổi trẻ bác gửi. Tôi tìm cho mình con đường riêng : tự lập Công ty và học kinh doanh theo đúng ngành nghề của mình. Tôi vẫn làm được nghề, vẫn thỉnh thoảng dạy học, tôi đã và đang cùng vài anh em mở trung tâm dạy riêng, không phải quị luỵ ai ( tất nhiên là tương đối thôi), xã hội bắt đầu đón nhận đóng góp nhỏ của tôi và hưởng ứng.

    Tôi vui vì điều đó!

    Chúc các bác may mắn!
    Một lần nữa cảm ơn Dr và cám ơn các bác cho tôi cơ hội được nói.

    HQ

       0 likes

  101. Trong comment trước, tôi cũng viết:

    -Hồi đó về, trong túi chẳng còn 1 xu, bố mẹ ra đón, thuê cái taxi như cái chuồng gà di động, xe bấm còi inh ỏi, thành xe rung bần bật, đường bụi mù, đi lại nhốn nháo, tháng 5, trời bắt đầu nóng, nghĩ mà nản!

    Tôi ở Đức, nếu không rủi ro thì cũng sướng ra phết. Hồi đó, tôi sợ Việt Nam lắm vì 10 năm ở đất nước phát triển như Đức, sống sướng về vật chất nó cũng quen nên khi về thấy thế mà sợ. Tuy nhiên, cái gì nó cũng quen và quen rồi thì lại thấy nó hay và tìm ra những cái hay của nó.

    Trong cái rủi có cái may là ở đó. “Tái ông thất mã” mà!

    Nếu cho tôi quay lại Đức, Pháp, hay Anh gì đó để sống hợp pháp, tôi cũng chịu thôi.
    Sang Canada, Mỹ, hay Úc còn có thể chứ những nước có cùng chủng dân sống thì thôi, ở Vn còn hơn, vì tôi là người Việt, nói tiếng Tây khó lắm.
    Các bạn giỏi đến mấy cũng nói tiếng họ cũng không bằng họ được, họ nói nhanh hơn, cãi nhau mình hay thua vì lứu lưỡi.

    Ha ha, cảm ơn tất cả!

       0 likes

  102. Doc bai cua bac Tia, em rat cam dong va hoan toan hieu suy nghi cua bac. Tuy nhien, moi nguoi co mot suy nghi khac nhau…

    O nuoc ngoai, nhung em se ke cho con em nghe ve lich su cua minh, ve cong cuoc danh lai dan toc cua cha ong minh sau gan ngan nam Bac thuoc, ve cong cuoc xay dung, phat trien dat nuoc, noi chien, chong ngoai xam va suy vong cua Dat nuoc tu Ngo Quyen den Bao Dai,…Em se co gang lam cho con em hieu duoc dan toc Vietnam da tu bao ton the nao sau bao nhieu ngan nam khi phai chong choi the nao voi ngoai xam tu phuong Bac, ke thu ma ngay ca nhung dat nuoc tung xam lan ho, cai tri ho de cuoi cung hoan toan hoac mot phan dong hoa voi ho nhu Mong Co hoac Man Thanh,.. Dan toc cua ta van cu la mot nuoc Nam nho be cho du anh huong ve van hoa tu phia Bac khong it, dat nuoc khiem nhuong nhung khong chiu khuat phuc…

    Nhung em chi ke den day thoi bac ah,…vi dat nuoc ta ngay nay the nao? ngay mai ra sao? Mot giai doan Bac thuoc moi? khi ma ke thu chang phai ton mot giot mau vi mot phan dat nuoc cua chung ta da duoc dang cho ho…Hay tai em bi quan qua nen lo lang du thua?

    Em se co gang day con em Van hoa Vietnam bang tat ca nhung hieu biet cho du it oi cua minh… Nhung em se xin chua cau “Ta ve ta tam ao ta…” vi em khong muon no tu troi buoc minh vao bat cu dieu gi ca…

    Nhu em da noi: em hoan toan hieu suy nghi cua cac bac, nhung moi nguoi co mot cach suy nghi rieng cua minh…

    Nhan rieng bac Nik: bac khuyen khich con bac ve phuc vu va sinh song tai que huong thi cung tot bac ah. Nhu bac Quang noi, o dau ma minh cam thay minh song co ich thi cu o. Nhat la que cha dat to cua minh bac ah. Nhung em thanh that, de cho chau no lay cai The xanh cho yen tam roi hay ve bac ah,..

