Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn

Với tôi, trả lời phỏng vấn là một việc khó khăn. Khác với các show TV chuyên đề y học mà tôi và các đồng sự ở Đài Truyền hình có thể chủ động set up đến từng chi tiết nhỏ. Trả lời báo chí là một việc khó kiểm soát vì nhiều lý do ngoài ý muốn. Có khi, chỉ vì lý do dàn trang, những bài phỏng vấn tôi đã bị cắt cúp thoải mái, đến mức không còn nhận diện được tôi và những điều muốn nói. Không dưới một lần, tôi bị bạn bè mắng vốn “ăn cái gì mà lên báo nói như tuyên huấn thế kia?”. Mà quả không sai, đọc lại bài phỏng vấn được “gọt giũa”, cũng tự thấy mình khô khan nhạt nhẽo quá chừng. Bạn mắng là phải.

Phỏng vấn cũng là bộc lộ mình trước công chúng. Giữ cho chừng mực, vừa phải cũng là việc khó khăn với kẻ luôn thích “chơi xả láng, sáng về sớm” như tôi. Nhưng dù sao, những câu hỏi mà tạp chí Sống Khoẻ dành cho tôi trong báo Tết năm nay là những câu hỏi thú vị. Nó làm ta muốn trả lời ngay, nói thật không quanh co mà chẳng ngại ngần. Nó đã nằm trên các sạp báo từ đầu tuần qua, bên cạnh một rừng báo Xuân Sài gòn.

Cảm ơn người  đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn thú vị này. Cũng cảm ơn tòa soạn đã dành đất để in lại một số ảnh tôi chụp, như một cách khắc họa lại tôi, Dr. Nikonian, gã thầy thuốc “thích lang thang như gió” với chiếc Nikon thân thuộc.

Tại bệnh viện

____________________________________________________________
Đọc Người bnh cui ngày và các trang viết trên website của Dr. Nikonian (www.drnikonian.com), nhiều người hình dung tác giả Lê Đình Phương là người sắp lên chức… lão bởi giọng văn sắc sảo, dí dỏm và cái nhìn đầy nhân ái của anh. Là người công tác ở ngành y lâu năm, mỗi ngày chứng kiến biết bao cảnh đời, BS Lê Đình Phương (bệnh viện FV TP.HCM) “thu gọn” tất cả vào tầm nhìn của mình và viết tản mạn như cách giải tỏa, chia sẻ cảm xúc với bạn bè, bệnh nhân. Ngoài đời, anh là người khá trẻ trung, nồng hậu, tinh tế nhưng đôi khi cũng được bệnh nhân liệt vào hàng… khó tính. Tạp chí Sống khỏe mời bạn đọc cùng gặp gỡ với  BS Lê Đình Phương.

Làm bác sĩ nhưng anh có tâm hn văn chương, va làm chuyên môn va sáng tác. Có khi nào anh ước mình s tr thành nhà văn ni tiếng?

Tuổi thơ của tôi không có nhiều sách thiếu nhi để đọc. Ngoại trừ những ấn phẩm của tủ sách Tuổi Hoa, Thiếu Nhi và dăm cuốn truyện tranh về Astroboy, Lucky Luke, Xì trum, Tintin… Đây là những đầu sách thiếu nhi rất phổ biến thời đó. Tuy nhiên, vì sức đọc của tôi rất nhanh, ăn cơm cũng đọc sách, nên khi nào cũng thấy thiếu.

Để thỏa mãn cơn thèm, tôi lần mò sang tủ sách của cha tôi. Với số tuổi non nớt hồi đó, tôi đã cắm cổ đọc tạp chí Văn, Phổ Thông, Bách Khoa, các sách của những học giả như Phạm Cao Tùng, Nguyễn Hiến Lê, Thiều Chửu, Nguyễn Duy Cần… từ rất sớm. Kể cả Hermann Hesse, Kahlil Gibran, Stefan Sweig, Paul Gallico, Mario Puzo…, tôi cũng đọc tất cả, không chừa cuốn nào. Có nhiều cuốn, đến giờ này tôi cũng không chắc mình đã lĩnh hội được hết.

Đọc cho có cái để đọc, đọc để thỏa cơn thèm. Vậy mà những cuốn sách ấy đã đọng trong đầu tôi rất lâu. Chúng chỉ cho tôi thế nào là văn chương đích thực, là tri thức uyên thâm và rất nhiều chuyện hay ho khác.

Có duyên may được đọc, chiêm nghiệm trước những trang viết dày dặn, cao thâm như vậy, bạn nghĩ tôi “gan cóc tía” đến mức nào mà dám ao ước làm nhà văn, lại là nhà văn nổi tiếng?

Nhng ghi chép tn mn ca anh trên các báo được nhiu người yêu thích nhưng anh không viết nhiu lm. Nếu có đt hàng anh có th sáng tác liên tc hay anh ch viết theo cm hng riêng ca mình?

Có lẽ, nghề y đã rèn luyện một tố chất cực kỳ quan trọng cho nghề văn là óc quan sát. Khi đã có thói quen đó, cộng thêm với một chút khả năng diễn đạt bằng ngôn ngữ, bạn sẽ không ngạc nhiên khi thấy danh sách những bác sĩ viết văn rất dài.

Không dám nhận mình là nhà văn, vì tôi viết rất cực nhọc. Có những bút ký tôi mất đến 2 năm để ngẫm nghĩ, ăn ngủ cùng nó. Cho đến khi chín mùi, chỉ cần 15 phút, tôi viết ra được tất cả những điều đã nằm trong đầu trong một thời gian khá dài như vậy. “Tâm thức Việt trên đất Mỹ”, hay “Ký ức thị giác, hoa và nhiếp ảnh” là ví dụ điển hình cho cái sự lâu lắc thiếu chuyên nghiệp của tôi khi viết lách.

Về sau, tôi viết có phần “tốc độ” hơn một chút. Chỉ chừng nửa tiếng, tôi đã hoàn tất một bài gởi báo. Đó là cách tôi có thể đáp ứng “đơn đặt hàng” của các bạn. Nhưng viết ngắn, cô đọng cũng có sự khó khăn của nó. Tôi phải học các bạn bên báo chí rất nhiều về kỹ năng viết các “thông điệp nén” (compact message) theo kiểu báo chí hiện đại.

Còn viết theo cảm hứng, diễn tả những điều ấp ủ thì nặng nhọc hơn đau đẻ. Không phải khi nào cũng viết ngay được. Mà thì giờ của tôi sau công việc bận rộn ở bệnh viện thì không nhiều nhặn gì cho lắm.

Mt s người cho rng bác sĩ vn rt khô khan, có l bnh nhân cũng nhìn anh bng s kiêng dè. T trang viết ca anh (trên báo và blog), nhiu người nhìn anh bng ánh mt khác, như người bn đng hành hơn là bác sĩ cha tr, theo anh thì điu này có ý nghĩa gì trong quá trình điu tr ca bnh nhân không? Cm nhn ca anh v điu này ra sao?

Tôi không nghĩ nghề thầy thuốc là khô khan. Như mọi nghề có tiếp xúc với con người, nghề y là một trong những nghề nghiệp làm phong phú về tình cảm và tinh thần nhất.

Bác sĩ và bệnh nhân là bạn đồng hành trong lúc chữa trị, điều đó đã hẳn. Không những thế, tôi có khá nhiều bệnh nhân là bạn thiết, trong đó có không ít… bạn nhậu (cười). Tôi thấy mình may mắn và vinh dự khi được chăm sóc, kết giao với những người bạn – bệnh nhân như vậy.

Cuc sng muôn hình muôn v, công vic ca mt bác sĩ thường tt bt vi h sơ bnh án nhưng đi vi anh, có l mi ln tiếp xúc vi bnh nhân cũng là mt ln hiu thêm v cuc đi? Khi khám cho người bnh, anh có nghĩ là cách tư vn ca anh làm người khác thy d chu, thy mình được quan tâm hơn không?

Sự quan tâm, ân cần của thầy thuốc là một nghĩa vụ, không phải là một ân huệ. Sự thân thiện phải là một tố chất, không phải là một kỹ năng được luyện tập, hay một kỹ xảo nghề nghiệp. Nhưng không phải khi nào tôi cũng thân thiện. Nhiều khi tôi cũng chướng, cũng khó đăm đăm. Xin thông cảm, vì tôi cũng là con người, với rất nhiều hỉ nộ ái ố.

Tôi không rõ bệnh nhân của tôi nghĩ gì về gã thầy thuốc của họ. Nhưng rất nhiều khi, lòng yêu mến của họ làm tôi cảm động đến tận đáy lòng. Với tôi, một-thầy-thuốc-được-yêu mến thì có ý nghĩa hơn nhiều lần so với các học vị hào nhoáng. Học vị, danh hiệu có thể mua được. Nhưng lòng yêu mến của bệnh nhân thì không mua được bằng tiền, chắc bạn đồng ý với tôi.

Sau quyn Người bnh cui ngày, khi nào anh s ra mt quyn sách th hai? Anh có ý đnh làm mi cách viết ca mình cho hp dn hơn không?

Ngành y, tự bản thân nó đã chứa đựng nhiều yếu tố tò mò và thu hút sự quan tâm của công chúng. Tôi nghĩ không khó để trở thành best-seller khi viết về những chuyện “bếp núc, hậu trường” của ngành y. Hoặc tả lại những tình huống đầy kịch tính, căng thẳng trong môi trường bệnh viện. Điều này đã được Arthur Hailey làm rất thành công với cuốn Lời chẩn đoán cuối cùng (The Final Diagnosis).

Tuy nhiên, Người bnh cui ngày là tập tùy bút rất lan man của tôi về nhiều lĩnh vực, không chỉ có y học. Nó là kết tinh của tình bạn rất ngẫu nhiên. Không có sự giúp đỡ chí tình của rất nhiều bạn bè, tôi không nghĩ đến ngày có thể cầm được cuốn sách thơm mùi giấy mực của mình trên tay. Đã hơn một năm, nó đã được tái bản 2 lần và vẫn có người tìm đọc. Đó là một thành công ngoài dự kiến của tôi, một người viết không chuyên nghiệp.

Tôi hy vọng cuốn sách thứ hai của tôi cũng sẽ ra đời một cách tùy hứng như vậy. Tôi viết điều tôi nghĩ, điều tôi muốn chia sẻ và hoàn toàn không có kế hoạch hay văn phong gì cả. Đã bảo, tôi chưa bao giờ dám nhận mình là nhà văn mà.

Được biết ngoài đam mê viết lách, anh còn có đam mê khác là nhiếp nh và âm nhc. Ngoài ra, anh còn thú vui nào na không? Thi gian nào anh dành cho viết và chp nh, chơi nhc?

Những năm tháng làm khoa hồi sức, đối mặt với cái chết mỗi ngày đã dạy tôi một điều rất đơn giản: lòng yêu quí cuộc sống. Có những đêm trực nặng nề với nhiều bệnh nhân qua đời, tôi dắt xe ra cổng bệnh viện, thấy lòng bàng hoàng vì mình còn được sống, còn được thấy cuộc sống trôi qua cuồn cuộn như dòng xe cộ trước mắt. Khi thấy quá nhiều cái chết, người ta sẽ học  được lòng yêu  cuộc sống khi còn rất trẻ.

Ngượng (Thái Nguyên)

Từ đó, tôi yêu nhiếp ảnh, như một cách biểu đạt lòng khao khát sống, sự tiếc rẻ với từng ngày trôi qua, lòng thấu cảm với sự ngắn ngủi của phận người. Chỉ một cú bấm máy, khoảng khắc hư vô trước mắt ta đã dừng lại vĩnh viễn trong ống kính. Có lẽ, nhiếp ảnh là tâm thức tôi với hành trình đi về cát bụi.

Tôi đã được học nhạc từ rất sớm. Rất không may, tôi không được là cầm thủ piano như ý nguyện. Nhưng tình yêu âm nhạc trong tôi đã nẩy mầm từ một người thầy có tâm hồn trong sạch như nước suối. Người thầy đó, cũng là một bác sĩ tận tụy, khiêm cung đến tận ngày cuối đời, đã chỉ cho tôi thấy vẻ đẹp thanh khiết và vô ngôn của âm nhạc cổ điển. Dưới bóng con người nhỏ bé nhưng có tâm hồn vô cùng vĩ đại đó, tôi đã bước những bước chập chững đầu tiên vào thế giới của cây dương cầm. Tôi học ngành y, chẳng qua vì không đủ điều kiện để đeo đuổi piano trong những năm tháng đói khó ngày ấy.

