Duyên lành

Love means never to say I am sorry (Erich Segal – Love Story)

Ông bà cụ V. không phải một cặp đẹp đôi, một “nice couple” theo cách nói của Âu Mỹ, chí ít là khi nhìn bên ngoài. Cụ ông, 93 tuổi, cao 1m85, cựu nhân viên kiểm lâm thời Pháp.

Cao niên nhưng vẫn còn nhiều nét phong lưu. Dong dỏng cao, chân đi sải dài, chuyên mặc áo quần trắng, đội mũ phớt trắng. Và cái cách ông cụ nhấc mũ chào tôi rất chic làm ta nhớ ngay đến nhân vật Tuấn, chàng trai nước Việt của Nguyễn Vỹ tiên sinh hồi đầu thế kỷ. Nói thạo tiếng Tây, sành rượu và ẩm thực Pháp, ông cụ V. luận về phô mai cứ thao thao bất tuyệt như dân Cự Đà bàn về các loại tương chao.

Tóm lại, ông V. là một mẫu đàn ông viên mãn với một tuổi già thong dong, nhàn hạ mà ai cũng phải ao ước.

Ngược lại, cụ bà thì hom hem quá thể. Đủ thứ bệnh tật trong người, mỗi ngày phải uống hơn chục loại thuốc. Tháng tháng, cụ ngồi xe lăn, giương đôi mắt mờ đục đi khám bệnh.

Theo lời kể của con cái, họ lấy nhau không phải vì tình. Như bao cuộc hôn nhân thời đó, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, họ kết hôn theo sự xếp đặt của gia đình. Một cuộc hôn nhân “môn đăng hộ đối”, hiểu theo nghĩa xứng hợp về gia phong, giáo dục, cách nghĩ…

Không biết nhiều lắm về họ, nhưng nhìn cách gia đình họ đối xử với nhau khi đi khám bệnh, cũng đủ biết gia phong nhà này rất “bảnh”. Anh con trai cụ V., chắc cũng ngoài 60, luôn luôn lễ phép “ba khám xong rồi, đã đến lượt con đưa má vào gặp bác sĩ”. Hoặc: “con mời ba nằm lên giường để bác sĩ khám!”

Thật kỳ lạ, tuy nghe qua rất khuôn sáo, nhưng khi được thốt ra từ miệng một người con tóc đã hoa râm lại không thấy chướng tai chút nào. Nó thật sự là lòng cung kính, lễ phép, là sự chăm chút cho cha già mẹ yếu. Quan sát anh con cụ V. hầu cha mẹ đi khám bệnh, chỉ thấy lòng ngấm ngầm cảm động (pha chút ganh tị). Chắc gì tuổi già của tôi đã may mắn được như thế?

Gia phong như thế mới quả thực là “gia đình văn hoá”, theo cách tung hô thời thượng bây giờ.

Cách những thành viên gia đình cụ V. đối xử với nhau rất mực “tương kính như tân” làm cho mỗi cuộc khám bệnh cho họ là một niềm vui và mang lại nhiều ngẫm nghĩ.

Nhưng quả là một bất ngờ, sau một lần khám, khi chỉ có mình tôi với bệnh nhân, bà cụ V. ngước đôi mắt mờ đục, nhoẻn miệng (còn rất ít răng) nhìn tôi mà bẽn lẽn thế này:

-          Bác sĩ trị giùm làm sao… cho tôi chết trước ảnh nghen!

Yên lặng hồi lâu….

 

Tôi đoan chắc, thời cụ V. không có các chuyên viên tâm lý tư vấn hôn nhân gia đình nhan nhản trên báo như bây giờ. Thời ấy, hẳn không có chuyện sống thử. Thời ấy, cha mẹ đặt đâu ngồi đấy, làm gì có chuyện tìm hiểu hay “sinh hoạt” trước hôn nhân. Cụ ông cụ bà nhà ta lấy nhau nào phải vì tình, mà là một cú well-matching do song thân sắp đặt.

Hoá ra việc cưới xin sao cho môn đăng hộ đối cũng có cái hay tuyệt của nó. Không bàn đến sang hèn,  sự tương xứng về gia phong, nếp nghĩ, giáo dục gia đình… đã thật sự là nền tảng của sự “well-matching” bền vững cho một cặp bạn đời. Nền tảng đó, bất kể mọi lý luận nhạt nhẽo về tâm lý, hôn nhân gia đình, đã cho xã hội một cặp vợ chồng hoàn hảo, đã mang lại một sự gắn bó vượt thời gian qua lời yêu cầu rất dễ thương của bà cụ V. Quả thực, cụ ấy không chịu nổi cảnh phải làm ma chay đưa tiễn người đàn ông duy nhất của đời mình.

 

Với câu kết bất hủ “Yêu là không bao giờ phải nói chữ hối tiếc”, Love Story của Erich Segal đã là tuyên ngôn của nhiều thế hệ. Nó đẹp, rất đẹp nữa là khác. Nhưng bền chặt hay không, không ai dám chắc!

Duyên lành của bà cụ V, hẳn không phải do đọc Love Story mà có, phải không các bạn?

58 people like this post.
Leave a comment ?

33 Comments.

  1. nhiều câu chữ khuôn sáo mà mang trong mình vô vàn kính yêu…
    rất thích từ “bảnh” của chú ạ :-/ mile:

       0 likes

  2. Đọc xong câu chuyện bác sĩ kể, Uy giật mình nhớ lại chuyện nhà Uy cuối năm 1988, có điều khác hẳn, ngược 180 độ.

    Lúc ấy ba của Uy 72 tuổi, hình như là ung thư ruột, ăn cái gì vào cũng nôn hết ra, cụ ngồi trên giường, Uy đứng bên cạnh bóp tay nắm chân cho cụ, còn mẹ Uy thì đứng gần đấy, tự nhiên bật ra một câu: “Mình ơi, tôi xin Chúa cho mình… chết trước tôi !”

    Uy nghe vậy hết hồn, liếc nhìn ông cụ xem phản ứng ra sao, nghĩ là cụ sẽ tủi thân ghê gớm, ai lại nói thế bao giờ ? Ai cũng mong và nói ra miệng lời nguyện chúc cho người kia lành bệnh, sống lâu trăm tuổi chứ ! Không ngờ, cụ ông nhà Uy liếc nhìn cụ bà rồi mếu máo… khóc, nhưng rõ ràng là khóc vì hiểu lòng nhau, vì xúc động với tràn trề biết ơn, thế mới lạ !

    Uy chưa kịp hiểu thì mẹ Uy nói tiếp: “Ấy rồi mình xem, mình chết trước thì tôi còn lo cho mình chu đáo mọi sự. Tôi sống với mình hơn 50 năm tôi hiểu mình không thích chuyện tang ma mà luộm thuộm. Còn ngược lại, tôi mà chết trước, mình vụng về lắm, cũng chẳng lo được cho tôi đàng hoàng đâu, rồi người đời lại xì xầm chê ông thì phải tội !”

    Giữa tháng 11 năm ấy, hình như Chúa nhận lời ước nguyện của mẹ tôi, bố Uy ra đi. Trong nhà có hai con trai, ông anh đi tù xa không được về, còn Uy là con trai út đang làm hiệu trưởng trường BTVH của Tổng Đội 1 TNXP, ban chỉ huy biết tin cho Uy đi xe Tổng Đội từ Tây Nguyên Tà Nung về đến nhà thì đã trễ, chỉ kịp sáng hôm sau đưa ra Nhà Thờ rồi đi chôn ông cụ. Nhiều người bảo: Nhà vô phúc, hai anh con trai chẳng ai báo hiếu lo được hậu sự cho bố. Người ta quên mất mẹ Uy đã lo tang ma thật tuyệt vời chu đáo cả đạo lẫn đời cho chồng như tâm nguyện của cụ.

    1996, tám năm sau, đến phiên cụ bà ra đi vì tiểu đường lên 500 lại tụt xuống 15, Insulin đánh mạnh quá mà hôn mê 2 ngày trước khi tắt thở. Tang ma có đủ 2 anh con trai và các con gái lo liệu, thế mà luộm thuộm, thiếu trước hụt sau ! Nghiệm đúng những gì cụ đã phán năm xưa !

    Vậy cũng có thể gọi bố mẹ Uy là… duyên lành chứ nhỉ ?

       1 likes

    • Dr. Nikonian

      Duyên này cực lành, thưa bác Uy. Xin thành tâm kính viếng và cầu nguyện linh hồn hai Cụ được an nghỉ trong Chúa.

         1 likes

  3. Uy xin lỗi, ghi sai 1998, xin bác sĩ sửa lại giúp là 1988 ở đầu comment, năm ba Uy bệnh mất.

       0 likes

  4. Nguyễn T. Thanh Vân

    Tôi biết website của bác sỹ do cô con gái tôi đang học trong Sài gòn giới thiệu. Con gái tôi rất thích các bài viết trong website và tôi cũng vậy. Rất mong sẽ có dịp gặp và hàn huyên với bác sỹ.

       0 likes

  5. Phan Quốc Toản

    Đã có đôi lúc cháu cảm thấy một chút hối tiếc, vì đã từ bỏ rất nhiều cơ hội, mối quan hệ và cả quyền lợi để được chăm sóc người mình yêu. Tuy nhiên, đọc xong bài này của Bác sỹ, cháu mới hiểu điều gì mới là điều quan trọng đối với mình, bởi vì “yêu là không bao giờ phải nói chữ hối tiếc”. Chúc bác sỹ luôn mạnh khỏe và tiếp tục cống hiến nhiều hơn nữa cho đời !

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Hey, Love Story nói thì hay rồi, tiểu thuyết mờ. Nhưng lời cha mẹ sắp đăt khuyên răn cũng có cái hay của nó, mới “không nói chữ hối tiếc” như bà cụ V. :-D

         0 likes

  6. Đúng là mùa xuân ! Cái mùa làm cho con người ta tràn trề tình yêu, tràn trề nhựa sống,… Bác sĩ cũng đang hưng phấn ra phết ! :lol:

    Đọc bài viết của Bác làm Em nhớ đến cái thưở nuôi cá, cứ thả 1 con trống một con mái trong 1 cái lu là có cả một bầy cá con. :mrgreen:

    Tình yêu làm cho người ta mềm nhũn, ước ác (mù quáng) !
    Lý trí làm người ta cứng ngắc, khô cằn !
    Pha trộn chúng lại với nhau tạo thành cái trần gian bùn sình nhưng ấm cúng.

    Dạo này đọc thôi viết không nổi, chỉ nghe tiếng Em bé gào thét như sóng trào. Không muốn sống cũng không được.

       0 likes

  7. Quý đốc-tờ nhắc đến “Nguyễn Vỹ tiên sinh”, văn sĩ của “núi Ấn sông Trà”, với 1 tác phẩm mà bây giờ không còn được lưu hành, khiến tôi lại hồi ức đến toàn những điều xưa cũ.
    Rõ là “Cùng trong một tiếng tơ đồng…”

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Em nhớ hồi đó có tờ Phổ Thông của Nguyễn Vỹ tiên sinh với series “Mình ơi” – truyện Ông Tú bà Tú và “Tuấn, chàng trai nước Việt:. Hay tuyệt cú mèo!

         0 likes

  8. có duyên sao lại đọc được bài này của bs vào đúng hôm nay. vừa comment vừa khóc.

    Cha cháu vừa mất được 5 ngày.

    Trước khi ra đi, ông vào viện 3 ngày, vẫn cười nói bình thường. Mọi người nghĩ ông sẽ khỏe và về sớm thôi. Cha gọi điện cho mẹ bảo:
    - Mẹ yên tâm, cha khỏe rồi, chủ nhật cha về nhà tí.
    Trước khi mất 10 phút, lúc đang ăn tối, ông nói với ông cụ nằm bên cạnh, cụ này nhịn ăn 1 tuần rồi, mong được ra đi sớm:
    - Ông cố gắng ăn uống vào cho chóng khỏe để về, như bà nhà tôi nuôi tôi béo khỏe thế này này.

    Cha tôi dứt khoát không cho mẹ tôi vào thăm trong bệnh viện, ông lo bà không chịu nổi sự ra đi của ông.

    Thế mà thứ 7 ông đã đi rồi, không kịp về nhà như ông đã hứa.

    Mẹ tôi khóc:

    - Ông hứa là ông về với tôi, giờ thì tôi nấu cho ai ăn đây. Tôi chăm lo hương khói cho ông, hết khó rồi, ông cho tôi đi với ông nhé.

    Mẹ tôi không gào khóc mà tôi cảm nhận được sự mất mát sâu thẳm trong tiếng nấc nghẹn của bà.

       0 likes

  9. Các cụ được dạy “yêu nhau” thật hay. Là vợ, chồng, con cái nhất định là phải yêu nhau và lễ phép với nhau.

    Đó là căn bản cho một gia đình hạnh phúc.

    Các cụ yêu nhau nhiều hơn là thích nhau, nên thật bền vững.

    Yêu nhau theo kiểu tìm hiểu nam nữ phần nhiều là thích nhau nhiều hơn yêu nhau. Yêu lớn hơn thích nhiều. :)

       0 likes

    • Tớ cũng nghĩ như bạn, :)
      Các cụ được dạy yêu nhau thật hay. Là vợ, chồng, con cái nhất định là phải yêu nhau và lễ phép với nhau.
      Đó là căn bản cho một gia đình hạnh phúc.

         0 likes

  10. Lâu nay em vốn thích và vẫn thường vào trang web để đọc các bài viết của Bác mà chưa bao giờ để lại “comment”. Hôm nay em mạo muội viết vài chữ vì ….rất thích bài viết này của Bác đấy ạ.

       0 likes

  11. Mot chuyen tinh tuyet dep! Trong nhung ngay thang toi, dinh hom nao ghe tham BS. Dang suy nghi xem BS thich mon gi o dia phuong nay de mang den hau BS. Chuc suc khoe va su binh an.

       0 likes

  12. em thich bai nay ghe.

       0 likes

  13. Ngày mới lớn, và cái ngày ấy học sinh trung học nam nữ học riêng, và cũng vì thế bọn nam sinh chúng tôi có cái nhìn đậm hơn với giới nữ chăng? Tuy chưa biết yêu là gì, nhưng rồi truyện và film Love Story xuất hiện. Đến giờ sau gần mấy chục năm vẫn khó lòng quên được hình ảnh hai nhân vật trên nền tuyết trắng không lời thoại chỉ tiếng nhạc du dương kèm theo gương mặt buồn, đôi mắt sâu thẳm nhìn về nơi xa xăm nào đó…nhưng trên môi vẫn một nụ cười: Ali MacGrow. Và trên bàn học xuất hiện gương mặt ấy…Mới đấy, mà đã…đúng là thời gian.

       0 likes

  14. O Day co truong hoc hau nhu cac hoc sinh phai xem phim ni do anh Phuong oi. Anh lam nho nhung ngay lang thang di hoc o mien Dong nuoc My.

       0 likes

  15. Chào bác sĩ
    Tôi không nghĩ câu chuyện tình đẹp này có công lao của việc “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” hay vì môn đăng hộ đối. Có lẽ do cái nền văn hóa mà người ta được hưởng khi bắt đầu hình thành nhân cách chăng?
    Và trên hết, tôi tin vào số phận. Số phận của một người, nằm chung trong số phận của rất nhiều người.

       0 likes

  16. Cafe Đắng

    “Till death do us part” có lẽ là tựa bài thích hợp hơn là “Duyên Lành”! :razz:
    Nhân tiện đây BS có thễ cho em biết email cá nhân được không? Em có một vài chuyện riêng tư cần sự giúp đỡ của BS.

    Trân trong kính chào.

       0 likes

  17. Bài viết này hay quá anh Dr. Nikonian, em xin phép copy 1 bản về blog của em được không ạ ? :)

       0 likes

  18. Vâng,em sẽ ghi tên tác giả là:
    Dr. Nikonian – Người thích tự do và lang thang như gió
    Cảm ơn anh ! :)
    (http://ngoctong123.multiply.com/journal/item/37/37)

       0 likes

  19. Bác ơi, dòng chữ dưới hình minh họa hình như phải là: “Love means not ever having to say you’re sorry” (bản gốc Love Story của Erich Segal). Tuy nhiên vẫn được trích dẫn ý chính của câu theo trí nhớ của mình, nhưng nếu vậy thì không dùng ngoặc kép. :razz:

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Ủa, vậy sao bác? Bản em tra trên mạng nó viết thế. Thôi em nghe bác, bỏ ngoặc kép cho nó lành.
      Cảm ơn bác đã chỉ giáo.

         0 likes

  20. Em rất thích và xin phép bác sĩ cho share trên Facebook ạ.
    Cảm ơn bác sĩ.

       0 likes

  21. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    Biết nói với bài viết Duyên lành này thế nào nhỉ? Ai cũng mong muốn có một duyên lành. Nhưng có lẽ, Duyên lành lại thực sự phải do Trời se, dù con người chúng ta tưởng ta đã tự tin chọn được… duyên lành.

    Có Duyên lành đi… trọn đời như ông bà cụ V nói trên. Có Duyên lành lại chỉ được… chạm đến. Nhưng con người ta cũng ko bao giờ ân hận. Bởi nó cho ta hiểu khái niệm thế nào là Tình Yêu, bác sĩ ạ.
    Cảm ơn BS một bài viết, khiến người đọc tìm thấy sự bình an, sự an lành trong tâm hồn.
    Đó cũng là cái duyên của một bài viết!

       0 likes

  22. Thua BS,
    The gioi nay chia lam 3 loai nguoi: hanh phuc (vi yeu va duoc yeu); khong hanh phuc ( vi chi co mot trong hai tinh trang yeu/duoc yeu); loai cuoi cung la nhung nguoi con lai (biet/khong biet co 2 tinh trang yeu/duoc yeu).
    Tru nhung nguoi hanh phuc, thi hai loai kia co 1 cai phuc la duoc VAC THANH GIA voi Chua Jesus day a. Xin cam on vi bai viet qua hay, nhung kieu Cha Uy cung la mot duyen lanh khac do a. Kinh

       0 likes

Leave a Reply

%d bloggers like this: