Những suy nghĩ mọn

Có thể nói, cuộc Đông Du của 2 cụ Phan vào thế kỷ 19 là cuộc exodus (xuất hành) đầu tiên của dân tộc Việt, trên bình diện tập thể, để mưu cầu sự học cho thế hệ trẻ. Với cái slogan lừng danh của cụ Phan Chu Trinh: “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, có lẽ không một ai nghi ngờ về tính minh triết và  nhìn xa trông rộng của nó. Sự hùng cường của Nhật bản hôm nay là một xác nhận không thể chối cãi cho chính sách này.

Tiếc thay, cuộc Đông Du vĩ đại và can đảm ấy, đã không thành như tâm nguyện của hai cụ Phan đáng kính. Đa số những thanh niên của Đông Kinh Nghĩa thục thời ấy, đã không quay về. Tôi đọc đâu đó, lời than vãn từ một yếu nhân của Đông Kinh Nghĩa thục, đại để như thế này: “cho chúng nó ăn học, đầu óc mở mang, tay chân lại ẻo lả mềm yếu đi, quên cả con đường cách mạng”

Nếu những tinh hoa đó trở về, thì chắc chắn, cục diện lịch sử ngày nay sẽ khác, theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Tôi tin chắc thế! Vì người đọc sách tham gia việc nước, há chẳng tốt đẹp hơn nhiều so với kẻ thất phu ít học?

Khai dân trí, thì đã hẳn! Chúng ta đang chứng kiến cuộc exodus về giáo dục lần thứ 2 trong thế kỷ 20, khi hàng hàng thanh niên Việt, đổ xô tìm đường du học. Cuộc du học hàng loạt ấy, nói một cách cay đắng, là một cuộc tị nạn, hay đào thoát (exile) khỏi tình trạng giáo dục tụt hậu quá thảm hại như bây giờ. 2 tỷ đô la đổ vào nước Mỹ hàng năm từ các bậc cha mẹ Việt nam cho cuộc khai dân trí này, quả là đáng giật mình

Quả là không có con đường nào khác để khai dân trí, trong hiện trạng bức bối về giáo dục, nhất là giáo dục đại học như hiện nay?

Không hẹn mà gặp, comment của bạn Người Trẻ và Khanh, cùng đề cập đến một câu hỏi lớn, nhức nhối cho những thanh niên Việt đang cầu học nơi xứ người: Về hay không về, sau khi tốt nghiệp?

Trộm nghĩ, khó có thể có câu trả lời chung nhất cho tất cả con em chúng ta. Tùy mỗi người, tùy hoàn cảnh, không thể có một công thức chung được. Tuy nhiên, dù biệt xứ, không ai có thể cấm cản cái sự “về nhà” trong tâm tưởng. Nghĩa là không ai phủ nhận là một người Việt xa xứ, vẫn có thể đóng góp phần mình cho đất nước, bằng cách này hay bằng cách khác. Có nhiều người, sự đóng góp của họ cho đất nước, sẽ hiệu quả hơn khi ở lại xứ người, tôi chắc thế.

Thế nhưng, những người về, sẽ làm được gì? Đất nước sẽ đón nhận họ như thế nào? Có cho họ được thi thố cái thực học mà họ đã hấp thu hay không? Thực tình mà nói, trong hoàn cảnh hiện tại, tôi nghĩ là không. Bao nhiêu tài năng của chúng ta đã cùn mòn, thui chột trong cái hệ thống công chức có khả năng nghiền nát mọi tâm huyết, mọi niềm tin, trong một thời gian rất ngắn. Đó là mặt đáng buồn, và cũng là cái lý của mọi bậc cha mẹ mong muốn con mình ở lại.

Điều tôi vừa nói, chỉ đúng trên bình diện cá nhân. Một người, hai người, 10 người…có thể nhanh chóng bị biến thành những công chức vừa cùn mằn thui chốt, vừa trì trệ lười biếng, như chúng ta vẫn thấy nhan nhản.

Nhưng vạn người, triệu người thì khác. Sức lan tỏa của một tầng lớp trẻ, ưu tú (elite) chắc chắn sẽ không hề nhỏ và sẽ gây những hiệu ứng xã hội tốt đẹp và sâu rộng.