    Xin cam on cac bac va mong duoc lang nghe y kien cua cac bac

       0 likes

    1. Cháu thấy bác này nói đúng nè, vẹn cả đôi đường. Vậy mà cháu nghĩ hoài không ra, :idea:

         0 likes

  103. Ha ha, NguoiDalat khôn thật! “Cho cháu nó lấy cái Thẻ xanh cho yên tâm rồi về”. Hoá ra bác này “chân trong, chân ngoài” thế đấy!. Thằng em ruột tôi nó ở nước ngoài đến 30 năm chứ chẳng ít. Nó cũng học được bằng nọ, bằng kia nhưng giống hệt tôi hồi xưa, nó sợ về Việt Nam lắm. Cu cậu nghĩ đi, nghĩ lại thế nào, Trời xui, đất khiến ra làm sao lại vớ được cô vợ Hàn Quốc vừa xinh, lại vừa ngoan, lại là thạc sĩ hát Opera nữa (quảng cáo tí !!!). Vợ chồng nó giữ 2 quốc tịch nên khi nào Bắc Hàn mà hăng máu lên đòi bắn tên lửa sang Nam Hàn thì chúng nó rủ nhau chuồn về Việt Nam lánh nạn; ngược lại Việt Nam có chuyện gì thì tất nhiên là chúng nó chuồn sang Hàn Quốc. Còn cả VN lẫn HQ đều có chuyện thì âu cũng là cái số, đi đâu cũng chết, “mưu sự tại nhân” mà, chỉ dừng lại ở đó thôi, không tính hết được…
    Ngày xưa, tôi cũng muốn như vậy, nhưng không phải ai muốn cũng được vì theo cách của NguoiDalat nghĩ thì ai chẳng thích, nhưng nhiều khi không tính hết được nên cứ liều thôi. Giống đầu tư, kinh doanh ý, sau khi nghĩ nát óc ra, ta phải liều thôi, nghĩ mãi quẩn. Bọn tôi hay nói đùa trong kinh doanh là “nghĩ bừa, làm thật”. Ai mà nghĩ hết được nên nghĩ mãi, làm một vại bia song rồi quyết định “chiến đấu”, chết thôi..
    Cái văn hoá Bia hơi của người Hà Nội nó ná ná như thế.
    Hôm qua, có ông khách đến mua đàn piano chỗ tôi. Ông ấy hẹn đúng giờ, nói năng lịch sự. Tôi gặp ông ấy 10 phút và ông ấy quyết định mua đàn tương đối đắt tiền. Khách mua nhanh như vậy cũng có nhiều nhưng buồn cười một cái là ông ấy đòi mua đàn Grand piano. Tôi bảo là có cái 8500 USD, ông ấy đòi xem và nghĩ chưa đầy 1 phút, chép miệng nói:
    – Thiếu văn hoá, thiếu văn hoá!
    Chúng tôi nhìn nhau(!!??)
    Ông ấy quay lại chỗ tôi và nói tiếp:
    – Mua cái xe mấy trăm ngàn Đô chẳng nghĩ gì, mua cái đàn có 8 ngàn rưỡi, nghĩ mãi.
    Ông ấy lại lắc đầu và lại quay lại hỏi tôi:
    – Tôi nói vậy, anh thấy có đúng không?
    Đố “chủ nhà” và các bác, tôi phải trả lời thế nào?
    Cha khách hàng này có khu du lịch sinh thái gì đó, nhưng chưa xây xong nên có mua cái đàn Grand này cũng chưa biết để đâu. Chính vì vậy, ông ấy không mua.
    Tôi viết hay lan man lắm, tóm lại là ở Việt Nam có nhiều người thú vị như ông khách hàng tôi kể trên. Kể chuyện để bác nào bi quan quá thì còn có cái để cười. Hồi xưa, nói thật là nếu không bị còng tay về thì còn lâu tôi mới về, chết cũng không về, còn Đức nó còng tay, giải về thì đành phải về thôi. Bạn tôi bảo “trong đường chết, người ta hay tìm ra đường sống” hay nói lái là “cái khó nó ló cái khôn”, giống như thằng ăn trộm bị đuổi, nhảy qua được cái hàng rào rất cao, sau này quay lại, nó thử nhảy qua một lần nữa nhưng không tài nào nhảy nổi.
    Cái thằng tôi là như vậy, phải vượt rào khi thất bại, không kiếm được thẻ xanh. Còn bác nào có thẻ xanh thì cứ đàng hoàng bắc thang, trèo rào mà vào, như thế sướng hơn, nhưng không phải ai cũng sướng như thế, nhiều khi vẫn phải mạo hiểm, đời mà….
    Dr, duyệt xem, nếu ổn thì cho đăng nhé!
    Tks các bác!

       0 likes

    1. Cái công thức “đầu đen, máu đỏ, da vàng + thẻ xanh” này nghe hơi bị được đấy. Nhưng làm sao để có thẻ xanh thì em không biết đường nào mà lần, hê hê!