Còn khả năng chơi piano của tôi ư? Vừa đủ để  người nghe nguyền rủa cây piano bất hạnh mà tôi đang sở hữu. 40 tuổi, tôi mới được chạm tay vào cây piano của riêng mình. Đó là một hạnh phúc muộn màng. Piano là nhạc cụ không có chỗ cho sự “đi tắt đón đầu”. Nó đòi hỏi ta phải sống, phải ăn ngủ cùng nó, phải khổ luyện từ tấm bé. Dù rất muốn, 24 giờ trong đời gã thầy thuốc là tôi không đủ chỗ cho một đam mê khắc nghiệt dường ấy. Vì vậy, đã lâu tôi không chạm đến đàn. Để thời gian rảnh rỗi hiếm hoi cho việc lắng nghe tiếng đàn vi diệu của các danh cầm. Đỡ phải tra tấn tai mình và tai hàng xóm (cười).

Màu thời gian (Hội An)

Những thú vui khác ư, tôi có rất nhiều, kể không hết! (cười) Ham hố là vậy, chỉ giận mình không đủ thời gian để sống cho thỏa chí.

Nhng đam mê ngoài ngành y có ý nghĩa như thế nào trong cuc sng ca anh?

Chúng là một phần của tôi. Và quan trọng không kém nghề nghiệp. Chúng không phải là những thú giải trí đơn thuần. Nghe nhạc chẳng hạn, nó phải là một nghi thức, phải “dọn mình” để lắng nghe sự thanh khiết của âm nhạc. Nghe nhạc bằng thái độ suồng sã hời hợt, âm nhạc sẽ trượt khỏi lòng ta mà không để lại điều gì, tôi tin là thế.

Anh có chú trng đến thi trang và ngoi hình ca mình không? Thường thy anh xut hin vi trang phc màu đen, đây có phi là màu yêu thích ca anh không?

Thời trang, không! Tôi nghĩ thời trang là thứ phù phiếm nhất trên đời. Y phục đẹp nhất là thứ y phục xứng hợp với hoàn cảnh. Diện một bộ áo đuôi tôm để leo núi, cũng lố bịch như mặc đồ thể thao đi nghe nhạc cổ điển. Cũng như cách đây không lâu lắm, có một bệnh viện nọ yêu cầu các bác sĩ ở khoa cấp cứu phải mang cà vạt khi làm việc (?). Trang phục đó có thể đẹp, nhưng không phù hợp. Một bộ pijama bằng vải, thấm hút mồ hôi, có thể tròng vào người nhanh chóng… của các nhân viên phòng mổ là ví dụ điển hình của cách phục sức chuyên nghiệp mà không hề mang tính cẩu thả.

Trong ngữ cảnh nghề nghiệp, tôi tin rằng người thầy thuốc phải chú trọng đến trang phục của mình. Vì đó là một trong những cách rõ ràng nhất để tỏ lòng tôn trọng người bệnh.

Hóng chuyện bên hàng quà rong (Hội An)

Màu đen, tôi thích nó, cũng như thích sự đơn giản nhưng cực kỳ tinh tế của nhiếp ảnh đen trắng.

Thi bui này, nhiu người kêu giáo dc con khó quá, anh giáo dc hai con mình thế nào? Anh có ý đnh hướng con vào ngành y như b không? Anh s căn dn con mình điu gì v ngh y?

Như mọi bậc cha mẹ khác, không khi nào tôi nghĩ giáo dục con là dễ. Làm bạn với con còn khó vạn lần. Trong chừng mực nào đó, tôi cố gắng gần gũi, bầu bạn với con cái. Tôi có thể có hàng trăm bạn hữu. Nhưng sẽ là một thất bại hay bất hạnh, nếu con trai tôi khước từ tình bạn của cha mình.

Con tôi được khuyến khích học điều chúng thích, không phải điều tôi muốn. Dĩ nhiên, nếu các con tôi nối nghiệp nhà thì không gì sung sướng bằng. Được gọi con là bạn đồng nghiệp, niềm vui đó bậc cha mẹ nào mà không ao ước.

Khi con trai tôi ngỏ ý muốn theo đuổi nghiệp y khoa, tôi chỉ dặn một câu: “Tiền thì ai cũng cần. Nhưng nếu say mê kiếm tiền quá, thì đừng bao giờ theo đuổi ngành y”. Tôi không tán thành thói răn dạy về y đức một cách dễ dãi hời hợt. Y đức thì nghĩa lý cao thâm, trông lên để thẹn với mình, chiêm nghiệm cả đời không hết. Phải kính trọng mà bớt hô hào sáo rỗng về y đức, như ông bà mình kiêng húy mà tránh gọi tên cha mẹ. Tôi thích từ “nghĩa vụ luận”, nó cụ thể và chưa bị lạm dụng để đánh bóng bản thân như với từ “y đức” tội nghiệp (cười)

nhà anh có vào bếp không? Món nào anh làm ngon nht?

Mì gói, trứng chiên và thịt hộp. Đó là những gì tôi có thể đãi bạn bè sau nửa tiếng vào bếp. Ngoài ra, có món café espresso mà các bạn đến chơi nhà đều đồng ý gọi nó là “thức uống của các bậc tiên thánh” (cười). Không có ngày cuối tuần nào mà nhà tôi vắng bóng bạn bè đến đòi thử làm “tiên thánh” (cười)

Chân dung học giả Dương Tường và thi sĩ Dạ Thảo Phương (Hà Nội)

Anh có quan tâm đến vic làm mi mình trong công vic và trong cuc sng không? Đam mê viết lách và nhiếp nh có phi cũng là cách anh thy cuc sng mình luôn mi m mi ngày?

Nghề y tự thân nó là mới mẻ mỗi ngày. Và nó thúc bách ta phải làm mới bản thân, kiến thức y học, thái độ tiếp cận bệnh nhân. Cứ mỗi 50 năm, kiến thức y học của nhân loại sẽ tăng gấp đôi về số lượng. Trung bình, mỗi ngày tôi phải đọc lướt chừng 5 trang tài liệu cập nhật chuyên ngành.

Nhưng thời nào cũng thế, đời thầy thuốc là một nghiệp dĩ nặng nhọc. Cái nghiệp của một người không hoàn hảo nhưng được (bị) trông đợi quá nhiều. Hiểu theo cách đó, bạn có thể hình dung áp lực nặng nhọc của y giới. Không phải ngẫu nhiên mà mái đầu của rất nhiều thầy thuốc Việt Nam đã chớm hoa râm từ rất sớm. Nếu không yêu nghề, hoặc không biết cách tìm điều mới mẻ trong nghề nghiệp, tôi tin rằng không ai đủ kiên gan chịu đựng những áp lực từ ngành y.

Tôi cho rằng bên cạnh nghề nghiệp, đời sống xã hội của người thầy thuốc là một khía cạnh cực kỳ quan trọng. Người thầy thuốc phải biết tạo ra cho mình một đời sống tinh thần phong phú, nhẹ nhõm. Với tôi, các thú vui như âm nhạc, nhiếp ảnh, văn chương… là sự bổ khuyết cho khía cạnh khoa học của y khoa. Và chính cuộc tranh đấu giữa cái sống – sự chết hay từ góc độ xã hội của nghề y, đã cho ta những nhìn nhận khác về những thú vui trần thế đó. Nhiếp ảnh là một ví dụ mà tôi đã nói ở phần trước.

Sự mới mẻ tự nó sẽ đến, nếu ta biết mở lòng ra đón nhận. Cố gắng trở nên mới mẻ, nhiều khi tôi thấy hơi… kỳ cục và gượng gạo (cười). Vậy thôi!

35 people like this post.

46 thoughts on “Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn”

  1. Bs. Phương thân mến,
    Uy thích nhất cái câu trả lời “Mì gói, trứng chiên và thịt hộp. Đó là những gì tôi có thể đãi bạn bè sau nửa tiếng vào bếp. Ngoài ra, có món café expresso mà các bạn đến chơi nhà đều đồng ý gọi nó là “thức uống của các bậc tiên thánh” (cười). Không có ngày cuối tuần nào mà nhà tôi vắng bóng bạn bè đến đòi thử làm “tiên thánh” (cười)”. Hôm nào cuối tuần, trong đám bạn bè ấy, cho Uy một xuất uống cafe1 expresso và nhắm mắt lắng nghe giọt đàn Chopin nhé.

       0 likes

    1. Vạn hạnh, vạn hạnh. Sẵn dịp em lấy mẫu của bác đúc ch. Quốc tổ luôn nghen, bác không được từ chối :-D

         0 likes

      1. Ha ha, em tưởng dzụ này lâu rùi quên, BS không nhắc chắc LM tự ái đấy.

           0 likes

  2. “Sự quan tâm, ân cần của thầy thuốc là một nghĩa vụ, không phải là một ân huệ. Sự thân thiện phải là một tố chất, không phải là một kỹ năng được luyện tập, hay một kỹ xảo nghề nghiệp.”

    “Y đức thì nghĩa lý cao thâm, trông lên để thẹn với mình, chiêm nghiệm cả đời không hết. Phải kính trọng mà bớt hô hào sáo rỗng về y đức, như ông bà mình kiêng húy mà tránh gọi tên cha mẹ.”

    Những điều anh nói về âm nhạc, hội họa, văn chương hay nhiếp ảnh… đều tuyệt vời, anh Phương, nhưng em vẫn thích hơn cả những điều anh nói về ngành y mà anh là một phần trong đó. Chẳng có biên tập viên nào đủ dũng cảm để cắt xén đi những điều đáng đọc như vậy.

    Mong sớm gặp anh.

       0 likes

    1. Welcome bạn Th. tái xuất giang hồ. Vậy là tết này đi nhậu được rồi hen?

         0 likes

      1. Nghe anh nói đến chuyện nhậu em cũng rất ham. Em vừa về 2 hôm nay, về một cái là nhày dô còm liền à :) Nhưng cuối tuần sau em lại ra Hà nội. Trong tuần tới, hôm nào rảnh em sẽ gọi anh trước nha.

           0 likes

  3. Anh P oi expresso voi creme cho dung vi nua do nghe. Cha Bac P. “Dao Mao” khong the chiu duoc hahahahaha.

       0 likes

    1. Cafe khi được nén chặt dưới áp lực của máy expresso sẽ chảy ra 1 lớp bọt bên trên mà người Ý gọi là crema (không phải cream). Còn lớp foam do đánh sữa nổi bọt lên thì dùng cho cappucino, cái ấy dành cho phụ nữ uống, em chê!
      Chính lớp crema này làm cho người ta phải uống expresso với đường nước, không khuấy mạnh để khỏi mất lớp crema thống khoái này.

         0 likes

      1. Chào bs.Phương – ủa sao em thấy người ta hay viết là espresso, nhất là trên mấy cái máy pha cafe, nhưng trên trang web của bs toàn thấy là expresso, hay là vì nó là thức “uống dành cho các bậc tiên thánh” nên phải khác biệt một chút :) , thanks!

           0 likes

        1. Ô là la. Vậy mà bao nhiêu năm em không để ý đến cái này. Cảm ơn bác đã bắt giò chính xác.
          Sừa liền, thưa bác :-D

             0 likes

  4. Bác sĩ Phương ơi, cho cháu xin 1 quyển sách của bác được ko. :)
    (nếu chẳng may lúc nào cháu viết được sách cháu sẽ tặng lại bác).

    Là người thường xuyên đọc blog của bác sĩ, cháu thấy bác sĩ là người có cái nhìn rất độc đáo :) cảm ơn bác sĩ.

       0 likes

      1. Trong Thu Vien Thanh Pho khong co a? Lop Crema nay mui thom cua Coffee moi con do. Boi vay em uong Expresso thi khong duong va chi ca. Cha nghe bac P noi thay them roi do. Hiem nguoi mo ma chiu kho tim hieu nhu bac.
        Kham phuc.

           0 likes

  5. Dạ, “ăn cơm cũng đọc sách”, có ảnh hưởng gì tới bao tử không ạ?

       0 likes

      1. không ảnh hưởng gì tới bao tử thì cháu phải tích cực đọc ^^
        chúc bác sĩ năm mới mạnh khỏe!

           0 likes

  6. Tết tây đã qua Tết ta sắp đến CHÚC DR CÙNG GIA ĐÌNH NĂM MỚI VẠN SỰ NHƯ Ý.
    Sau đây xin phỏng vấn Dr một câu : Vụ chim cò Quốc tổ mình tới đâu rồi? Tìm ra nguyên mẫu chưa ?
    Cám ơn Dr đã cho tôi nhiều niềm vui.

       0 likes

    1. Cảm ơn lời chúc đẩu năm của bác Hồng Kỳ (em đoán thế, không biết có đúng tên cúng cơm của bác không?)
      Xin trân trọng thông báo là chúng em đang chờ mẫu của bác để hoàn tất danh sách các ứng viên trước khi bình chọn. Đề nghị bác bỏ qua ngượng ngùng, vì việc lớn mà khẩn trương tham gia ngay cho :-D

         0 likes

  7. Tôi đã từng say mê “Lào quốc đèo heo hút gió” của một bác sĩ người Mỹ mà tôi không còn nhớ tên.Tôi đọc nó từ những ngày còn mài đũng quần trên ghế tiểu hoc. Sau này, khi lên đệ nhị cấp thì đọc Trang Châu với “Y Sĩ tiền tuyến”và bây giờ, khi đã bước vào cái tuổi “nhi nhĩ thuận” thì lại đi ” mê ” Ông bác sĩ có cái tên nghe rất Nhựt này. Cám ơn Đốc tờ Phương với những bài viết hết sức nhân bản này. Mong bác sĩ có nhiều thì giờ hơn để viết đeuf tay bác sĩ nhé

       0 likes

    1. Kẻ hậu sinh chân thành cảm ơn bậc tiền bối đã nhã giám và có lời khen ngợi.

         0 likes

  8. Dr. Nikonian says:
    14/01/2011 at 11:28 am
    Mẫu này còn gin, quên thế nào được? **** ” Ua, sao b.s P biet UY con gin??? hehe..

    Bai PV hay lam! thanks for sharing! Chuc BS nam moi van su nhu y’!
    Em uoc gi ben My co quyen sach cua BS nhi? em mua lien!

       0 likes

  9. “Nghe nhạc chẳng hạn, nó phải là một nghi thức, phải “dọn mình” để lắng nghe sự thanh khiết của âm nhạc.”
    Làm nhớ ở quê em mấy bậc đạo cao đức trọng “dọn mình” để chuẩn bị cho một nghi lễ của tộc họ, hay như các phật tử truớc ngày rằm.

       0 likes

    1. @Chù Ụ: Trích 1 đoạn từ cuốn “Get Better Sound”của Jim Smith, một tay tổ chơi âm thanh High End nè:

      “TIP #4: Biến việc nghe nhạc thành một sự kiện đặc biệt

      Tôi đã từng viết về ảnh hưởng mạnh mẽ mà một buổi hòa nhạc trực tiếp mang lại. Tất nhiên hầu hết ảnh hưởng đó là do âm nhạc. Nhưng còn một khía cạnh khác: bản thân việc sửa soạn đi đến một buổi hòa nhạc đã là một sự kiện đáng nhớ.

      Tôi nhận thấy rằng khi các khách hàng của tôi (và cả chính tôi nữa) sắp xếp một khoảng thời gian dành riêng chỉ để nghe nhạc, làm cho khoảng thời gian đó trở thành một sự kiện đặc biệt trong đời sống thường nhật, thì tác động của âm nhạc thường mạnh mẽ hơn nhiều so với việc bật dàn âm thanh một cách ngẫu hứng.

      Không, tôi không định bảo bạn đừng nghe nhạc một cách ngẫu hứng nữa. Tôi chỉ gợi ý bạn thi thoảng hãy lên lịch cho một sự kiện đặc biệt. Tôi đoán là điều đó sẽ đem đến sự khác biệt cho cuộc sống của bạn.”

      Nguồn: http://vnav.vn/forum/viewtopic.php?f=49&t=40703

         0 likes

      1. Hehe! Em chọc phá thôi, chứ em có biết một chị bạn, mỗi lần nghe nhạc là tắt hết đèn, điện thoại, đốt nến lên, nhốt mình trong phòng mấy tiếng đồng hồ, con cái cấm đứa nào ló đầu vào. Kinh khiếp thiệt!

           1 likes

  10. Cái hình head CTscan của bác có vẻ ” photo-up” quá, nếu như thay bằng cái chest X-ray thì có vẻ hợp với internal doctor của bác hơn. Thân!

       0 likes

    1. Hì, giờ em mới biết Internal Medicine thì không hợp với Head CT scan (?). Để lần sau nếu có dịp em sẽ chụp với mammography cho nó “eye-catching” nghen :-D
      Thân mến

         0 likes

      1. Cái mấu chốtvấn đề ko liên quan đến cái Internal của bác, ý em là nhìn cái pose của bác với cái ngón tay chỉ chỉ kia chắc ko phải by accident quá. Bác có mạnh dạn thừa nhận ko, còn sai em xin ”chịu trách nhiệm” trước dân!

           0 likes

        1. Kho cai bac Hoang Dung nay qua. Nguoi ta chup voi CT cung khong chiu, doi chup voi chest X ray moi hop. Gio lai con bat be la “by accident” hay khong nua?
          Co gi “nghiem chong” dau ta? Bac Nikon co show hang ti thi da sao dau ma bac phai nhay ra “chiu trach nhiem truoc toan dan”, nghe kinh qua. Ma tui thay co ban tay ai do trong anh, chac la bac ay dang chi cho cai lon voi mot dong nghiep nao do. Hi hi!
          Bo di bac Nik. Kho than bac, chup cai anh cung bi bat be, oai chit m. :-D

             0 likes

  11. Bài phỏng vấn và trả lời của bác Phương hay quá!
    Con thấy thật xấu hổ khi chưa làm được một phần nào cho tốt trong những chia sẻ của bác cả. Quay phim, chụp ảnh, nghe nhạc, viết chia sẻ…chẳng cái nào con làm ra hồn.
    Con cảm ơn bác Phương!

       0 likes

    1. Trời đất! Chứ tôi nửa nạc nửa mỡ, có làm tốt điều gì đâu? Tôi ham chơi lắm, nên chẳng có cái gì ra trò, vui là chính thôi mà :-D
      Đính chính: tôi chưa dám mon men vào lãnh vực quay phim. Đang nhờ đạo diễn Viet Dart tư vấn mà bạn ấy chê không giúp :-D
      Chúc vui!

         0 likes

  12. Cứ đoạn nào thăng hoa là lại chưng hình Dạ Thảo Phương? Ái mộ thiệt, hả bác?

       0 likes

  13. Ủa, cái vụ lấy mẫu đúc cái gì đấy rồi dâng cho quốc tổ gì đấy, mình quên mất tiêu rồi. Sao nghe bác sĩ nói, thấy… ghê ghê, sao giống như lấy mẫu sinh thiết để xét nghiệm ! Nhắc lại cho Uy với…

       0 likes

    1. Hì hì, đúc chym Quốc tổ thì phải chọn mẫu “brand new”, hay nói phứa ra là còn gin, “chưa qua sử dụng”. Thế thì còn ai thích hợp hơn ngoài [...] hè? :-D :-D :-D

         0 likes

      1. Khi nào Bác tổ chức Hội thi lấy mẫu gì gì đó, để đúc gì gì đó và chỉa qua TQ, thì cho Em 1 vé nhé, ngồi chờ đau cả mông, khổ quá.

           0 likes

  14. Em hạp “mì gói, trứng chiên, thịt hộp” và cả café Expresso nữa anh Doc à. Hông phải bạn bè thì đứng ngoài cửa hữi hữi, hít hít, được hôn?

       0 likes

Leave a Reply