Ngắm ảnh thiếm Như, nhớ bác họ Vưu

Cuốn Sợi Xích quá cỡ thợ mộc mà Marquez phải gọi bằng cụ về độ tả thực vừa ra mắt đình đám được dăm hôm, đã bị ném đá tơi tả trong đời thực và ảo. Kẻ đạo đức (thật và giả) thì nhăn mặt kêu trời. Người tò mò thì lăm le chớp nhanh một cuốn. Đám blogger nhí nhố được nhiều mẻ cười đau cả ruột qua nhiều tiểu phẩm hài hước trên các trang mạng. Các quan chức đáng kính cũng nhảy vào bắt bẻ: theo bác “Đỗ Quý Doãn, Thứ trưởng Bộ Thông tin- Truyền thông, khẳng định đến nay, xuất bản phẩm Sợi xích chưa được nộp lưu chiểu theo quy định. Đây là hành vi vi phạm Luật Xuất bản”… Ấy là bác Doãn rộng lượng, chỉ bắt bẻ về luật xuất bản thôi đấy nhé, chưa đề cập đến chuyện phong hóa ở đây.

Kết cục: “ngưng phát hành”. Vâng, ngưng phát hành chứ không phải là thu hồi, tịch thu, tiêu hủy, đốt sạch… như người ta đã làm với vô số bộ sách quí, giá trị trong tủ sách của nhiều gia đình miền Nam trước đây.

Tội nghiệp thiếm Như. Ắt hẳn, kết cục này không nằm trong kế hoạch PR sách của thiếm ấy. Mà cũng chẳng việc gì phải sợ, không cho phát hành cũng chả sao. Chỉ một cú click chuột, Sợi Xích của thiếm sẽ bay cái vèo lên các trang Truyện người lớn, CoiThienThai… và tồn tại vĩnh viễn,. Bằng cách đó, thiếm Như trở thành bất tử cho con cháu tầm chương trích cú. Thời này hung cát khó lường, thiếm chớ lo nghĩ quá mà tổn hao nhan sắc. Dẫu sao, chuyện PR của thiếm vẫn là chuyện nhỏ, dưới mắt nhiều người (có tôi)

Tôi, kẻ khù khờ với  mọi qui định về xuất bản, lại vò đầu bứt tai mà tự hỏi rằng: Vì sao một hệ thống xuất bản, kiểm duyệt rất tường tận, chi li như nước Vệ ta lại phạm một sơ xuất tày trời dường ấy? Patron của thiếm Như nào phải là một NXB cắc ké kỳ nhông cóc ổi mía ghim, mà là Nhà xuất bản Hội nhà văn. Nơi đó, người ta kỳ vọng sự hiện diện của các bậc văn nhân đạo cao đức trọng, những đấng Hộ pháp của một nền văn chương thâm nghiêm, sạch sẽ, kín cổng cao tường. Các vị hộ pháp ấy ở đâu, lúc Sợi Xích hình thành?

Lại nhớ chuyện hồi nẳm, khi Cánh đồng bất tận của bạn Nguyễn Ngọc Tư mới ra đời, chưa kịp xuýt xoa ganh tị với văn tài bạn ấy, thì đã bị nhiều gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. Một bác hưu trí tát tai con gái mình vì đọc CĐBT. Ban Tuyên giáo tỉnh Cà Mau uýnh hội đồng bạn Tư tơi tả. Trong đó có cả ý kiến của ông thạc sĩ Vưu Nghị Lực, phó giám đốc Sở Văn Hóa Thông Tin của tỉnh Cà Mau. Theo ông Vưu Nghị Lực thì truyện của Nguyễn Ngọc Tư không phải là một cánh đồng bất tận, mà là cô đã vẽ ra một vũng lầy bất tận. Ông này lớn tiếng: “.. Nếu các bạn vẫn bảo lưu đứa con bệnh hoạn này, còn định làm thành phim nữa, thì tôi xin thay mặt 80% nông dân lam lũ mà trong đó có cha mẹ, ông bà tôi, cha mẹ ông bà của các bạn hãy vị tình mà bỏ hai chữ “cánh đồng” đi. Nên thay vào đó bằng hai chữ “vũng lầy bất tận”, vì với các bạn thì “cánh đồng đã tận” rồi..”

Không nhờ lòng yêu mến của bạn đọc cả nước và của nhiều bậc văn nhân đạo cao đức trọng khác, bạn Tư hồi nẳm khốn to!

Nghĩ mà mừng cho bạn Tư hồi nẳm. Còn may chán, so với các bác Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan… cũng hồi nẳm, chỉ với vài lời ngay thẳng trung nghĩa mà mọt gông. Sách bạn Tư hay Sợi Xích của Thiếm Như chưa bị thu hồi, tiêu hủy như Chuyện kể năm 2000 của bác Bùi Ngọc Tấn. Mà tấm lòng son của các bác ấy thì ai cũng rõ,  trong sáng vằng vặc và đầy lòng nhân hậu, không chút oán thù. Đọc các bác ấy, chỉ thấy cảm động và xót xa. Thương lắm, thương cả những người đã bức hại các bác ấy!

Vâng, nếu như ông Thạc Sĩ Vưu Nghị Lực đã mắng CDBT là “đứa con bệnh hoạn”, để giờ này nó đã trở thành hiện tượng đáng ghi nhớ, rạng rỡ nhất của văn học Việt trong 20 năm qua (theo lời bác Nguyên Ngọc). Thì với những tiếng la ó của đám công chúng ồn ào kia về Sợi Xích, ông mắc nợ Nguyễn Ngọc Tư không phải một, mà đến hai lời xin lỗi. Các bác học phiệt họ Vưu phải xin lỗi vì những gì các bác đã xây, và sám hối về những gì các bác đã chống. Thế là nước Việt ta lại hưng, phong hóa lại thuần hậu mấy hồi…

Rất nhiều oan án của văn chương Việt đang đong đưa chờ một lời xin lỗi muộn màng. Tại sao lại thế?

About this blog

8 people like this post.

14 thoughts on “Ngắm ảnh thiếm Như, nhớ bác họ Vưu”

  1. Em dám “cá” với Bác sỹ có khi Ông thạc sỹ nọ chưa đọc hết CDBT.

       0 likes

    1. Ngược lại, em cá với bác là họ Vưu đã đọc và soi từng chữ. Nhưng với một não trạng rất bệnh hoạn

         0 likes

  2. “Rất nhiều oan án của văn chương Việt đang đong đưa chờ một lời xin lỗi muộn màng. Tại sao lại thế?”

    Bác lại mơ giữa ban ngày nữa rồi! Ông Vưu hay bác Doãn thì mãi mãi vẫn thế thôi. Ngắm ảnh thiếm Như xả xì trét vậy!

       0 likes

    1. Ngắm ảnh thiếm Như rất tổn hại dương sự, bác phải để mắt đến bác trai trong thời gian này nhé! :) Yêu khí đang ngùn ngụt trên văn đàn

         0 likes

  3. Lý Đợi cũng vừa có bài trên BBC nói về “quyền viết dở” nhơn sự kiện Sợi Xích của thím Như.

       0 likes

  4. Mai mốt sẽ có một văn gia nào đó viết rằng:
    “Hồi nẵm” Hội Nhà Văn nước Việt luôn luôn nhầm lẫn các giá trị văn hoá, giống y chang các phiên toà đương thời luôn lẫn lộn các giá trị đạo đức xã hội.
    Nguyên nhân sâu xa nhất là bố trí nhân sự lộn đầu!!!
    Chào bác cuối tuần khoẻ mạnh.

       0 likes

  5. Các bác quảng cáo không công cho cuốn sách của thím Như hay quá, cứ như thể nó là một VƯU VẬT vậy! Lại kèm theo cả hình ảnh mát mẻ nữa! (không biết có phải là của thím Như?) Tôi sẽ phải nhanh chân lùng mua một quyển đây, không thì bác Doãn hay các bác khác lại mua hết!

       0 likes

  6. Bac sy oi, cho nguoi doc blog cua bac sy thuong xuyen nay hoi CDBT la ten tac pham gi day ah. Cha la em chua doc nen em muon biet ten de co dip thi tim doc. Cam on bac va chuc bac mot tuan moi vui ve

       0 likes

Leave a Reply