         0 likes

    2. Hehehe, may hom nay di xa,…den tham gia dinh nguoi ban o noi khi ho co gay, tuy duoc cai yen tinh het y va thien nhien tuyet voi, nhung chang co internet gi ca nen gio moi doc duoc cau chuyen rat uh la thu vi cua bac Q…

      Biet rang “Tai ong mat ngua” chua phai la chuyen tan the, nhung thang em cac bac tinh tinh chet nhat, nen cu co dieu kien (em xin nhan manh la “co dieu kien”,…day cung la yeu to may man) thi em van cu chuan bi cho tinh huong xau nhat co the xay ra,, hehe

      @ bac Nik,:.. co cong ma lan thi biet dau se co luc lan ra duoc bac ah… ;)

         0 likes

  104. Tôi đã từng đọc bài viết này ở đâu đó, ko nhớ nữa, và rất xúc động. Xúc động bởi sự chân thật, chân thành và cả công bằng nữa, khi nghĩ về những quốc gia văn minh và cả biết bao cái đẹp, cái kiêu hãnh và cái đau của quê Việt. Nay mới biết của tác giả. Xin cảm ơn nhiều. Năm mới đã về, chúc tác giả và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc và an lành

       0 likes

    1. Cảm ơn bác đã đọc và chia sẻ với em những dòng này. Em viết nó trong một buổi sáng ở California, như ngừơi mê sảng. Không ngờ, trong khoảng khắc ấy, bài viết này đã chạm đến nỗi trăn trở của nhiều người Việt. Đó là điều làm em sung sứơng nhất, hơn bất cứ lời khen ngợi nào.
      Chúc bác và gia đình một năm mới bình an.

         0 likes

  105. Bài viết của bác sâu sắc và cảm động quá! Cháu xin phép copy để chia xẻ với bạn bè nhé.

       0 likes

  106. Kinh ong,
    Truoc het toi xin cam on ong rat nhieu ve bai viet nay…mot bai viet “from heart to heart”. Rat hay! Toi chi hoi ngac nhien khi nhin thay ten cua tac gia. Toi noi tieng Hy va Phap nen nhan thay ten ong rat la Greek! Ong co the cho toi duoc biet ten Vietnam ong khong a? Xin cam ta.
    Nga Le

       0 likes

  107. Kinh ong,
    Toi khong ro e-mail dau tien co thong qua hay khong nen goi them mot lan nua..cho chac an. Xin cam on ong, bai viet hay qua. Xin ong cho biet ten Vietnam de tien goi. Toi cu ngo ong la nguoi Hy Lap (Toi noi tieng Hy va Phap nen co the hieu lam ong). Neu vay cho toi xin loi.
    Nay kinh,
    Nga Le

       0 likes

  108. Anh ơi, cảm động muốn khóc trong giờ làm việc. Em xin copy 1 đoạn làm của để dành, sau này dạy con anh hén :)

       0 likes

  109. Dr ơi, bữa nào em mời Dr ra cà phê bệt(chỗ nhà thờ Đức Bà) nói chuyện về… nhiếp ảnh nha, em tin là tình yêu của anh dành cho nhiếp ảnh cũng không kém gì tình yêu của anh dành cho dân tộc Việt này đâu.(nhìn nick anh thì đoán vậy hiihihihi)

    Xin lỗi vì off topic, em không muốn nói về những điều đã được mọi người viết ở trên nữa, hãy để nó thành những cảm nhận và nằm sâu trong tim mình.

    Cám ơn anh về lá thư viết cho con trai, nó làm em thấy mình mất mát và thiệt thòi quá, còn nhớ khi em bước vào giai đoạn trưởng thành, em không có nhiều sự trợ giúp từ gia đình và xã hội, tất cả đều là tự mày mò và tìm hiểu, mọi nhận thức và kinh nghiệm học được điều là lượn lặt từ quá trình trải nhiệm theo kiểu tự nhiên, đó là một tiến trình thành nhân với bao mất mát và thiệt thòi, còn in hằn những dấu ấn tâm lý trĩu nặng về sau. Con trai anh thât hạnh phúc, vì cậu ta có một ông bố tuyệt vời như thế.

    Chúc anh sức khỏe.

       0 likes

  110. Hôm trước lần đầu đọc bài của anh, không biết anh “lớn” thế này, xấu hổ quá
    Không nghi ngờ một bài có quá nhiều comments thế này, vì bài rất cảm động, rất hay. Cảm ơn anh vì bài viết
    Anh nói đúng, cho dù có như thế nào, nó cũng là quê hương của ta. Làm sao có thể chối bỏ được quê hương chứ, tuy nó già nua và nhiều thứ xấu xí
    Đất nước Mỹ quả là tuyệt vời, nhưng đây không là quê hương. Xin cảm ơn nước Mỹ nhưng quê hương tôi, tôi sẽ trở về. Sẽ có ngày ta sẽ làm cho đất nước lớn mạnh trở lại . Đọc bài viết vẫn biết đâu đó mình không đơn độc
    Cảm ơn anh một lần nữa vì bài viết

       0 likes

  111. Đọc lại lần nữa các comments thấy hình như mình gọi = anh cũng không ổn, có lẽ bằng chú bác chăng?
    “em” (tạm xưng ạ :-D ) đang học ở US nhưng tất cả những sự học này cũng chỉ để quay về. Đọc được bài này như cảm thấy một sự đồng cảm
    (Thêm điều nữa, anh cũng chụp ảnh? Em cũng chụp ảnh ạ, dùng Canon hehe)

       0 likes

    1. Tôi chụp Nikon đã nhiều năm, cũng ham xoay sang Canon cho biết nhưng tiếc bộ lens Nikkor quá nên đành thôi

         0 likes

  112. Con xin mạn phép phổ biến trang này trên trang Facebook của con. Con muốn mấy đứa em con đọc được bài này của chú.

    Con thật lòng cảm ơn chú vì đã viết ra những tâm tư đáng quý như vầy!

       0 likes

  113. Cảm ơn bài viết của chú. Những người trẻ như con đọc thật thấm thía. Bản thân con cũng là một du học sinh, đã xa nhà được 7 năm, đây là năm học cuối cùng, cung là thời gian cần quyết định rõ ràng việc về hay ở. Thú thật là ở bên đây một thời gian dài, việc quyết định trở về VN sinh sống không phải là một lựa chọn dễ dàng. Làm con người ai cũng có những toan tính thiệt hơn, ai cũng muốn chọn con đường thênh thang để đi.Nhưng tất cả còn phụ thuộc một chữ “tùy”. Tùy người, tùy hoàn cảnh và tùy vào cuộc sống. Cũng không thể nói người chọn ở lại là người không yêu nước, không có lí tưởng và thực dụng. Cũng như người về không hẳn là người có chí khí, có lòng tự hào dân tộc ( vì có người …không ở lại đc nên đành về :-D ). Về bản thân cháu, cháu lựa chọn trở về vì cái quan trọng nhất đối với cháu là gia đình. Đối với cháu thời gian là thứ quý báu, và cháu muốn sử dụng phần nhiều cho gia đình. Hạnh phúc là điều quan trọng, mình cũng cần kiếm tiền mua cái xe chở hạnh phúc đi thật, nhưng cháu không muốn vì quá lo kiếm cái xe mà để hạnh phúc đó trèo lên cái xe khác mất :-D . Một số bạn cháu lại chọn ở lại vì đối với các bạn, còn trẻ là còn nhiều tham vọng để phấn đấu. Tất cả đều tùy vào bản thân quyết định. Người ta nói đời người như một quyển sách, hay dở không phụ thuộc vào số trang mà phụ thuộc vào nội dung được viết trong đó. Chọn lựa những gì phù hợp với bản thân và làm ta cảm thấy hạnh phúc nhất để ghi vào quyển sổ cuộc đời là trách nhiệm của mỗi người. Việc ở lại hay tở về cháu nghĩ không phải là vấn đề có mẫu số rõ ràng, ngay cả bậc cha mẹ cũng chỉ có thể cho lời khuyên, người quyết định phải là chính bản thân người đó. Cái thật sự làm cháu cảm động đây là tình cảm của một người cha, lời đối thoại với con trai sao mà đậm đà thế, và tình cảm của một người con của đất nước, cái hồn của quê hương cứ làm cháu thổn thức. Đã chọn lựa đi về, đã hoàn tất thủ tục và chỉ đợi ngày bay, đọc thêm bài này nữa thì càng nôn nao,mong ngóng. Con cảm ơn chú thêm một lần nữa.

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn, vì đã quyết định trở về. Dù tôi hiểu rằng đây là một quyết định khó khăn và nhiều chông gai đang chờ đón bạn. Chúc bạn luôn hạnh phúc với quyết định của mình. Nếu có dịp về SG, bạn nhớ gọi tôi đi uống cafe nhé.

      Nếu có thời gian, mời bạn đọc thêm cái này. Đó là những suy nghĩ rất nhỏ nhoi của tôi trước hiện tình ngổn ngang của đất nước. Hy vọng tôi đã không sai lầm khi mong chờ các bạn, những người trẻ ưu tú, cùng trở về với đất nước.

         0 likes

  114. Rất cảm ơn tác giả đã chia sẻ một bài viết hay với mọi người. Tôi thấy việc có nên về nước hay ở lại không quan trọng bằng thái độ dựa trên mục đích lựa chọn. Ở lại hay quay về nên dựa trên thái độ vì tổ quốc mà phấn đấu thì sẽ có kết quả hơn. Bạn Như Ngọc có lẽ là một người rất tình cảm, hòa nhã, sự chọn lựa của bạn nhẹ nhàng và dễ dàng tuy vậy tôi lại thấy có vấn đề. Ví như ngay cả sự lựa chọn của các bạn của bạn cũng vậy. Tất cả đều dựa trên một mục đích riêng tư không thể hiện được sự yêu nước, tinh thần trách nhiệm của một công dân. Bạn lựa chọn quay về vì gia đình, thế thì nếu không có gia đình ở VN bạn sẽ đi luôn? Như thế đâu phải là bạn yêu nước. Còn các bạn của bạn ở lại vì tham vọng. Tất cả đều dựa trên tiêu chí lợi ích bản thân. Thiết nghĩ khi các bạn trẻ có điều kiện đi nhiều, học nhiều cũng nên có hoài bão rộng rãi và tnh thần dân tộc nhiều hơn để những lựa chọn và thái độ sống có tầm vóc hơn là những nhu cầu nhỏ nhoi của bản thân.

       0 likes

    1. @Candy: Vietnam da, dang va se nhan su giup do ve mat kinh te, y te, ve sinh moi truong, giao duc,…tu nhung dat nuoc phat trien.CP nay da lam gi cho nguoi dan ngoai viec thu thue, thu phi va ca thu tien hoi lo..?