Những người trẻ Việt, khi ra nước ngoài cầu học, chắc chắn sẽ hấp thu được rất nhiều điều hay ho khác, ngoài chuyên môn của họ. Ý thức về lẽ công bằng, nhận thức về một xã hội phồn vinh, thịnh trị, niềm xác tín về một trách nhiệm công dân đúng nghĩa…Đó là những ngọn lửa vô giá mà chúng ta không nhen nhúm được từ bên trong. Một triệu ngọn lửa nhỏ, sẽ thành một đống lửa lớn, làm nóng lên niềm tin đã từ lâu hoang tàn nguội lạnh trên đất nước này. Họ sẽ phải trả giá với nhiều thách thức, chông gai. Nhưng làm sao đất nước nở hoa, nếu những người trẻ không dám dấn thân cho một lý tưởng, một niềm tin?

Thời Pháp thuộc, chỉ mới 100 năm đô hộ (và cả khai sáng), đất nước chúng ta đã kịp sản sinh ra những trí thức cực kỳ ưu tú, ngang tầm nhân loại. Rất nhiều người, trong số họ đã về với rừng thiêng nước độc, với kháng chiến cam go. Ai trong chúng ta, sẽ ném đá vào quyết định trở về của những bậc đáng kính ấy, nếu không phải là ngả nón, nghiêng mình khâm phục?

Nhiều anh em của chúng ta đã bị đuổi thẳng tay không thương tiếc trong buổi đại tiệc mừng ngày ngưng tiếng súng hơn 30 năm trước. Thay cho giảng đường đai học, là kinh tế mới, là vỉa hè, là biển khơi với vạn hiểm nguy. Cái giá của nó đối với đất nước ra sao, ai cũng hiểu! Lòng người ly tán, vết thương sứt sẹo trong lòng đến nay vẫn chưa lành! Thỉnh thoảng, vết thương ấy lại nhói đau, lại ngăn cản cái bản năng quay về cội nguồn. Nhất là khi cội nguồn ấy vẫn còn quá nhiều điều bất cập.

Mà thôi, hãy đi, và hãy cùng trở về, theo cách của mình. Bằng không, giấc mơ “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” lại thêm một lần là lời huyễn hoặc.

Còn tôi thì sao? Tôi về!

—————————————————————————–

Trên đây, là những suy nghĩ của tôi, dành trả lời cho những chất vấn rất xác đáng của bạn Người Trẻ và Khanh. Không dám làm người định hướng về giáo dục, tôi chỉ viết lại, những suy tư và kiến giải rất chủ quan của mình về mọi khả năng có thể xảy ra đối với sự quay về của những người trẻ du học. Lựa chọn nào đi nữa, là của chính các bạn.

Chỉ xin, trong lựa chọn của các bạn, có một phần trăn trở dành cho đất nước!

3 people like this post.

28 thoughts on “Những suy nghĩ mọn”

  1. Đất nước là của chung mọi người. Nghĩa vụ với đất nước là của riêng mỗi người. Theo em, không về cũng được, nhưng không hoàn thành nghĩa vụ với tổ quốc thì không thể được!

    Cảm ơn bài viết của Dr. nha!

       0 likes

  2. Dr. Ni ơi,
    Chúng em tuổi còn quá, quá trẻ (và ở trong số gần 3/4 dân số Việt Nam sinh sau 1975), nhưng có thể tạm chia làm 2 loại:
    Loại 1: Yêu nước & cảm thấy cần có nghĩa vụ với đất nước không có điều kiện;
    Loại 2: Yêu nước & cảm thấy cần có nghĩa vụ với đất nước nhưng phải có điều kiện có điều kiện;

    Nhưng với tình cảnh tận thu học phí và nhiều thứ thu khác trong ngành giáo dục Việt Nam hiện nay, chúng em e rằng cái đội quân Loại 2 này sẽ càng ngày càng đông.

    Thương quá ba mẹ, ông bà đã chắt chiu tiền cho chúng con du học, nhưng lại không dám mong chúng con trở về…

       0 likes

  3. Về hay ở? Từ trước tới nay tôi cho rằng không khó chọn lựa, vì rõ ràng nếu bạn giỏi giang thì khi học xong ở lại xứ người bạn có thể có một việc làm, một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều so với trong nước, về nước dù bạn có kiếm được nhiều tiền đi nữa mà chỉ riêng việc mỗi ngày đi làm đều bị kẹt xe hoặc ngập nước là đủ stress mà chết sớm, chưa kể đến việc chạy trường cho con, chạy chữa bệnh cho cha mẹ già… và trăm thứ vô lý khác đè nặng trên cuộc sống mỗi ngày của chúng ta.

    Có người nhiều nói rằng sao không góp phần xây dựng đất nước mà cứ chê bai, mỗi người cứ làm tốt phần việc của mình đi tự khắc xã hội sẽ tốt lên, chứ “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”, thấy xấu là đòi bỏ đi thì đâu phải là yêu nước! Có thật vậy không? Tôi có thể làm rất tốt phần việc của tôi, tôi thành đạt, tôi giàu có nhưng tôi không thoát được nạn kẹt xe mỗi ngày, tôi luôn bị mối nguy tai nạn giao thông rình rập mỗi khi ra đường, con tôi phải đi học trong sự khổ sở của nó và cha mẹ nó … Mà tôi có thể làm gì để cải thiện tình hình, để cuộc sống của tôi tốt đẹp hơn không? Không thể nào. Tôi chỉ có thể chờ “ơn trên” giải quyết tới đâu thì nhờ tới đó, chờ không được thì cũng không thể yêu cầu “các ngài” leo xuống nhường chỗ cho người biết làm lên làm cho được việc, thế nên mới có chuyện mỗi năm ngập nhiều hơn , kẹt xe nhiều hơn, tai nạn nhiều hơn, ô nhiễm nặng nề hơn, nền giáo dục tệ hại hơn, đạo đức xã hội xuống cấp hơn…

    Đọc bài này của anh Dr.Nikonian tôi sáng ra một điều, rằng nếu chỉ một hai bạn trẻ trở về thì các bạn sẽ lọt thỏm vô cái guồng máy trì trệ già nua cũ kỹ kia và có thể bị nó nghiền nát, “Nhưng vạn người, triệu người thì khác. Sức lan tỏa của một tầng lớp trẻ, ưu tú (elite) chắc chắn sẽ không hề nhỏ và sẽ gây những hiệu ứng xã hội tốt đẹp và sâu rộng”. Các bạn trẻ, với sức mạnh của tri thức sẽ đủ sức để giành quyền chủ động thay đổi chính cuộc sống của mình và của cả xã hội, chứ sẽ không thụ động chờ được ban phát quyền được làm việc, quyền được đem tài năng của mình xây dựng Tổ Quốc.
    .
    Cuối cùng, tôi muốn dẫn lại comment của chị Tạ Thị Ngọc Thảo trong bài “Viết cho con trai vừa có bằng lái xe” của anh, chị ấy đã nói những điều mà tôi cũng muốn nói với con mình.

    “Các con ạ, các con phải ý thức rõ: ra đi là để quay về, ra đi là để hiểu rõ mình, hiểu rõ người, để mà sống cho ra sống.
    Tổ quốc này giàu đẹp hay hoang tàn, thiên đàng hay địa ngục là trách nhiệm của các con – thế hệ tương lai của đất nước.
    Chú – cô đã vắt kiệt sức mình vì mưu sinh, vì trách nhiệm với các con, vì sự nghiệp của quê cha đất tổ. Giờ đây chú – cô chỉ còn có thể nung nấu hoài bảo là “dành hết quãng đời còn lại để góp phần gầy dựng một thế hệ mới cho Tổ Quốc của chúng ta, trong đó có những đứa con của mình”.
    Ta nghiêng mình trước các con, ta hôn chân các con, những mầm non của cây đại thụ!”

       0 likes

  4. Một sự thật phủ phàng ;

    1 – Tôi phỏng vấn rất nhiều em du học sinh hiện đang học ở ngoại quốc : 10 em thì 10 em đều không về chĩ trừ khi BỊ TRÃ VỀ vì một lý do nào đó.

    2 – Công nhân XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG : sau 1 tháng ở Nhật thì đã tìm cách trồn ở lại.

       0 likes

  5. Mình đồng ý là mỗi người, tùy tâm, tài, chí, lực, đều có thể đóng góp cho quê hương, không phụ thuộc vào việc bạn đang ở nơi nào. Về không hẳn là yêu nước. Ở không đồng nghĩa quay lưng với cội nguồn. Nếu xét ở phương diện này thì về hay ở – tự thân nó không phải là vấn đề..

    Nếu xét ở những góc độ khác, bình dị đơn sơ chẳng hạn như có người yêu đang đau đáu ngóng trông ở nhà, thì về hay ở quả là quyết định một mất một còn vậy!

       0 likes

  6. Phàm đã là người hẳn ai cũng có lòng yêu quê hương đất nước và đều muốn làm được điều gì đó cho quê hương đât nước, vậy mà “họ” vẫn không muốn về. Đừng vội trách họ là mất gốc hay chối bỏ gì đó, đơn giản chỉ là “thiếu quê hương, ta về đâu?”. Quê hương chỉ còn được hiểu là những ky ức, kỷ niệm, hình bóng thân thương..quê hương dường như đã không gắn với đất nước nữa. Đất nước cũng là quê hương nhưng lại liên quan đến chính thể, chính trị, chế độ, xã hội..Ai cũng có quê, quê hương nhưng không chắc ai cũng cảm thấy như vậy về đất nước. Có thể nhìn thấy trước nhiều du học sinh sẽ trở thành những nhà trí thức lớn của tương lai nhưng nếu hình dung tên tuổi của họ chỉ được biết đến khi ký những bản kiến nghị kiểu như “kiến nghị bauxite” thì thật đau lòng (trong danh sách kiến nghị có rất nhiều người “thiếu quê hương”, phải chăng ở bên ngoài họ còn làm đựơc nhiều việc cho quê hương, đất nước hơn là bên trong?), một du học sinh ra đi từ Tây nguyên có nên về không khi mà quê hương mình đã có những con người ưu tú như “Đoàn Văn Kiển và những người bạn” đến giúp khai hoá?

       0 likes

  7. Hien gio van de nhuc nhoi khong han chi co van de giao duc, hay guong may cong chuc nhu Dr.Ni da noi. Dat nuoc chung ta hien con qua lac hau ve cong nghe lan kien thuc, vi the nhung du hoc sinh hien thoi, cung chi o do tuoi tu 20-30, khi da hoc xong chuong trinh nuoc ngoai, cung van chua lanh hoi het su phat trien trong ca cong nghe ky thuat va kien thuc cua nuoc ban. Toi ung ho viec cac du hoc sinh nay (elite) nen o lai, lam viec de hoc hoi ve kinh nghiem thuc te va trinh do khoa hoc ky thuat cua nhung nuoc phat trien hon. Neu nhung nguoi quay ve khong gioi hon nhung nguoi trong nuoc hien thoi, deu la giao su tien si nhieu nam trong nghe, thi lam sao ho co the co tieng noi lon hon ho. Day la mot cuoc dau tu tri tue can it nhat nua the ky de chung ming hieu qua. Toi YEU VIETNAM va toi se tro ve khong phai la mot ke bat luc, ma la mot nguoi co kha nang lam thay doi dat nuoc. Toi hy vong khi thoi diem den, nhung nguoi ban da va dang ap u niem hy vong do nhu toi, cung se la nhung nguoi thanh dat va chung ta co the gop suc chung, tro thanh mot ngon lua lon.
    Dieu thu hai toi muon noi, tuy nho nhung khong kem phan quan trong, do chinh la y thuc cua lop tre Viet Nam rat khong dong deu. Mot la su anh huong cua loi song an choi huong thu trong tang lop tre.da khien ho khong co y thuc ve dat nuoc dan toc, hoac co y thuc nhung lai qua u` li` de suy nghi minh can lam gi. So con lai la mot so rat nho nhung nguoi co ly tuong, co suy nghi nhung hien thoi con chua co kha nang de lam mot viec gi to tat, nhu toi da dan chung o tren. Nhung toi tin mot cau noi bat hu “Thousands men are not dangerous. But One man with one idea is.”
    Tat ca nhung dieu toi noi o tren chi de chung minh mot dieu: Chung ta phai dat niem tin vao mot the he, va chung ta la mot phan cua the he do. Neu moi nguoi chung ta deu co gang va di theo ly tuong cua minh, mot ngay nao do the he chung ta se chung minh duoc su thanh cong cua minh. TOI YEU VIET NAM

       0 likes

  8. Chào chú,
    Cháu xin fep được gọi thân mật như thế. Cháu nghĩ cháu cũng bằng tuổi các con chú. Cháu là 1 du học sinh ở châu Á. Sự cách biệt với Việt Nam về địa lý và văn hóa k quá cách biệt. Nhưng mới chỉ gần 1 năm học ở đây, cháu thực sự thấy khác biệt nhiều về cách giảng dạy cũng như cách đối xử giữa thầy trò (cháu học ĐH ở VN). thời gian gần đây, cháu cg lo lắng nhiều về công việc của cháu khi về nước, tức là cháu có quyết định về VN sau khi hoàn thành Master. Nhưng với lĩnh vực là nghiên cứu về khoa học như cháu, đôi lúc cháu cảm thấy sợ hãi khi nghĩ về công việc này trong guồng quay ở Việt Nam. Cháu k biết cháu có đủ can đảm để bước tiếp với niềm đam mê nghiên cứu k? Hay là như các anh chị đi trước, sau vài năm làm trong cơ quan nghiên cứu nhà nước, lại bay ra các dự án, các NGOs với mức lương hấp dẫn và công việc khác. Chính vì điều này, đôi lúc cháu lại muốn ở lại hay đi học 1 nước khác, làm việc với niềm đam mê, k quá bận tâm nhiều đến nỗi lo k được vượt quá “tầm kiểm soát”, của cơm áo gạo tiền như là 1 nghiên cứu viên ở Việt Nam. Vậy đâu sẽ là hướng đi cho bọn cháu?Trở về VN với nỗi lo k làm được gì, k tạo ra cái gì mới hay ở lại để tiếp tục học hỏi các thành tựu mới?

       0 likes

    1. Không nhất thiết phải chui vào guồng máy của nhà nước mới cống hiến đuọc. Bạn vẫn có thể làm cho khu vực tư nhân, hay các NGOs. Với các kiến thức, nhận thức đã học được, các bạn sẽ góp phần thay đổi cách làm việc, suy nghĩ trì trệ của đất nước. Việc này không dễ dàng và đòi hỏi thời gian. Nhưng nếu ai cũng ra đi mà không trở về, thì đất nước này muôn đời vẫn thế bạn ơi.
      Nhiều con én, sẽ làm nên mùa xuân!

         0 likes

      1. cháu có thể nói là cháu sẽ trở về VN. Những dòng suy nghĩ của các cô, các chú làm thế hệ trẻ chúng cháu thêm hy vọng, thêm vững tin hơn.
        Còn chuyện cánh én và mùa xuân ư? trước kia thì cháu vẫn nghĩ theo cách đó, theo lời bài nào đó, cánh én nhỏ làm nên mùa xuân. Nhg ngẫm lại, chầm chậm 1 chút, cháu nghĩ, những con én đó chỉ báo hiệu của xuân thôi, thành quy luật rồi, ở đâu có nắng ấm, ở đâu hết lạnh giá thì đàn én bay đến đó. Nhưng chúng ta là con người mà. Đâu fai loài chim di cư :) ….

           0 likes

  9. Chào bác sĩ,

    Cháu rất thích những bài viết của chú. Mong được tiếp tục đọc những bài viết sâu sắc và thú vị ở đây.

    Mới năm ngoái thôi cháu cũng đã có những trăn trở trong chuyện đi hay về. Một chút kinh nghiệm của một người trẻ đã từng trải qua vấn đề này đóng góp cho bài viết [http://dryland.wordpress.com/2008/06/06/3-nam/].

       0 likes

    1. Cảm ơn bạn nhiều lắm. Rõ ràng, các bạn trẻ du học bây giờ cần những chia sẻ và kinh nghiệm rất thực tế từ bài viết của bạn, hơn là những suy nghĩ già khú đế của tôi :)
      Nếu có dịp về VN, mong được gặp bạn, để biết thêm chút vốn sống (mà tôi không hề có) của bạn, để nói thêm với con trai của mình.
      Rất quí mến

         0 likes

      1. You’re welcomed anytime. Khi nào về VN chú cứ gửi thư vào email ở trên, nhất định sẽ gặp được. :-D

           0 likes

  10. Theo toi tri thuc thi khong nen phan biet vung, mien, dat nuoc hay chau luc. vi the cac ban tre di du hoc la hoc hoi tri thuc, kinh nghiem trong linh vuc minh chon lua. Neu o mot noi nao do lam thoa man duoc dinh cao nghe nghiep thuoc linh vuc minh, thi cac ban nen dau quan noi day. Vi chi co the cac ban moi the hien het tai nang , tri tue va niem say me trong linh vuc cua minh, biet dau chinh cac ban se la nhung nha khoa hoc loi lac cua nhan loai, va khi do chinh cac ban la nguoi khai sang khong chi cho dat nuoc cac ban va cho ca nhan loai. Xin loi toi noi dai nhu vay la vi muon cac ban hieu rang: khi nao chung ta ko con phan van giua o hay ve thi luc do nhan loai duoc thai binh, dat nuoc hay que huong chung ta duoc giau dep

       0 likes

  11. Thật sự em rất thích đọc blog của bác, nhưng kg dám comment, sợ chữ nghĩa của mình vụn vặt quá, hihi. Mà bác có muốn chuyển nhà sang blogspot không ạ? Em thấy ở bên đó tiện vì có thêm cái cột quick comment, chat chit vớ vẩn khi ghé qua nhà bác ạ. Chúc bác một tuần mới nhiều niềm vui

       0 likes

    1. Trời đất, bạn cmt thì nhà tôi thêm vui, có chi mà ngại.
      Cảm ơn nhiệt tình của bạn, nhưng tôi vốn lười biếng. Mặc dù thấy blogspot cũng hay nhưng ngán quá. Lại mới dọn nhà qua đây, giờ dọn nữa thì oải quá. Cho tôi một thời gian nghen.
      Rất quí mến

         0 likes

  12. Ôi, em vẫn quên để mặc định cái blog bên wordpress ạ. Nếu bác muốn chuyển nhà sang blogspot thì bác ới em nhá,em sẽ nhiệt tình trợ giúp bác ạ.

       0 likes

  13. Phải chi ở hải ngoại có những người như các Bác hợp lại thành một, thì bao nhiêu sinh viên lại không muốn về ? khi mà họ có Đàng Anh dẫn dắt. Vấn đề chỉ ở câu nói nôm na này “một người Nhật sẽ dỡ hơn một người Việt, nhưng một người Nhật giỏi hơn Một Đám người Việt siêu đẳng”.

       0 likes

  14. Chỉ có VN ta mới có chuyện ghi “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” ngay đầu lá đơn hay bất kỳ văn kiện nào của nhà nước, điều mà chúng ta chưa thật sự có, chỉ nhằm mục đích tuyên truyền! Nó “nhàm” đến nổi chả ai buồn đọc! Và ở một đất nước mà sự dối trá, láo toét, tự đánh bóng vô liêm sỉ, được đưa lên hàng đầu như thế thì chả trách … con cháu ai mà thèm …về!

       0 likes

  15. Cháu cũng mới biết đến blog của bác thôi nhưng thực sự thấy rất cuốn hút với suy nghĩ của bác.
    Cháu thì tuổi chắc cũng bằng con bác thôi, vừa mới tốt nghiệp đại học tại nước ngoài. Mặc dù với tấm bằng đó thì cháu có thể tìm được một công việc tốt tại nước ngoài nhưng cháu đã luôn quyết tâm sẽ trở về nước vì thực tế nơi cháu đi học chẳng phải là “nhà”.
    Rất nhiều bạn cùng trang lứa đã quyết định ở lại nơi xứ người, chạy theo cái gọi là “American dream”. George Carlin đã từng nói vui là : “It’s called the American dream because you have to be asleep to believe it” (Life is worth losing-2005) :)
    Một số trí thức tài năng có thể sẽ đạt được đến thành công vượt bậc nhưng liệu trong đó có mấy người còn nghĩ đến quê hương, lo lắng cho vận mệnh nước nhà? Mấy người có đủ dũng cảm từ bỏ tất cả để quay về giúp nước trong buổi khó khăn?
    Cháu biết mỗi người đều có quyền mưu cầu lợi ích cho bản thân, tìm kiếm con đường riêng cho mình nên thật tình là không thể trách ai được. Có chăng chỉ nên trách mình tài hèn sức mọn nên từng ngày cố gằng một chút để giúp mình, giúp đời.
    Chỉ xin luôn nhớ lời cụ Nguyễn Đình Chiểu trong thâm tâm mình:
    ” Thà cho trước mắt mù mù ,
    Chẳng thà ngồi thấy kẻ thù quân thân .
    Thà cho trước mắt vô nhân ,
    Chẳng thà ngồi ngó sinh dân nghiêng nghèo .
    Thà cho trước mắt vắng hiu ,
    Chẳng thà thấy cảnh trời chiều phân xâm .
    Thà cho trước mắt tối hầm ,
    Chẳng thà thấy đất lục trầm can qua .
    Dù đui mà giữ đạo nhà ,
    Còn hơn có mắt ông cha không thờ .
    Dù đui mà khỏi danh nhơ ,
    Còn hơn có mắt ăn dơ tanh rình .
    Dù đui mà đặn trọn mình ,
    Còn hơn có mắt đổi hình tóc râu .
    Sáng chi theo thói chiên cầu ,
    Dọc ngang chẳng đoái trên cầu có ai .
    Sáng chi đắm sắc tham tài ,
    Lung lòng nhân dục , chuốc tai hoạ trời .
    Sáng chi đua nịnh theo đời ,
    Nay vinh mai nhục mang lời thị phi .
    Sáng chi nhân nghĩa bỏ đi ,
    Thảo ngay chẳng biết , lỗi nghì thiên luân .
    Thấy rồi muôn việc trong trần ,
    Xin còn hai chữ ” tâm thần ” ở ta .

       0 likes

    1. Một comment tuyệt vời nhất mà tôi nhận được từ trước đến nay.
      Cảm ơn bạn

         0 likes

      1. Tuổi trẻ có những suy nghĩ rất đẹp và dễ thương, phải không bạn Tom Bui?

           0 likes

  16. Anh P oi,

    Cho mot vai y kien ve D800 hay D700 hay EOS 5D-MIII duoc khong anh? Moi di choi NY ve sau mot thoi gian nhac gioi ni muon di lang thang chup anh lai. Bo lau qua doc mo ca mat khong hieu nhieu.

    Than

    Dr Nikonian: Em không rành về Canon, nên không dám nhận xét.
    Còn lựa chọn giữa Nikon D700 và D800 thì thiệt là khó nghĩ. Em lạm bàn thế này:
    1. Nếu bác không quan tâm về budget, quất luôn D800 là ngon nhất.
    2. Nếu bác quan tâm đến cost-benefit, D700 là một lựa chọn quá tốt. Nó là máy ảnh full frame xuất sắc, tone và saturation màu rất đẹp. Bác thích đi ngao du, chụp streetlife hay phong cảnh thì mua thêm lens Nikkor 35 mm f2 nữa là tha hồ (bộ ảnh Côn Đảo của em chụp bằng D700, 35mm f/2 đó, bác coi để tham khảo).

    Chúc bác vui

       0 likes

  17. Cha rua la qua tot. Cam on anh P nghe. Hoi xua co cai Canon F1 gio ma di lang thang lai chac vo bo doi qua. Hihihihi

    Than,

       0 likes

Leave a Reply