Vì sao có con lại buồn?

T. và H. là một cặp đẹp đôi. Trẻ, mỗi người hai bằng đại học, giữ chức vụ cao trong những công ty nước ngoài danh tiếng, sở hữu một căn nhà đẹp, xinh xắn. Đời không thể đẹp hơn khi H. vợ T., người phụ nữ ngoan hiền ấy sinh  một bé gái kháu khỉnh, đẹp như thiên thần.

Chưa kịp chúc mừng bạn, tôi muốn té ngửa khi vợ chồng T. đến tìm ở bệnh viện. Trước mặt tôi, không còn dấu vết gì của H., người đàn bà hạnh phúc vừa tưới hoa, vừa pha café cho chồng vừa hát mỗi sáng. Tóc tai rũ rượi, áo quần nhàu nhĩ, mắt khi nào cũng như chực khóc. T. kể, tình trạng này kéo dài đã hơn 1 tháng: H. ủ ê, bỏ bê nhà cửa, cứ ngồi khóc một mình, mặc cho con thơ khóc ằng ặc. Và cứ vài hôm, đòi… tự tử một lần (?).

Với T, người chồng khổ sở nọ, thì tình trạng này thật quái gở và không thể chịu đựng nổi. Nhưng với tôi, thì chỉ dăm câu hỏi bệnh, chẩn đoán đã được xác định rất nhanh như đinh đóng cột. H. bị một hội chứng rất lạ lùng, được gọi là trầm cảm sau sinh (postpartum depression).

Gọi là lạ lùng, vì tuy chẩn đoán không khó, nhưng y học vẫn gần như hoàn toàn không biết thấu đáo về căn nguyên của căn bệnh quái đản này. Nó chiếm tỷ lệ từ 1-25% phụ nữ trong vài tháng đầu sau sinh, có khi cả năm sau. Nó làm cho bà mẹ trẻ, lẽ ra phải rất hạnh phúc, trở thành một con người khi nào cũng ủ dột, không màng đến bất cứ điều gì trên đời. Không chăm chút bản thân đã đành, có khi còn bỏ mặc cả con thơ. Người sản phụ bị trầm cảm sau sanh từ chối tất cả mọi giao tiếp xã hội, kể cả với chồng. Và kèm theo cảm giác tội lỗi, mất mát, dễ tổn thương (?), là vô số những triệu chứng không tên như nhức đầu, mệt mỏi, không ngủ được, bỏ ăn, “chê” chồng ngán con…

Thật lạ lùng khi thấy một rối loạn tâm lý, có thể hủy diệt một con người một cách “toàn diện” đến thế. Còn lạ lùng hơn khi biết rằng, mặc dù chưa hiểu rõ hoàn toàn, y học hiện đại có khả năng trị khỏi ít nhất 80% căn bệnh bí hiểm này. Hãy quên đi những giải thích dông dài nhưng rất mơ hồ về các cơ chế hormone, di truyền, xã hội… của trầm cảm, H. là ví dụ điển hình! Chỉ sau 4 tuần uống thuốc và tư vấn với chuyên gia tâm lý, chịu đựng dăm tác dụng phụ ban đầu của thuốc, vợ chồng H. quay trở lại gặp tôi, rạng rỡ hạnh phúc như chưa từng. Nhìn vợ bạn mà phải gật gù khen ông bà mình sành đời quá cỡ khi phán câu “gái một con trông mòn con mắt”. Đố ai biết được, “gái một con” ấy đã từng gắt chồng, mắng con, đòi tự tử cách đây một tháng đấy!

Trầm cảm nói chung, hay trầm cảm sau sinh là một hội chứng lạ lùng và mang tính hủy diệt. Nhưng nó không phải là một nhân cách bệnh lý. Triệu chứng thờ ơ, gắt gỏng, chán chường… của trầm cảm hoàn toàn không phải là một bản chất “thiếu chan hòa với tập thể”, “kém ý chí phấn đấu”…, cần phải giải quyết bằng “cải tạo qua lao động”, “giúp đỡ của tập thể” theo những quan điểm y học cổ lỗ. Người bị trầm cảm là một người bệnh như trăm ngàn người bệnh khác, cần được thông cảm về những trái khoáy của họ, cho đến khi những triệu chứng của bệnh được đẩy lùi. Thật vậy, những người bệnh trầm cảm chiếm đa số trong danh sách những bệnh nhân rầy rà, trái tính trái nết nhất của tôi. Nhưng với thời gian, rất nhiều người trong số họ đã trở thành bạn bè thân hữu, mà lòng tốt và mối thâm tình của họ đôi lúc đã vượt quá sự mường tượng của người viết. Bên họ, tôi hiểu được một điều: nghề y tuy rất bạc, nhưng vui và ấm áp biết chừng nào!

Hãy đi khám ngay nếu sau khi sinh, bạn có trên 2 triệu chứng bên dưới, kéo dài trên 2 tuần. (Các tiêu chuẩn này cũng áp dụng cho các thể trầm cảm khác, ngoài trầm cảm sau sinh)

  • Cảm thấy mình không xứng đáng chăm sóc em bé, sao nhãng chăm sóc con cái, bản thân và gia đình
  • Dễ cáu gắt, dễ lo âu và hoảng sợ
  • Buồn bã, cảm thấy tội lỗi vô cớ hay cảm giác trống rỗng
  • Mất hẳn hứng thú với những sở thích trước đây
  • Tránh né các giao tiếp xã hội
  • Rối loạn giấc ngủ (thường là mất ngủ)
  • Ăn uống thất thường: chán ăn hoặc thèm ăn vô độ
  • Mệt mỏi kéo dài không có nguyên nhân rõ ràng
  • Không cảm thấy thoải mái trong quan hệ tình dục
  • Cảm giác tuyệt vọng, thờ ơ với việc chăm sóc bản thân

Lưu ý: Trầm cảm là một bệnh lý đặc biệt, cần sự tư vấn và theo dõi của bác sĩ chuyên khoa. Bài viết này, cũng như tất cả các bài viết về y học thường thức khác, không nhằm mục đích giúp tự chẩn đoán, tự điều trị.

Bài viết riêng cho tạp chí Lửa Ấm

7 people like this post.
Leave a comment ?

52 Comments.

  1. “Bên họ, tôi hiểu được một điều: nghề y tuy rất bạc, nhưng vui và ấm áp biết chừng nào!”

    xin trích 1 đoạn cháu thấy được, nếu Bác từng đọc qua rồi thì cũng… kệ :-P

    “Trở lại vấn đề chọn ngành Y. Ừ thì, đúng là nhục nhiều hơn vinh. Nhưng nếu em đã trải qua những khoảnh khắc không – gì – đổi – nổi, thì, em sẽ hiểu được “nghiệp chướng” ngành Y. Tôi muốn nói đến con người, những nụ cười. Tôi muốn em thấy được hình ảnh đó, những nụ cười hồn nhiên tung tăng vui đùa của trẻ vừa hết bệnh; những nụ cười móm mém, già nua, hiền từ của các cụ khi ra viện; những nụ cười mệt mõi của sản phụ ” mẹ tròn, con vuông”; những nụ cười biết lỗi của thân nhân người bệnh; và những nụ cười khoan khoái của chính bản thân khi thấy mình làm được điều gì có ích cho cộng đồng. Tôi cũng muốn em trải qua những giờ phút nặng trĩu, âu lo, băn khoăn, run rẩy, tràn ngập cảm xúc. Tôi cũng muốn em cảm nhận được nổi bất lực của người thầy thuốc đứng trước thần chết bay lượn trên đầu bệnh nhân đắc thắng. Tôi muốn em cùng tôi chia xẻ những đêm thức trắng, những lúc nhai vội bánh mì, những ngày không – dành – thời – giờ – cho – bản thân. Thế đấy em ạ, bao nhiêu đó cảm xúc, em dùng loại tiền nào để đánh đổi, và liệu nó có đủ lửa đam mê để em cắn răng đi tiếp con đường chông gai ?”
    http://5nam.ttvnol.com/SucKhoe/170170.ttvn

    ***
    Cám ơn Bác! Cám ơn người viết những dòng trên!
    Cám ơn…

       0 likes

  2. Vậy là nguy rồi, Đệ tử là đực rựa mà có đến 6 triệu chứng, 2,3,4,6,7,9, theo thứ tự trong danh sách Sư phụ đưa ra. Nhiều lúc còn muốn đi lên Himalaya ở luôn trên đó. Những ngày hè vừa qua, đi chơi không thấy gì là vui vẻ cả, chỉ thấy trước mặt những thắc mắt buân quơ. Lúc nào cũng cảm thấy tay trói, chân buộc, bực bội vô cùng. Nhà tôi nói moa giống như là sát thủ máu lạnh đang chờ mục tiêu. Vậy là nguy rồi, BS chuẩn bệnh giùm !
    Nhiều khi có cảm giác moa bị double personnalité (không biết tiếng việt gọi như thế nào)

    Cảm ơn Su phụ sẽ đáp lễ sau.