      Nhung ke “chi nghi den nhu cau nho nhoi cua ban than” nhu cach ban noi da, dang va se lam viec, dong thue tai dat nuoc da cho ho co hoi. Qua do, ho da gian tiep it nhieu dong gop cho que huong Vietnam do ban ah.

      Con hon nhung ke o lai Vietnam to mom ho hao, de roi dong loa hoac truc tiep boc ria mo hoi nuoc mat cua dan ngheo.

      Hay di, hay nhin, hay mo rong dau oc de quan sat, hay dat minh vao vi tri nguoi khac truoc khi len giong rao giang hoac len an ban nhe. Than men.

         0 likes

  115. *Dr.Nikonian: Cháu không chắc chắn lớp trẻ tụi cháu sẽ chứng minh được mong mỏi của chú là hoàn toàn đúng nhưng hy vọng tụi cháu sẽ chứng minh được hy vọng của chú là có hy vọng thực hiện.
    *Candy: Cảm ơn lời nhắn nhủ của bạn. Tôi có 1 quan niệm rằng dù lòng của bạn có đẹp đến đâu thì cũng không thể đặt nó lên bàn cho mọi người xem được. :) Chào bạn nhé!

       0 likes

  116. Ở đầu trang thấy tên là:

    Những cụm từ này chỉ xuất hiện tại những trang dẫn đến trang này: drnikorian

    Gần cuối lại thấy là:
    bởi Dr. Nikonian 19/05/2010 at 5:59 Sáng

       0 likes

  117. Bac Dr. Nikonian dang cu ngu o dau vay?
    Du sao cung cam on bac ve bai viet het suc cam dong nay.

       0 likes

  118. Tôi nói năng khó hiểu lắm , có gì mọi người bỏ qua .
    Vấn đề thế này , tôi thì làm biếng , thằng hàng xóm thì siêng , vậy ai đúng ai sai , ai đáng khen ai đáng trách ?
    Ở đâu mà mình cho là thiên thời địa lợi nhân hòa thì cứ ở yên đó .
    Chẳng có mấy ai mà gần mực lại không đen đâu , nếu thật sự có bản lĩnh và năng khiếu thì ta cứ gần mực , nói chung mình không để bị nhuộm đen đã là rất đáng khen .
    Đấy là nói về vật thôi , chứ còn tình cảm gia đình nữa , nếu thật sự có lòng nhân ái thì ở đâu cũng vậy thôi .

       0 likes

  119. DDung la thu cua ddan ong viet cho nhau.

    Khi nao ba’c viet thu cho con ga’i ba’c?? :) )))

    Toi khong ha(?n ddong ti`nh voi ba’c o vai thu trong bai viet — nhu*ng toi thi’ch ca’i gia’ tri nhan van trong ca’ch bac viet. Du de thuyet phuc dduoc nhung nguoi khong ddong tinh voi ba’c nhu toi.

       0 likes

    1. Cảm ơn bác! Có nhiều chuyện nghĩ trong đầu nhưng không tiện viết ra hết bác ạ!

         0 likes

  120. Anh P oi,

    Khi nao anh den San Francisco se cho anh thay mot Bs tuong lai o day ma tieng Viet noi anh se khong che o mo duoc ca. Nho nghe, cac con em cua minh se khong quen VN dau nhung chung no se quen di nhung gi khong dung duoc nhoi vao dau oc nhung nguoi co hoc thuc nhung chung no.

       0 likes

  121. Cám ơn bác thật nhiều vì bài viết của bác thật xúc động, đã khiến con chợt rơi nước mắt khi nhớ về những tháng ngày học tập xa quê hương. Giờ đây, dù đã trở về nhưng con ko sao quên được những ngày ấy. Có đi xa thì mới thấy ko đâu bắng nhà mình đúng ko bác? Dù đã đi đến những nơi nổi tiếng, những nơi có khung cảnh đẹp như trong tranh với không khí trong lành nhất châu Âu, nhưng khi đó trong lòng con vẫn nghĩ: “Ước gì bây giờ mình ở Sài Gòn thì dù là đang đứng giữa đám kẹt xe và dưới cái nắng gay gắt nhất, mình cũng vui hơn là ở đây”. Lúc đó con cứ mong thời gian qua nhanh, học thật nhanh để được trở về nhà thôi, dù là biết ngày về sẽ phải đối mặt với bao điều mà người khác luôn tìm cách chạy trốn như bất công, tệ nạn, ô nhiễm, và 1001 những thứ khác nhan nhản trên mặt báo hàng ngày. Nhiều người vẫn hỏi con sao ko học xong rồi làm việc ở nước ngoài mà lại về VN. Con cười và tự nghĩ thầm rằng: vì chỉ có Việt Nam mới thực sự là nhà của mình, dù có đi đâu hay làm gì thì nhà mình cũng phải là nơi dừng chân cuối cùng.

       0 likes

  122. Đọc lại bài viết này mới thấy bác sĩ đã thành công rực rỡ khi mà lôi kéo được nhiều các đồng chấy lẫn bất đồng chấy vào comment tá lả hột sen lên, vui vui vui! Mặc dù xuất phát từ ý riêng tư là gửi cho con trai tâm sự phấn khởi xúc động của một người cha khi được tin con có bằng lái xe, nhưng nó đã chạm được vào óc của nhiều người anh em lắm ợ!
    Ý kiến khen có chê có, nhưng theo quan điểm của một vị đạo diễn đang lên và sắp xuống nhà ta, thì như vậy chứng tỏ là được chú ý, chứng tỏ là đã thành công, chúc mừng bác sĩ, bác sĩ đã làm bạn Xuka được thơm lây ( vì là hàng xóm ) ?!?!?! Hehe, spam nhà bác sĩ chơi. Ai biều bác hổng chịu pốt bài mới mấy ngày nay!

       0 likes

  123. em đọc bài viết này trên một trang khác, nay đọc lại ở đây vẫn thấy hay. Giấc mơ Mỹ không bao giờ tắt trong em, nhưng giấc mơ bao giờ cũng là giấc mơ. Chỉ hy vọng con cái có thể biến giấc mơ đó thành hiện thực. Nhưng vẫn xa vời lắm lắm…

       0 likes

  124. Một áng văn chưong đầy xúc cảm và mãnh liệt.

    Phải chi tôi có thể dịch ngay sang Anh ngữ cho các con tôi đọc mà hiểu sự may mắn to lớn của chúng đang có mà không nhận ra, coi như nghiễm nhiên mình phải có, chúng sẽ khiêm nhường hơn, vị tha hơn, và dành một lúc nghĩ lại quê hương cội nguồn mình.

       0 likes

  125. Không có gì quý hơn Độc lập ,Tự do …
    1. Độc lập trong sự suy nghĩ .
    2. Tự do trong sự lựa chon .
    PS: Cho phép tôi nói với con bác Niko một câu :” IT IS YOUR LIFE …”

       0 likes

  126. Cháu cũng là một sinh viên du học Mỹ. Đúng là ký ức đen của cuộc sống ở Việt Nam ảnh hưởng nhiều đến quyết định về hay ở. Cám ơn bác vì bài viết hết sức cảm động.

    Có một điểm cháu muốn thảo luận, tuy rằng không phải là điểm mà bác nêu ra. Đó là một số bạn nhắc đến việc trở về để cống hiến, để giúp đỡ nước nhà. Theo quan điểm của cháu thì đó không nhất định là lý do để trở về. Bởi vì ở lại nước Mỹ nếu như bản thân có thể sống hạnh phúc cũng không có gì là không tốt cả. Không thể đau đáu quan niệm “trở về để cống hiến, giúp đỡ nước nhà”. Quan trọng là ở đâu bản thân mình thấy phù hợp và hạnh phúc. Từ cái hạnh phúc của bản thân sẽ có thể dẫn đến hạnh phúc của những người xung quanh.
    Lấy một ví dụ: Một bạn học một ngành nhất định nào đó ở Mỹ, nhưng ở Việt Nam ngành đó không phát triển, bạn không tìm được công việc tương ứng, vậy là cuối cùng nếu trở về Việt Nam không có lợi cho mình cũng không giúp đỡ được ai. Ngược lại, nếu như bạn đó ở lại Mỹ, có công việc tốt, lại sống hạnh phúc hòa nhập với xã hội Mỹ, vậy thì bạn đó thứ nhất là bản thân hạnh phúc, thứ hai là giúp đỡ được cho người thân ở Việt Nam. Vậy không tốt ư?

    Cũng như bác đã nhắc đến, cốt lõi của việc trở về phụ thuộc vào tình cảm với đất nước, với con người ở quê hương. Có những người du học ở Mỹ sống rất hạnh phúc và hòa nhập với xã hội Mỹ, cảm thấy đây là nơi lý tưởng để dừng chân, coi nước Mỹ như quê hương thứ hai. Cháu thấy không có gì không đúng. Ngược lại, cháu tin là sẽ có rất nhiều bạn, đến một lúc nào đó sẽ cảm thấy mình thực sự muốn trở về, cảm thấy khao khát được sống ở đất nước của chính mình, sống quanh những người Việt Nam mình, thay vì sống ở nước Mỹ mà cảm thấy cô độc, tha hương, lạc lõng… Vậy thì hãy trở về.
    Home is where the heart is. Cháu vẫn tin là như vậy.

       1 likes

    1. Bạn nói đúng và rất chí lý. Tôi không hề phản bác hay bài xích những người đã yêu mến và chọn nước Mỹ làm quê hương. Chỉ xin, dù ở đâu, mang quốc tịch nào, các bạn vẫn dành một phần tấm lòng cho đất nước này.

      Cảm ơn bạn

         1 likes

      1. Bác cho em chen ngang vô chút. Cái ảnh hưởng Khổng Mạnh lên mindset của người mình cũng còn chút chút và trong vô thức/tiềm thức nó cứ yêu sách ta hay bắt chính ta yêu sách người khác phải thế này thế nọ. Cái này cũng tạo cơ hội cho mấy bác chính chị da kiểu dân túy còn sống phẻ re dài dài. Kiểu như bác Kennedy đẹp giai yểu mệnh của em từng hùng hồn ” Ask not what your country can do for you – ask what you can do for your country”. Em trộm nghĩ mình nên tự giải thóat phần nào ra cái vòng cương tỏa này và sống như một Người Tự Do. Một bác đẹp gia khác em quên tên lại nói “The free man will ask neither what his country can do for him nor what he can do for his country”. Kiểu nào thì cũng dở hoặc cực đoan mà tự ta giải thóat bao nhiêu thì chỉ có ta biết, trời biết, đất biết; thôi thì ta lại Trung Dung vậy :-D . Tự do được bao nhiêu thì cứ hưởng nhưng trách nhiệm với gia đình & cộng đồng cũng phải chu tòan cho nó hợp với phong tục & luật lệ nơi ta sống-chiến đấu-lao động-học tập. Nếu không thích nữa (già nó đổi tính như em chẵng hạn) thì ta ca bài “Về đây nghe em”.

           0 likes

  127. Trong các comments tôi thấy có các phụ huynh muốn dịch bức thư này cho các cháu không biết tiếng Việt. Theo ý tôi có dịch chăng đi nữa thì cái hay đã mất đi rất nhiều, sự rung động một áng văn hay không dừng ở ý, lời, mà còn những thứ khác như kỹ niệm, văn hoá, nét sống vv trộn quyện vào nhau mà người đọc có sự rung cảm. Thành thử có dịch cũng như không. Nếu dịch “Mặc áo the đi guốc mộc” ra Anh Ngữ đi nữa đối với một người việt mà không biết tiếng việt và văn hoá việt thì phí công.
    Riêng cá nhân tôi thì không bao giờ tôi cho phép con tôi không biết gì về lịch sử dân tộc không nói và không viết được tiếng mẹ đẽ. Tôi đã gặp nhiều thanh niên nam nữ tiếng việt bập bẹ khi tìm hiểu về cội ngưồn mà không biết tiếng việt họ vẫn cho đó là lỗi của cha mẹ, nguyên văn “I regret that my parents do not impose vietnamese more strictly on me when I was young”.

       0 likes

  128. :neutral: bài viết thật là cảm động của mot nguoi cha viết cho con trai mình. tôi hy vọng nguoi con sẽ lắng nghe đc những điều này.

       0 likes

  129. Bài viết này hay quá. Cháu xin copy về blog của cháu nhé. Cám ơn bác.
    cháu cũng có cơ hội ra nước ngoài học một thời gian và thấy thực sự là môi trường làm việc đáng mơ ước, đúng là cháu cũng có suy nghĩ không muốn trở về thật,
    Cháu xin bài viết này cho cháu và con trai cháu. Cám ơn bác.

       0 likes

  130. một nguời như Bác mà làm BS thiệt là uổng! Lẻ ra phải làm Tổng Thống của VN mới xứng đáng và nhân dân được nhờ biết bao!

       0 likes

    1. Oái, em không dám. Cho em làm bạn nhậu của bác thôi, khoái hơn nhiều!

         1 likes

  131. I am a Chinese Vietnamese. I read ur entry. I get to say it is a good one but not the best as u still have some subjective opinions bout China n Thailand. Don’t u think that ur criticism bout these two countries is quite bias? I have been studying in Sydney for almost 5 yrs. N I never forget who I am, i.e. An Asian n I am PROUD of myself for being an ASIAN.

       0 likes

    1. Thank you for reading my entry and recognize yourself as an Chínese Vietnamese.
      Please make clear about what mentioned in my article: our Vietnam has been ruled by brutal China for thousand years. It’s an historic fact, not an bias and no one can deny it. Beside this fact, who can find any good thing from Maoist-Chinese?
      http://www.drnikonian.com/2010/09/29/ti%e1%ba%bfp-bi%e1%ba%bfn-van-hoa/

      Chinese -Vietnamese is quite different from ugly mainlaind Chinese (see below link)
      http://www.drnikonian.com/2010/11/06/co-nen-bai-hoa-khi-xem-d%e1%bb%93ng-h%e1%bb%93/

      Unlike you, I am proud as a Vietnamese, not an Asian!

         0 likes

  132. Dr . Tôi đã đọc nhiều lần bài viết này. Cám ơn Anh đã mang về cho người đọc sự Bình yên trong tâm hồn khi còn tin vào bản chất Việt trong mỗi chúng ta. Nó thức tỉnh cho ta khi đang sống trong cõi mù mở của Thiên đường XHCN.

       0 likes

  133. Well, not to be cynical but no matter where you are and no matter where you choose to reside, human nature are still that same ugly entity that governs all that surround you. Glamor and prosperity, wealth and power, technology and progress, we are blinded by what other wants us to see and fail to recognize what really lies right in front of our own eyes. I am glad there are still people who can gaze beyond the myopic, and effervescent values and see the true colors of societies…

    Nonetheless, I am not saying that your son is making a grave decision nor wanting staying is a righteous choice. I spent a great times of my life from one places to another and all I can say life is all about making compromise and finding the place where we feel we belong to. But what I want to share is that whether you choose A or B, it is most important to follow suit with resolution and determination, and what is equally vital is the support from your loved ones, especially the people who raise you.

    I have my own share of moving to the United States from Viet Nam, not that I have any other choices, but, the real life, out side of schools and all its pink bubble coated life is the harsh cold world of greed, temptation and fierce competition. Your son should learn it once he finally steps out of school and he will sure need all the love and support he can get. So please, no matter how he chooses to do with his life, don’t give up on him until he gives up on himself…

       0 likes

  134. Bác Nikonian này kỳ quá! Mèo click cái bài này cả chục lần để nghe đoạn ghi âm giọng nói vàng của bác khi viết cái entry này. Thế mà lần nào cũng “File Not Found” hết trơn á! Hông ấy…bác delete nó phức đi, cho mèo đỡ bị choáng váng bởi những cảm xúc đan xen “hy vọng và thất vọng”. Nghen bác!

       0 likes

    1. Ủa, nó vẫn chạy ngon lành mà Mèo. Thử qua máy khác coi!
      Bạn nào test thử có nghe được đoạn ghi âm này thì xác nhận giùm tôi cái, trên máy tôi nó vẫn OK.

         0 likes

  135. Chao chu,
    Cach day may nam chau duoc ban tang cuon “Nguoi benh cuoi ngay” nhan dip sinh nhat. Do la mot mon qua ma chau rat thich, va khi tinh co doc duoc blog cua chu chau thay mung vo cung. Chau xin phep chia se bai viet nay tren Facebook cua chau, de nhung nguoi ban van dang ban khoan “o lai” hay “tro ve” nhu chau co the tim duoc cau tra loi.
    Chuc bac si luon manh khoe, cong tac tot!
    P/s: chau xin loi vi khong type bang tieng viet co dau duoc, mong bac thong cam. Va nhan tien, link radio cua bac sy gui van nghe tot a :)

       0 likes

  136. Chào Dr,
    Lúc trước hồi em còn nhỏ độ mười mấy tuổi, có ông cậu làm ăn rất khá, được mệnh danh là “vua hoá chất” của Thành Phố, thế nhưng cậu bỏ hết để sang New zealand định cư lãnh lương giáo sư bình bình. Khi đó emcứ thắc mắc mãi không hiểu sao cậu lại làm thế.

    Rồi khi lớn lên, ra đời mới hiểu được nguyên nhân. Song vẫn chỉ là “hiểu” mà thôi chứ không “cảm” được. Chỉ đến khi mình làm ba rồi, ôm con trai trong lòng thì mới thấm được nỗi lòng của cậu mình.

    Rất rất cám ơn Dr. vì bài viết của anh. Những điều anh viết xuất thần và chân thật đến tinh khiết. Một lần nữa xin cám ơn anh với tư cách một người cha và mạn phép anh cho phổ biến lại trên FB của em.

    Tiếc thay em theo họ Canon nên không dám mời anh đàm đạo về nhiếp ảnh rồi. Em cũng là fan của môn này và công việc cũng có dính đến nó nhiều.

    BẢOT

       0 likes

  137. Very nostalgic. You are so brave to tell directly the inner feelings. How many can understand the real message? I may guess you were graduated somewhere between 1975-1980? ( Toi hoc du bi Y-Khoa nam 1967-68)

       0 likes

      1. Dr. Nikonian, Xin dung qua khiem ton. Doc qua mot loat cac bai cua Nikonian toi tim thay toi va Nikonian co nhung gan bo voi nhung ky niem xua o Saigon,nhung khac khoai trong tam tu truoc thoi cuoc, nhung uoc vong cho mot tuong lai VietNam tot dep nhu ngay xua, so thich ve am nhac va sach vo giong nhu Nikonian. Nhung dieu do Nikonian da dai dien cho lop nguoi cua chung ta va da noi len mot cach chan thanh.
        Bai viet nay dua den nhung thao luan het suc thu vi bao gom ca hai phia ( pro and con) nhung “the gist of the matter” la day con de khong quen coi nguon, de “appreciate” su tu do va tu quyet, de co dao duc cua mot con nguoi co hoc. Co tri, co thuc va co dao duc, con chung ta co the tu minh dung thang va dong gop, nho la cho ban than va gia dinh, lon hon la cho quoc gia, khoa hoc hay nhan loai.

           0 likes

  138. Lâu quá đọc lại bài này vẫn thấy hay. Xin Phép bác được đem link lên facebook nha bác.
    Kính

       1 likes

  139. “Tôi không muốn thấy một người đi suốt quãng đời mình như một con ngựa bị che mắt bởi hai cái lá đề, dù hai cái lá đề ấy có là danh vọng, địa vị, tiền bạc, … hay tình ái … ! …”

    ( Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ – Dương Thu Hương )

    “Tôi khóc những chân trời không có người bay,

    Lại khóc những người bay không có chân trời.”

    ( Trần Dần )

    “Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này cho những kẻ mà ta khinh bỉ”.

    ( Suối Nguồn – Ayn Rand )

       0 likes

Leave a Reply