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Bác đi khám psychologist đi. Biết đâu bị depression hay Obsessive – Compulsive Disorder chưa biết chừng? Mấy cái này có thể điều trị được.
      Nên khám psychologist Việt Nam nghen bác. Mấy cái vụ tâm lý này, yếu tố am hiểu về văn hóa, ngôn ngữ rất quan trọng

         0 likes

      • Nhà tôi đọc xong lời khuyên của BS cười sung sướng, Nhà tôi nói là Bả đang có bầu tháng thứ 2 chứ có phải moa đâu mà bị bệnh (mới biết tin này hôm nay đấy BS). Moa cũng ráng phone xin hẹn với psychologue, nói chuyện 1 tí xong (chừng 5 -10 phút), ổng bảo nếu dư tiền thì đến gặp ổng, hẹn chiều thứ năm tuần tới.

        Chán thật không ai tin moa bệnh cả BS ơi !

           0 likes

        • psychologist giỏi cần đãi ngộ còn hơn cả medical doctor hay practitioner, đài ngộ vầy ở việt nam nè, sức mấy ai làm.

             0 likes

        • Đang chờ Ông psychologist thứ năm tới sẽ phán moa bị bệnh, ừ mà cũng ngộ moa đang muốn bị bệnh quá sức, như thế cuốn gói về VN nhờ BS trị dùm.

          (Nói thế cho oai nhưng nhà tôi còn lâu mới cho giấy xuất cảnh, nhỏ xin phép Bố Mẹ, lớn xin phép vợ, già xin phép Con)

          @Anchay : chưa bao giờ đi khám psychologist cả, không biết sẽ đãi ngộ làm sao. Khổ nắm biết dzồi, lói mãi !

             0 likes

          • Bác cứ nói với psychologist là thân bác sướng nhưng ruột gan bác lại có nhiều điều nghĩ ngợi, rồi bác cứ thế nói hết ra thôi! :) Psycholosist se nhận thấy tín hiệu cần phải “clean”của bác. :)

               0 likes

  3. Cảm ơn bác, cháu cũng đang có tâm trạng như thế, buồn lắm bác ạ…

       0 likes

  4. Cuong Nguyen

    Trước đây em cứ tưởng thiên chức làm mẹ của họ bị . . . ít. Giờ mới hiểu nhiều hơn. cám ơn bài viết hữu ích của bác sỹ

       0 likes

  5. Nói thiệt nhé, khá nhiều người quen của em, trong đó có mama của em mắc chứng này. Đàn ông miền bắc chán cực.

       1 likes

  6. Cám ơn bác sỹ, bài viết rất hữu ích ạ.

       0 likes

  7. Bác sỹ ơi, có thể email cho bác sỹ được không ạ? Cháu muốn hỏi thêm về bệnh trầm cảm ạ. Cám ơn bác sỹ.

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Bạn gởi về mục tin nhắn nhanh đi. Tôi sẽ đọc và không post lên public

         0 likes

  8. Mong rằng có nhiều người đàn ông đọc được bài viết này của bác, để có thể nghĩ tới vợ, tới mẹ nhiều hơn. Ba mươi mấy năm qua, đến cả cái thành phố thân yêu này cũng còn được… giải phóng rồi, thế mà cháu thấy phụ nữ vẫn chưa được giải phóng, vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ, con trai nối dõi, đàn ông gia trưởng…chẳng ai quan tâm ( thực sự ) đến người phụ nữ. Ông nào…tiến hóa ( ! ) hơn một chút thì cũng có quan tâm vợ hỏi han mẹ đấy, nhưng lại lên cái giọng như là ban phát ân huệ, rằng là phước đức lắm mới có được người chồng, người con như vậy. Cần phải có nhiều bài như thế này trên tất cả các phương tiện truyền thông, để có thể có một lớp đàn ông tương lai đàng hoàng hơn, lý tưởng trong mắt chị em hơn!
    Riêng cháu thì cháu tin là bác sĩ có thể tiên phong cho cái lớp đàn ông…tân tiến đó! :)

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Úy, cái hội chứng này không ăn nhậu gì đến thái độ của các ông chồng. Có chồng “xịn” như Xuka cũng có thể bị trầm cảm sau sinh, thậm chí “không chồng mà chửa” vẫn mắc bệnh được như thường.
      Bài viết này thuần túy y học, không dám “tiên phong” cho các bạn nam giới như bạn Xuka kỳ vọng :)

         0 likes

  9. Huhu, cháu lỡ nặng lời với cánh đàn ông quá, mà không chừng Nobita đọc được thì toi, thật ra cháu hổng phải nói riêng ai, chỉ là…nói chung chung thôi, :) ! Mong là đàn ông nên hiểu và thông cảm với chị em phụ nữ hơn tý nữa cho đời nó đẹp ý mà! Thất lễ!

       0 likes

  10. Anh P,

    Benh ly OCD tieng viet da co tu chuan nao de goi chua?

    Cam on anh,

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Rối loạn ám ảnh – cưỡng chế

         0 likes

      • la sao ạ? là bị cưỡng chế vài lần là cứ ám ảnh suốt? hí hí

           0 likes

      • OCD là Obsessive – Compulsive Disorder mà BS phán cho moa đó phải không ? Nếu mà tiếng việt dịch đúng thì xin BS tháo mấy cái cồm của moa xuống, Nhà Tôi mà đọc được thì sẽ bị hạch họe là moa bị “ám ảnh” vì bị Nhà Tôi “cưỡng chế” thì tai hại lắm. Nghỉ đến đây sợ quá hết bị bệnh rồi BS à.

        (Thế mới sợ, Nhà tôi trị bệnh giỏi thật)

           0 likes

  11. Rua a, co hoi may anh Bs hoc o VN o day ma khong ai biet duoc benh nay tieng Viet goi la gi do. Cam on anh nghe.

       0 likes

  12. Benh nay (OCD) khong gion duoc dau ban Anchay. No ton cua xa hoi bao nhieu la tien bac…….. va nhieu thu nua.

       0 likes

    • em đâu có giỡn, anh (hay chị?) Tom Bui. Nó là điều quá nặng nề đến nỗi trong đời làm việc của em em luôn tự nhủ là mọi vấn đề (hay kinh nghiệm) khổ não đều rất khó tiếp thu. Kinh nghiệm máu lửa của em khi trong nhà có người bị tự kỷ mà không được điều trị, hoặc người nắm quyền quyết định cao nhất lại có vấn đề về tâm lý hoặc suy nghĩ, là giữ cho mọi chuyện thật giản đơn. Em hiểu thế thôi, còn làm thế nào để giản đơn thì lại phải vận động nhiều người khác (trong gia đình và bạn bè)giúp mình. Làm việc này đơn độc ấy à, đau lòng lắm. Anh không muốn bàn sâu thêm nữa đâu, phải không ạ?

         0 likes

      • Hahahaha
        Minh chi hi vong VN co mot he thong tot de giup do nhung nguoi co benh nay thoi.

           0 likes

        • vậy thì phải chẩn đoán đúng đã ạ. Sao bác lại cười ha hả zậy? Hỏi theo kiểu trẻ em mới học tiếng Anh, “why you go and do that?”

             0 likes

      • Xin loi nghe, trong nha co nguoi bi benh TK la buon roi, chac ban mat nhieu thoi gian lam. Benh ni hoi thap nien 90 o VN chua ai de y ca. Minh cung co dua chau ho benh TK cha me thi cu tinh bo, khong tim toi de huong dan va dieu tri kip thoi.
        Buon ghe.

           0 likes

  13. Nghe thanh thì bác Tom Bui người miền trung “chăng chi chớ”, bác cười thì em không còn biết miền nào nữa, hoàn toàn lú rồi. Bác đừng làm bọn em giật mình tháo chạy nghen.

       0 likes

    • Khong biet co phai la mien Trung khong nua ma o Hue 15 nam, o day da 26 mua xuan, chay theo bo sua ma van me mam ruot voi tom chua moi chet chu.
      Hahahahaa

         0 likes

  14. Bệnh trầm cảm sau khi sinh không hề là bệnh lạ, nó được biết đến từ rất lâu và khá phổ biến ở phụ nữ sau khi sinh như bác sĩ nói, chỉ có điều là các nhà khoa học không có bằng chứng cụ thể để giải thích căn nguyên của bệnh mà thôi.
    Ở Châu Âu, thông tin về sức khoẻ sinh sản đầy rẫy trên các loại sách báo, tạp chí giành cho gia đình, phụ nữ hoặc cho các ông bố bà mẹ tương lai. Thế nên 99% đàn ông ở đây hiểu và thông cảm và tìm cách chữa cho vợ khi vợ bị trầm cảm sau khi sinh. Chỉ có ở Việt Nam thì đàn ông chẳng hiểu gì (sorry, hơi tiêu cực tí) vì thực ra ở Việt nam, đàn ông không có/ có rất ít thói quen (hay gọi là văn hóa) tìm hiểu để chia sẻ cùng vợ chăm sóc con cái gia đình và chăm sóc vợ họ trong thời gian có bầu và sinh con.
    Tôi thấy các đồng nghiệp nam của tôi ở bên này biết rất rõ quá trình phát triển của con họ trước khi sinh, mấy tuần thì tim đập, mấy tuần thì nội tạng phát triển đầy đủ, mấy tuần thì phổi bắt đầu hoạt động v,v,v . Khi nào cần phải làm xét nghiệm gì,,, họ còn biết hơn cả vợ họ. Rồi họ biết tại sao vợ họ hay cáu bẳn, tính khí thất thường trong 3 tháng đầu có bầu, 3 tháng sau thì tươi như hoa, rồi mấy tháng sau lại trở lại cáu bẳn, kêu ca đau lưng, đau bụng (ligament), chuột rút cơ chân…
    Túm quần lại là các bác các anh VN nhà mình cần phải học tập mấy anh Tây về tìm hiểu thông tin để giúp vợ/hiểu vợ tốt hơn trong quá trình thực hiện sứ mệnh duy trì nòi giống.
    Rất cần những bài báo như thế này của BS.

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Hì, viết một bài khơi khơi vậy mà chị em phụ nữ lên án đám đàn ông ghê quá. Xin lĩnh ý! :)

         0 likes

  15. Bác ah, liệu có cách gì để mấy bác (3 người – không nên nêu tên) ở khoa Thần kinh, bệnh viện Bạch Mai “vô tình” đọc được bài viết này không nhỉ?!?
    Khi năm 2006, cháu sinh xong chừng 4 tháng và khóc suốt ngày như cái vòi nước công cộng. Sau khi “hăm hở” làm một loạt các trắc nghiệm, bác sĩ bảo cháu [đại ý] ở nhà không muốn, thích vào viện tâm thần…sướng quá hoá rồ…lắm chuyện…và hình như là cháu cười ngớ ngẩn vì tưởng bác í đùa…và hình như cháu bị mắng te tướp và đuổi ra. Cháu cầu cứu cả các bác bàn bên cạnh, rằng cho cháu xin lỗi… nhưng coi như cháu mất không 80K.
    Cháu đã vào Chùa khấn Phật và gần như xin để đi chết…xin làm con ma Myrtle suốt ngày khóc ở trường Hogwart…
    Cháu xin không kể tiếp, nhưng [lại hình như] lẽ ra là cháu phải cám ơn bác í phải không ạ?! vì đấy là phương pháp mới để bệnh nhân phải tự ái lên mà cố sống, không cần được chữa trị, phải không ạ! Nếu y văn chưa từng có thì bác Ni. làm đề tài nhé, cháu còn sống nguyên để phục vụ nghiên cứu nè… ;)
    Cám ơn bác vì cái nhìn nhân ái với những người phụ nữ “sướng quá…” như chúng cháu!
    Nguyện cầu nhân đức này làm dày thêm an vui và hạnh phúc của Bác và gia đình!

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Tôi rất cảm động về lời chúc của bạn, dù chưa hề gặp mặt. Cảm ơn bạn.
      Xin đừng trách các đồng nghiệp của tôi. Ngay cả ở Mỹ, chỉ có 1/3 BS Nội Tổng quát có hiểu biết về bệnh trầm cảm thôi. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không tán đồng với thái độ gắt gỏng, miệt thị bệnh nhân.
      Chúc bạn luôn an vui và không bị trầm cảm sau sinh một lần nữa.

         0 likes

      • cocoKim ơi đến khoa Thần kinh mà khám rối loạn cảm xúc thì nhầm lẫn tai hại mất rùi. Chia bùn với bạn.

           0 likes

        • Anh/chị [cô/chú] Anchay ah, em “gạt nước mắt” vào Bạch mai khám và được viết phiếu chuyển sang đó mà… Em cũng hơi ngi ngờ cái chị BS viết giấy chuyến đó nhá, chỉ nghe e thút thít xong thì cười nhếch mép, nói: tôi suốt ngày đổ bô cho mẹ chồng đây mà còn không trầm cảm…Ôi, nghĩ lại thấy bao nhiêu “dấu hiệu” vậy mà em lại còn cố đâm đầu vào, stupid coco… Nhưng may mắn (hay không) là bây giờ e “chai sạn” lắm rồi, chẳng ai “bức tử tinh thần” em được nữa, chỉ vào trang “người lang thang như gió” để khóc, cười vài lúc (cho ra dáng con người) thôi… Chúc anh/chị Anchay thật nhiều nụ cười!!!
          By the way, em hỏi anh/chị bỏ quá cho, anh/chị là người ăn chay [vegetarian] ạ???
          Sorry bác Ni. vì tụi cháu ‘nói chuyện riêng trong lớp’ của bác…hi

             0 likes

          • để gỡ rối cho cocoKIm, sẽ có thư riêng (trả lời trong phạm vi hạn hẹp, đồng kính gửi bác Nikon nữa). Còn về câu hỏi vớt, thì tớ nên lịch sự trả lời. Tớ là chị nhá, nick trước đây của tớ là Nhachuaanchay, nhưng cứ bị suy là Nhà-chứa-ăn-chay nên đã tự động nhanh nhảu thu ngắn lại (!!). Tớ cũng bị thu hút bởi cái slogan “lang thang như gió”, ai mà chả bị thu hút nhỉ (vẫn đồng kính gửi bác Nikon nhé, bác còn nghe em không?)

               0 likes

  16. Anh P. oi,

    PTSD duoc goi la gi? (VN). Anh da gap truong hop mo chua? Muon viet mot bai viet ve benh ni, khong biet co dam lam khong nua.

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Rối loạn lo âu sau chấn thương (Post Traumatic Stress Disorder). Tôi có gặp cái này, thường vì thất tình hay sau cuộc mổ lớn

         0 likes

  17. Vay a, o day linh (VA) bi nhieu lam. Linh cua VN anh co thuong thay khong? Cam on anh nghe.

       0 likes

  18. Postwar Traumatic Stress Disorder.

       0 likes

  19. Madame Giua

    Toi khong biet co’ can fai sau khi sinh hay khong moi bi. depression. Hien gio, o tha’ng thu 5 mang thai, toi thay minh cung co’ cam gia’c roi bo*`i va khong muon giao tiep voi bat cu*’ ai.

    Cam on BS!

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Vẫn có thể bị depression bác ạ. Nếu nghi ngờ thì bác đi khám psychologue đi

         0 likes

  20. Bs ơi, cho cháu hỏi, bạn thân của cháu có đến cả 5 dấu hiệu trong những gì chú liệt kê. Hiện bạn cháu đang sống tại Saigon, liệu có thể đến đâu để có được sự giải pháp tốt nhất cho vấn đề đó. Thật ra bạn cháu cũng muốn gặp một bs nào đó về tâm lý để làm rõ về 1 số vấn đề khác nữa, nhưng thật tình chẳng biết nên đến đâu để không bị cảnh tiền mất mà tật vẫn mang. Rất mong nếu được chú suggest giùm cháu một cá nhân nào đó ở Saigon có thể giúp được bạn cháu, chứ đến mấy bệnh viện thấy ng ta làm việc sao sao, ko tận tụy lắm với bệnh nhân. Cảm ơn chú nhiều.

       0 likes

  21. BS, vi sinh song o nuoc ngoai, lai nuoi duong nen van ho’a song phuong (Viet-My) , nen toi thay psychologist cua My se khong phu hop cho mi`nh va ca psychologist o VN cung chang phu hop cho minh nua. Toi chi giai quyet bang ca’ch doc sach va lam nhung ddieu minh thich. Doc may bai bac viet thi` thich bac, khi nao co’ co hoi bac sang Bac Cali, bac hu’ 1 tieng…vo chong toi moi bac ra ngoai dung com. :)

       0 likes

  22. Tôi cũng có các triệu chứng 2,3,6,8 tuy mức độ không giống nhau và không kéo dài (nhưng thỉnh thoảng lặp lại), vậy tôi có bị trầm cảm không thưa BS?
    P/s: BS nói “Bên họ, tôi hiểu được một điều: nghề y tuy rất bạc, nhưng vui và ấm áp biết chừng nào!”. Tôi nghĩ nghề nào cũng có cái bạc riêng của nó, nhưng nếu mình yêu nghề và thực tâm với nghề thì nó sẽ mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mình, phải không ạ? (Trừ nghề làm quan, nó quá cao xa nên tôi không dám nói bừa)

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Tiêu chuẩn để chẩn đoán là phải kéo dài liên tục trên 2 tuần bác ạ. Chứ mấy triệu chứng này xảy ra lẻ tẻ thì em bị hoài :)

         0 likes

  23. Lẩm cẩm

    Mình nghĩ là cũng như thôi miên và châm cứu , cùng một bài bản , cùng một vị trí huyệt , cùng một không gian và thời gian nhưng kết quả thực hành của mỗi người lại khác nhau . Nghe nói , mỗi một bộ phận chức năng trong cơ thể là một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ ( đại loại là như thế ) , có lẽ đứa bé đó khi được sinh ra nó thu hút năng lượng của người mẹ quá lớn cho nên mới xảy ra trường hợp như thế . Ôi mùa thu , lá vàng từng lớp rơi trên mỗi bước chân ai , nhưng tôi lại thích như thế , bình yên như thế , để những sợi tóc bạc lại xanh như ngày nào .

       0 likes

  24. bác học vật lý hạt nhân hả bác lẩm cẩm? bác giỏi quá, cảm thán hết cả một đoạn, lại lồng cả thơ mà không nhặt được từ cảm thán nào.

       0 likes

  25. à không, có từ “Ôi”

       0 likes

  26. Hồi sau sinh em cũng bị trầm cảm như này. Chả thiết ăn gì hết, ngủ không nổi, uống bao nhiêu trà tâm sen, Senvông gì đó cũng ko có tác dụng, không ngủ nổi. Từ mất ngủ sinh ra mệt mỏi, cáu gắt, dễ nổi nóng khi trái ý… sau đó cô BS làm ở Việt-Pháp cho uống cả thuốc ngủ – loại gì đó chỉ có trong BV – nhưng với liều lượng có kiểm soát và chỉ dùng khi quá mệt hoặc mất ngủ lâu lâu. Đi khám bác sĩ kê cho một loạt thuốc chống chán ăn, cả tiêm lẫn uống… Rồi thì cổ tay cũng bị đau… Hầm bà lằng toàn những triệu chứng khó chịu. May mà đến tháng thứ 4 đi làm lại thì mới hết các triệu chứng đó.
    Em cũng biết một vài người bạn cũng bị tương tự, chỉ khác là cô ấy rất hay khóc và hay lo lắng, lúc nào cũng có cảm giác con đang kêu khóc mặc dù bé ngủ yên…
    Quan sát một số trường hợp nữa thì thấy rằng – những người bị trầm cảm sau sinh và khỏi sau khi đi làm trở lại thì hầu hết là những người rất năng động và làm những cv liên quan đến việc tiếp xúc với nhiều người (như sales, marketing,…). Thế nên có thể một trong những nguyên nhân là do thay đổi trong sinh hoạt hàng ngày – phải ở nhà, hạn chế giao tiếp… không bác sĩ?

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Không hẳn thế đâu. Trầm cảm sau sinh không liên quan đến nghề nghiệp, theo thống kê của Mỹ. Với lại, phụ nữ có năng động cách mấy, được nghỉ sinh ở nhà chơi với con là sướng gần chết. Trừ phi ngán anh chồng gần chết mà ngày nào cũng phải đụng mặt ở nhà, hóa điên là phải :)

         1 likes

Leave a Reply

%d bloggers like this: