Xem ra di họa còn dài…

Nghề y là một nghề khắc nghiệt, vì những sai lầm của nó nhiều khi là vô phương cứu vãn, không thể sửa chữa được. Chương trình đào tạo y khoa, nếu so với các trường đại học khác, có thể gấp hai đến ba lần, nếu chỉ tính theo thời lượng và khối lượng kiến thức phải hấp thu: sáng thực tập bệnh viện, chiều lên giảng đường nghe giảng, tối phải thức trắng đêm trực bệnh viện. Đó là chưa kể, kiến thức y khoa tiến bộ như vũ bão, tính trung bình sẽ tăng gấp đôi cứ mỗi 50 năm. Một thầy thuốc thiếu mẫn tiệp và dư lười nhác sẽ mau chóng lạc hậu, thậm chí trở thành nguy hiểm, nếu không chịu rèn luyện thói quen cập nhật kiến thức chuyên ngành của mình trong một rừng những khuyến cáo, cập nhật về chẩn đoán, điều trị.

Hiểu như vậy, không ai ngạc nhiên nếu thấy cuộc sàng lọc để có một ghế sinh viên trường thuốc là vô cùng cam go và khắc nghiệt. Cuộc sàng lọc này chỉ dành chỗ cho những học sinh ưu tú nhất, xuất sắc nhất về trí lực và thể lực để có thể kham nổi một chương trình học cực kỳ nặng nề. Nhiều sinh viên y khoa đã phải đánh mất những thú vui rất thường tình của tuổi trẻ để ép mình kham khổ như nhà tu trong những năm tháng dùi mài ở trường y.

Cũng dễ hiểu không kém, khi người ta thấy đa phần những sinh viên y khoa ưu tú, đều có lai lịch na ná giống nhau. Hoặc xuất thân từ những địa phương có truyền thống học hành. Hoặc lớn lên trong một gia đình khoa bảng, trí thức. Quan trọng hơn hết, họ phải là những người xuất sắc nhất, là người có chỉ số thông minh không tồi, đoạt được số điểm cao nhất trong kỳ thi vượt vũ môn vào trường y, cũng khó khăn vào hạng nhất này.

Những cái nhất đó là việc thường tình ở thời Đại Học Y khoa Sài gòn cũ, hay ở rất nhiều quốc gia khác.

Trừ xứ mình!

Vâng, trừ xứ mình với những chính sách tuyển sinh không giống ai, thậm chí quái gở!

Rất nhiều người vẫn chưa quên chính sách tuyển sinh theo lý lịch ở những năm đầu sau 1975. Theo đó, một cậu học sinh có lý lịch tốt, nhóm 1- sẽ dễ dàng đoạt được một suất vào trường y với điểm 9 cho tổng cộng ba môn thi. Ngược lại, một em cháu nào đó kém may mắn, có cha anh là “sĩ quan ngụy”, đành ôm hận về sửa xe đạp vỉa hè cho dù điểm thi là 23-24 điểm.

Chính sách tuyển sinh ngày ấy đã góp phần “mang Việt Nam ra toàn thế giới”, bằng cách gián tiếp đẩy khá nhiều thanh niên Việt Nam ưu tú nhưng thất thời lên thuyền vượt biên, chỉ với một mục tiêu đơn giản: tìm một ghế trên giảng đường đại học, thay cho những cánh cửa đã đóng chặt trên chính quê hương mình. Nhiều người trong họ bỏ xác trên biển, nhưng cũng nhiều người thành danh, làm rạng rỡ quê hương trên xứ người.

Vì kiến thức y khoa không phải là hoa trái tự rụng vào đầu, vì học y hoàn toàn không dễ như lấy đồ trong túi, không ai ngạc nhiên khi thấy các sĩ tử 3-môn-9-điểm hoàn thành chương trình bác sĩ vô cùng chật vật. Lưu ban, thi lại, đậu vớt… cũng chẳng hề gì. Vì ở xứ mình, vào được là ra được! Trường nào cũng thế, cứ gì trường y?

Nhưng sự ưu tiên không dừng lại ở đó. Sau khi ra trường, với lý lịch dày dặn và những quan hệ sẵn có, những “hạt giống” này dễ dàng kiếm được một chỗ làm tốt trong những bệnh viện lớn. Các học bổng đào tạo sau Đại học cũng dành rất nhiều ưu ái cho họ. Ngoảnh đi ngoảnh lại, ta thấy họ đã là giáo sư, tiến sĩ, chủ nhiệm bộ môn, đầu ngành… với rất nhiều học vị mà dân trong nghề khi nghe đến chỉ biết lắc đầu cười nhẹ.

Chuyện xưa kể lại, tưởng đã không còn, lại giật mình kinh hãi khi đọc báo thấy vẫn y nguyên. Người ta gọi đó là “chính sách đào tạo theo hợp đồng”. Theo đó, người ta dành 50% (300 trên 600 thí sinh) để đào tạo bác sĩ y khoa cho một số tỉnh XYZ nào đó.

Dĩ nhiên, những thí sinh này sẽ được một số điểm ưu tiên, đến nỗi phải đánh rớt những học sinh ưu tú đạt 26 điểm nhưng vẫn không đậu vì ngoài diện ưu ái nói trên.

Dĩ nhiên, không có sự ưu tiên nào là miễn phí!

Dĩ nhiên, con cái dân đen không phải là đối tượng ưu tiên!

Dĩ nhiên, không phải nhờ ưu tiên mà người ta có thể trở thành một bác sĩ tử tế! Mặc dù có thể trở thành những “chuyên gia đầu ngành” như việc đã xảy ra với các ưu tiên lý lịch nhóm 1 năm nào.

Cái họa áo trắng bắt nguồn từ chủ nghĩa lý lịch năm xưa, chưa biết khi nào mới giải quyết hết. Nay thầy được ưu tiên lý lịch, trò được ưu tiên địa phương-hợp đồng. Quả là một “cặp đôi hoàn hảo” mà sản phẩm đầu ra như thế nào, không nói thì ai ai cũng biết!

Xem ra di họa còn dài…

Lại phải thêm một câu cũ rích vào cuối bài: Không phải tất cả! Vẫn có một thiểu số, tuy là GS- TS, nhưng xứng đáng được đồng nghiệp và bệnh nhân kính trọng về sự uyên bác, thông thái và đức độ của họ.

____________

Viết thêm:

Có một ý kiến từ một trang web khác, tôi mạo muội mang về đây để rộng đường dư luận:

Thật đáng tiếc cho những em học sinh đạt trên 25 điểm mà vẫn rớt ĐH Y, năm nào báo chí cũng viết về tình trạng này. Tuy nhiên đó là sự thật tồn tại không chỉ ở Việt Nam mà nhiều nước khác trên thế giới, mà ví dụ nơi tôi sống là ở Pháp có tỉ lệ chọi rất căng.

Các em ấy giỏi và đều muốn làm bác sĩ, nhưng số lượng chỉ tiêu có hạn nên phải loại bớt thôi.

Còn so sánh chỉ tiêu ưu tiên đào tạo địa phương với ưu tiên lý lịch trước kia, tôi cho là khác nhau một trời một vực.

Chuyện trước kia thì tác giả đã phân tích. Còn chuyện hiện nay thì ngọn ngành là do các bác sĩ không chịu về địa phương công tác. Do đó các địa phương ký hợp đồng đào tạo với các trường Y để đào tạo bác sĩ cho mình. Các bác sĩ ấy có thể kém năng lực, nhưng họ phải quay về địa phương của mình để công tác. Trong trường hợp họ không quay về thì có các biện pháp bắt buộc, tuy không phải là chặt chẽ lắm.

Theo tôi đó là một giải pháp chấp nhận được trong xã hội hiện nay. Có điều phải xem lại tỉ lệ giữa tuyển tự do và tuyển ưu tiên cho hợp lý. Bên cạnh đó áp dụng thêm hình thức đào tạo lấy học phí.

Hình thức thứ 3 này được áp dụng ở SG và HN. Các em nếu điểm không đủ cao để đậu trong ngân sách, nhưng vẫn nằm trong danh sách ngoài ngân sách thì vẫn có thể theo học, nhưng phải đóng lệ phí lên đến 10 triệu/học kỳ. Đó là một hình thức khá đắt nên nhiều em chấp nhận bỏ suất, về luyện thi tiếp để năm sau thi vào dạng ngân sách.

3 hình thức đó: Trong Ngân Sách, Ưu Tiên, Ngoài Ngân Sách đang tồn tại song song để giải quyết cùng lúc các đòi hỏi xã hội, đó là chi phí đắt đỏ của đào tạo Y, số lượng bác sĩ nên có của xã hội, chất lượng bác sĩ, làm sao đưa bác sĩ về quê, và làm sao để những người ít tài hơn vẫn theo học được, làm sao để kiếm thêm tiền cho trường Y.

Nếu nhìn bài toán tổng thể để hiểu, chắc tác giả bớt bức xúc hơn.

Theo thiển ý của tôi, chính sách cử tuyển và ưu tiên theo địa phương đã bộc lộ tất cả những sai lầm của nó về nhiều mặt:

1. Nó đã tước đi cơ hội của 50% thí sinh giỏi giang hơn, có khả năng hơn để vào trường y. Nói gì thì nói, nhiệm vụ đầu tiên của Đại học Y khoa là đào tạo ra những BS giỏi nhất, có khả năng nhất trong điều kiện hiện tại. Sau khi ra trường, việc bổ nhiệm họ về tỉnh là một việc khác, cần một chính sách khác thỏa đáng hơn về đãi ngộ để họ làm việc. Chứ không phải là việc hạ thấp chỉ tiêu đào tạo một cách thiếu công bằng như hiện nay.

2. Chính sách tuyển chọn theo địa phương, tuy không có thống kê chính thức, dành nhiều ưu đãi cho con em các quan chức hàng tỉnh-huyện, hay con các đại gia khác.

3. Trong số các bác sĩ được đào tạo theo nhu cầu địa phương đó, bao nhiêu người đã cạy cục ở lại thành phố bám lấy các BV lớn, hay làm trình được viên còn hơn quay về nguyên quán để phục vụ?

4. Sự bất cập về chuyên môn của nhóm ưu tiên này là nguyên nhân lớn nhất giải thích tình trạng dù có BS tại chỗ, người bệnh vẫn không tin tưởng và sẵn sàng vượt tuyến lên Sài gòn điều trị. Ta hãy xem lại những case tai biến, những vụ bạo động đốt phá BV tỉnh, huyện để hiểu thêm về tính chất vá víu của việc đào tạo theo nhu cầu địa phương này.

5. Hãy xem ĐH Y khoa Sài Gòn cũ, họ chỉ tuyển chọn những người xuất sắc nhất, bất kể nguồn gốc. Nhưng sau khi ra trường, tất cả tân khoa Bác sĩ đều sẵn lòng về tỉnh phục vụ, với một chính sách đãi ngộ thỏa đáng. ĐH Y khoa Huế cũng vây: khi số lượng BS đã vượt quá nhu cầu của địa phương, các BS Huế đã tự đi tìm nhiệm sở ở rất nhiều vùng miền trên cả nước.

Do đó, tôi cho rằng việc đào tạo những BS giỏi vẫn là yêu cầu duy nhất của ĐH Y. Còn sử dụng, bổ nhiệm họ như thế nào phải được tách bạch hẳn hòi, và không được dùng những sản phẩm loại 2 để biện bạch cho nhu cầu y tế của địa phương.

 

131 people like this post.
Leave a comment ?

51 Comments.

  1. ” tuy là GS- TS, nhưng xứng đáng được…”

    nghe buồn quá…

       5 likes

  2. Thực trạng này đâu phải chỉ ở mỗi ngành y!

    Dù sao, làm thầy thuốc sai cũng chỉ có thể hại dăm ba mạng người thôi.

    Tương truyền, Lão Tử có nói:

    “Làm thầy thuốc sai lầm có thể hại một mạng người.
    Làm thầy địa lý sai lầm có thể hại một dòng họ.
    Làm chính trị sai lầm có thể hại một dân tộc.
    Làm văn hóa sai lầm có thể hại muôn đời.”

    Tui xin mạn phaép được góp thêm:

    “Làm giáo dục sai lầm chắc chắn sẽ hại nhiều thế hệ.”

       9 likes

  3. Lê Hoàng Phúc

    Thật sự rất buồn, các em thật sự là nhân tài nhưng sau 6 năm ngồi trường Y các em có được những gì, một tấm bằng Bác sỹ dù học thủng thỉnh vẫn có được. Nền giáo dục chúng ta có vấn đề đặc biệt là Y khoa, không biết phải gỡ từ đâu đây các vị GS TS ơi!

       3 likes

  4. “Hong hon chuyen” khoi dau da rua thi may chuc nam sau se co mot the he nguoi toi. 9 diem con kha do anh, co nguoi 5 diem van hoc duoc do. Thoi thi cu may hinh di lang thang rua ma vui do anh.

    Than,

       4 likes

    • Dr. Nikonian

      Hey, bộ bác Tom nghĩ là 3 môn 9 điểm là giỏi hơn 3 môn 5 điểm sao?

         7 likes

      • Mèo Tam Thể

        Ây da! Sao 2 bác lại thế! Mèo thấy 3 môn 5 điểm hay 3 môn 9 điểm cũng giỏi ngang ngửa nhau 1-9 1-10 mà! :lol:

           0 likes

  5. Cánh nhà văn kháo nhau : thằng đó hội viên ( hội nhà văn Việt Nam ) đó, nhưng mà nó biết viết đấy…!…(?)…

    Nay đọc thấy : “…tuy là GS- TS, nhưng xứng đáng được đồng nghiệp và bệnh nhân kính trọng về sự uyên bác, thông thái và đức độ của họ.”

    Thấy giống nhau quá…

    Cái sai “sang” nhứt của giáo dục xứ mình là : Chỉ dạy người ta biết vâng lời, không dạy người ta biết tư duy ; Chỉ dạy người ta biết cách giải quyết vấn đề, không dạy người ta biết cách đặt vấn đề !

    Mọi cái sai khác đều không “sang” bằng, chỉ là hệ quả của cái “sang” nhứt mà thôi…!!…

    Vì vậy, dân xứ mình chỉ biết làm Nô, không biết làm Chủ !

    ĐAU LẮM…!!!…

       6 likes

    • Dr. Nikonian

      Cảm ơn bác.
      Em mới viết thêm một đoạn, mời bác đọc cho rõ cái bụng em.

         0 likes

    • Mèo Tam Thể

      Ui cha! Nhưng mà mèo đọc tin tức thấy toàn mấy anh cao to hô hào là dân mình làm học làm chủ nhiều nên thiếu người làm nô đó bác! :roll:

         0 likes

  6. Còn chuyện đào tạo của trường Y hiện nay thì sao anh? Hôm trước mấy ông anh bà chị than thở với nhau là sinh viên vào trường đều là học sinh giỏi mà sao càng đào tạo tụi nó càng ngu đi

       5 likes

  7. Sai lầm của bác sĩ nếu có đến mức không cứu chữa được thì cũng hại chết MỘT người là cùng, cho nên cũng không hẳn là khắc nghiệt lắm.

       2 likes

  8. Qua bài viết tôi nghĩ Dr Nikonian là Bác Sĩ chứ không phải Tiến sĩ.

    Những điều BS Nikonian viết về vấn đề đào tạo BS ở ta tôi thấy rất đúng. Tuy nhiên xin góp ý là Khoa hoc tiến rất mau, có thể nói bất cứ ngành nào ta cũng phải cập nhật trao dồi hàng ngày nếu không muốn bị lỗi thời, không chỉ ngành Y thôi đâu.

    Ngoài ra, theo tôi biết, ĐH Y ở SG trước năm 1975 là một trong những trường khó thi vào, nhưng cũng không phải là trường duy nhất. Ở Pháp cũng vậy.

       0 likes

  9. Bài viết đúng và rất hay (nhưng có chỗ chưa thuyết phục, ví dụ con đại gia hay cán bộ dễ chi lách được vào đối tượng được ưu tiên, trừ khi họ học giỏi). Vấn đề ở đây không chỉ với ngành y-dược, các ngành khác như sư phạm, các hệ kỹ sư…cũng nên bỏ hệ cử tuyển, đào tạo theo địa chỉ. Trường đại học nói chung phải tuyển được những thí sinh giỏi. Trong khoa học không có chính sách ưu tiên. Vấn đề là chính sách tiền lương sau khi ra trường chư không phải những chính sách ưu tiên trong đào tạo. OK!

       1 likes

    • Dr. Nikonian

      “con đại gia hay cán bộ dễ chi lách được vào đối tượng được ưu tiên, trừ khi họ học giỏi”

      Với diện cử tuyển, tôi không chắc điều này như bạn! :)

      “Vấn đề là chính sách tiền lương sau khi ra trường chư không phải những chính sách ưu tiên trong đào tạo”

      Hoàn toàn đồng ý!

         1 likes

  10. Chào bạn nhidu, trích câu của bạn
    (nhưng có chỗ chưa thuyết phục, ví dụ con đại gia hay cán bộ dễ chi lách được vào đối tượng được ưu tiên, trừ khi họ học giỏi). Tôi có ý kiến vì đã từng đi dạy trung học ở VN thập niên 80, vài học trò đậu vào trường y có chỉ cho tôi: “cô cô, đó đó bs 5 điểm”, hỏi kỹ thì ra các con em diện “ưu tiên” khi thi đại học tổng số 3 môn chỉ có 5 điểm nhưng được vào học trường Dự Bị Đại Học, đủ điểm 2 học kỳ của Dự Bị Đại Học là năm sau được vào Y .

       1 likes

  11. Ông già Ba Tri

    Nhờ bài nầy mới biết chuyện động trời ở trường Y. Cái họa áo trắng đang và sẽ tiếp tục hoành hành ở miền Nam VN. Các quan đều biết nên khi lâm bệnh nặng họ đều đi Singapore trị cả, mặc đám dân đen!

       5 likes

  12. Xem Bác sĩ của Bệnh viện [...] ờ [...] đây thì biết, di họa còn dài.

       1 likes

    • Dr. Nikonian

      Thưa bạn,
      Như mọi bài viết khác về thực trạng giáo dục – y tế, tôi luôn cố gắng đề cập đến điểm chung nhất, và hết sức tránh dùng những trường hợp hay nhân vật cụ thể nào đó để minh họa. Lý do chủ yếu là:
      1. Trong nhiều trường hợp, tôi không phải là người trong cuộc, nên không am tường hết mọi ngóc ngách của vấn đề. Nghe theo những thông tin từ báo chí để phê phán, e rằng không tránh khỏi lỗi phiến diện và thiếu công bằng với đồng nghiệp.
      2. Dù những thông tin đó là xác thực, những chuyện buồn đó là một đốm đen trên một mảng đen to tướng của nền giáo dục nước nhà. Sa đà vào những trường hợp lẻ tẻ, e rằng không thấy được cái tổng thể to tát hơn.

      Do đó, tôi mạn phép cắt bỏ những địa điểm cụ thể trong comment của bạn. Mong được thông cảm và lượng thứ.

      Chân thành cảm ơn.

         7 likes

  13. Tôi đồng ý với tác giả bài viết. Xin góp thêm một ý nhỏ bên lề: Chính cháu gái tôi được “ưu đãi” đào tạo theo kiểu địa phương tuyển chọn ấy, để sau này trở thành một bác sĩ. Cháu không thích nghề bác sĩ, nhưng bị cha mẹ ép phải theo. Điều đáng nói là cháu đã thi đậu và đang học Đại học Kinh tế. Như vậy, ngoài điều tắc trách ở lĩnh vực đào tạo bác sĩ, thì chính sách tuyển chọn theo địa phương, vô tình, đã làm cho một thí sinh nào đó đã bị gạt tên khỏi Đại học Kinh tế (khi cháu gái tôi được tuyển vào). Như vậy, Đại học Kinh tế đã mất đi hai sinh viên.

       0 likes

  14. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    Chào Bác sĩ.
    Lâu lắm mới đọc được bài mới của BS về chính ngành của mình. Bài hay, và đau.

    Cũng phải xin nói thêm rằng, cả ý kiến của một trang web nào đó, BS mang về, mới thành một bức tranh tổng thế, khá …hoàn hảo của việc đào tạo BS hiện nay.

    Tôi biết sự so sánh của BS thời trước và thời nay là có lý, về vấn đề chất lượng. Tuy nhiên có một thực tế này, BS à: thời trước, số dân ít. Và thời nay, số dân 80 triệu. Riêng 2 số lượng dân của hai thời kỳ khác nhau, cũng thấy ngành Y luôn đứng trước những thách thức ko nhỏ.

    Mặt khác,đã nhiều năm, ngành Y của BS có chủ trương đưa BS về tuyến xã, nhưng thực tế đã thất bại.

    Ko chỉ vấn đề chính sách, vì chính sách thì còn lâu mới thỏa mãn cho con người, mà còn vấn đề phương tiện kỹ thuật, môi trường nghiên cứu và hành nghề. Nghề Y, thì những điều kiện đó nó quyết định tay nghề lắm, nhất là đầu vào Trường Y bây giờ khó có thể chọn được những người xuất sắc thực sự. Vì thế mà người bệnh mới đổ về tuyến trên. Vì thế mà nhiều ca tử vong sản phụ vô lý, cứ đổ cho “tách mạch ối” là dễ dàng nhất.

    Nhưng tất cả những điều buồn bã và cay đắng đó, thực ra, là hệ lụy của một ý thức hệ quá ấu trĩ, cừng nhắc và…cực đoan. Coi trọng lý lịch thái quá một cách duy í chí, bất kể quy luật thực tiễn. Rồi lại coi trọng bằng cấp một cách hình thức trong tuyển chọn…

    Giờ là lúc chúng ta phải trả giá, liên tục trả giá cho cái mà BS nói là …di họa đó.

    Vào dòng chia sẻ, nếu có điều gì nông cạn, mong BS thứ lỗi.

       2 likes

    • Dr. Nikonian

      Vâng, Chị nói quá chính xác: tất cả đều là hệ lụy của một ý thức hệ quá ấu trĩ! Không thay đổi ý thức hệ đó, tất cả giải pháp chỉ là vá víu tạm bợ những mụn giẻ trên một manh áo rách nát mà thôi.

      Về vấn đề số lượng, tôi mạn phép bàn thêm chút ý mọn: tuy số lượng đào tạo của ĐH Y khoa Sài Gòn cũ có ít hơn bây giờ, họ vẫn phải gánh thêm một khối lượng công việc khổng lồ từ cuộc chiến mang lại. Và họ đã làm tốt, chỉ vì họ là những người thật sự giỏi và có khả năng. Tương tự, những BS của ĐH Y khoa Hà Nội (cũ) như Bs Tôn Thất Tùng, Đặng văn Ngữ… đã làm được nhiều việc hơn 100, thậm chí 1000 lần các chuyên viên, tiến sĩ hiện tại. Đó là những bài học nhãn tiền cho thấy việc chạy theo số lượng, hay đua nhau “phổ cập tiến sĩ” chỉ là trò khoa trương ấu trĩ.

      Dân số đông là gánh nặng cho y tế. Nhưng dân số đó, cũng là nguồn đóng thuế cho ngân khố nhà nước. Tôi tự hỏi, nếu như số tiền thất thoát trong những phi vụ kinh khủng như Vinashin được dùng để xây thêm BV, đầu tư cho ĐH Y, trả thêm lương cho những BS giỏi…, bộ mặt ngành y tế nước mình có thê thảm đến như thế này hay không?

      Thân kính,

         8 likes

  15. Dạ, em đã là cựu sinh viên của Đại học Y Dược. Em rất tâm đắc với bài viết này ở cái chỗ “ưu tiên” không công bằng. Một cái “ưu tiên” không công bằng mà em quan sát được, đó là việc cộng điểm ưu tiên đối tượng và khu vực vào điểm tuyển sinh (ko cớ gì mà vì bạn thuộc diện chính sách này nọ, khu vực kia, sau khi cộng hết bạn được 26.5, còn tôi ở thành phố không hưởng gì cả 26 thì lại rớt).

       2 likes

    • Không phải chỉ ở VN mới có chế độ ưu tiên, biệt đãi đâu. Tuy không đi tới một mức độ vô cùng phi lý nhưng ‘discrimination positive, positive action, affirmative action, quotas vv.’ cũng được áp dụng khá phổ thông ở Mỹ, Pháp và các nước dân chủ khác trong việc tuyển chọn nhân viên đấy ạ.

         1 likes

  16. Kim Dung/ Kỳ Duyên

    To@Phuong: Chính sách cộng điểm ưu tiên khu vực, nhằm chọn những người ở vùng sâu, xa, hẻo lánh, để sau khi họ học xong, về trở lại địa phương phục vụ. Đó cũng là một cách để nâng cao, xây dựng đội ngũ trí thức người miền núi, vùng sâu vùng xa. Do dân thành phố thì ko ai muốn đến những vùng xa khó khăn làm việc.

    Có điều, trong thực tế chính sách đó cũng bị lợi dụng: ví như con các bác là quan chức cao cấp ở tỉnh miền núi đó, có bao giờ “xuống xã” phục vụ nhân dân đâu.

    Nhưng họ vẫn được hưởng, hoặc tìm mọi con “đường tắt” để được hưởng chính sách ưu tiên. Đã thế, đào tạo xong, họ lại tìm cách chạy về thành phố. Do cơ chế ràng buộc ko có. Hoặc ko đủ sức mạnh chăng?

    Thêm một điều nữa, cũng do cộng điểm ưu tiên quá cao, mà chất lượng tuyển chọn để đào tạo càng…thấp. Dẫn đến hiện tượng bác sĩ dốt, bác sĩ kém là dễ hiểu.

    Nhưng nhìn ra nhiều ngành, thì có ngành nào ko xuống cấp, ko có những bất công? Cái đó, có cái gốc của “tư duy cán bộ đường lối, cán bộ chính sách”. Rút cục, nó lại quay trở lại cái mà BS Phương đã chỉ ra… là “di họa” dài dai

       1 likes

  17. Thưa các anh chị,
    Theo tôi biết trước 1975, học ngành Y và giáo dục đều trở thành công chức.Ra trường đều được bổ nhiệm đi các địa phương, công bằng và minh bạch. Tiền lương rõ rệt và bảo đảm để anh ( chị yên tâm công tác). Hết thời hạn theo nhiệm kỳ, anh chị được điều chuyển đi nơi khác, có thể đúng nguyện vọng hoặc không. Nhưng tất cả đều minh bạch.
    Giờ dân số đông ( thì nộp thuế nhiều)nhà nước phải có kế hoạch đào tạo để đáp ứng nhu cầu đó.Nghiêm ngặt, công bằng và minh bạch là những cái thiếu trong mọi lĩnh vực hiện nay, không chỉ trong ngành nào.Đó là một “di hại” lâu dài cho dân tộc.
    Mặt nữa, cái gọi là “đào tạo theo hợp đồng cho địa phương” ở nhiều trường đại học hiện nay là một dạng đào tạo tại chức trá hình không hơn không kém. Cái này lại thêm vào thứ “chủ nghĩa địa phương’ càng trở nên đậm dặc hơn.
    Cuối cùng, ta đang sống trong một thể chế mang tính “điạ phương hóa” rất nguy hiểm.”Chủ nghĩa địa phương” cũng từ đó mà ra, đào sâu hố cách biệt và đi ngược lại tinh thần đoàn kết dân tộc.Ví dụ: Một người giỏi mà ở địa phương khác đến, tuy đã lâu, nhưng không thể vào vai trò lãnh đạo quản lý nào đó ở nơi mà anh chỉ là “dân ngụ”.
    Đó là ôột di hại lớn nhất vậy!

       7 likes

    • Dr. Nikonian

      Chân thành cảm ơn bác vì những ý kiến xác đáng và được diễn đạt rất súc tích này.

         1 likes

  18. Hoàng Mai Quang Vinh

    [http://vnexpress.net/gl/suc-khoe/....]

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Xin bạn vui lòng xem lại trả lời của tôi cho comment của bạn thangsib trong bài này. Cảm ơn bạn

         0 likes

      • Hoàng Mai Quang Vinh

        Em đồng ý với hướng giải quyết vấn đề của bác sỹ, không thể đi đến bản chất của vấn đề bằng cách nhìn vào các ví dụ, các trường hợp cụ thể! Với riêng em thì nghề y và nghề giáo vẫn là 02 nghề đặc biệt hơn hẳn ở xã hội Việt Nam, 02 nghề này được sự tôn trọng của xã hội (so sánh tương quan với các nghề khác) do đó đòi hỏi những người làm trong 2 nghề này phải có 1 thái độ cố gắng tương ứng với sự trọng thị đó. Nhưng nhìn chung, em thấy càng ngày đạo đức trong 02 ngành này càng tụt lùi… buồn :-/ ad: Bác sỹ có đồng quan điểm với em không? Bác sỹ viết rất hay, em mong được đọc ý kiến của bác sỹ về vấn đề này!

           1 likes

        • Dr. Nikonian

          Thực lòng, tôi nghĩ mọi nghề nghiệp đều đáng trọng như nhau. Với nghề y và nghề giáo, do tính chất hệ trọng của nó, đòi hỏi sự tuyển chọn, sàng lọc và đãi ngộ cao hơn những nghề khác, để họ xứng đáng với sự kỳ vọng của xã hội.

          Cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ.

          Quí mến

             2 likes

  19. xin đưng tự giát vàng vào mặt mình nữa. dù người ta học k giỏi nhưng ít ra người ta cũng sống và làm việc góp một phần nào đó cho tổ quốc , đồng ý là cũng có những thứ chưa thỏa đáng nhưng đừng có vì thế mà chụp mũ tất cả. ít nhất nhứng con người ấy k chỉ biết đòi hỏi đất nước mình làm gì cho họ mà k chịu nhìn lại xem mình đã làm được j cho đất nước hay chỉ biết bới lông tìm vết.mong là sẽ có nhiều bài viết mang tính xây dựng chư k phải mang giọng điệu phản động như thế cùng với những cái comt TÁT NƯỚC THEO MƯA như thế này nữa. có lẽ comt này sẽ k đk đăng nhưng hi vọng người viết bài này có thể đọc được. là người việt nam yêu nươc TÔI KHINH BỈ mấy cái luận điệu dối trá của các người. sao cái tốt k thấy các ngươi khen mà cú cai xấu thì bâu vao thậm chí thổi phồng nó lên.thật xấu hổ cho mấy kẻ tự nhận la giỏi giang thế mà ngay cái đạo lý uông nươc nhớ nguồn ma cũng quên :evil:

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Bạn có thể đọc lại comment của bạn Lê Hoàng Phúc trong bài này, thay cho lời giải thích của tôi.
      Chính vì còn những người như bạn, tôi thấy mình có bổn phận phải lên tiếng nói lên sự thật, thay vì nhân danh lòng yêu nước để dối trá lẫn nhau.
      Thế thôi!

         11 likes

      • Tiếng Việt ta có câu « ăn cây nào thì rào cây ấy », không biết có đúng cho trường hợp này không. Có điều chắc là cây nào thì rồi cũng già đi rồi chết, chỉ còn mảnh đất dưới gốc cây khô cằn vì không được vun sới, mà bị khái thác quá mức thôi. Afirmative action nếu không đi quá thì cũng tốt, những để dẫn đến việc cản trở bước tiến của cả một dân tộc thì không nên làm. Không phải tất cả bác sĩ đều sấu nhưng cứ xem mức thu nhập chính thức của một người bác sĩ rồi coi cách sống hàng ngày của họ và gia đình họ thì ai cũng phải tự hỏi vị bác sĩ này lấy tiền từ đâu ra, nếu không từ những phong bì mà gia đình bệnh nhân phải đem đến tận nhà. Thiểu số này đang phục vụ tổ quốc hay sao?

           1 likes

      • “dù người ta học k giỏi nhưng ít ra người ta cũng sống và làm việc góp một phần nào đó cho tổ quốc” — nhiệt tình + ngu dốt = bằng phá hoại. sống là việc ai cũng phải sống, bản chất của sống không phải là góp gì cho Tổ quốc, làm việc trước hết là nuôi ăn bạn, còn không có năng lực thì là họa chứ đóng góp gì….

           8 likes

      • tuongtusang

        @ phuongxuan:
        Bài viết của Dr.Nikonian rất chính xác, quan điểm của tác giả là thiết thực và khách quan. Với kinh nghiệm thực tiễn trong lĩnh vực đào tạo dược (có tiếp xúc với các lĩnh vực khác của y khoa, có tiếp túc với thực tết tại một nước tiến tiến của Châu Ấu) tôi hoàn toàn đồng ý với người viết.

        Trước hết tôi nghĩ dù ai có hoàn hảo đi nữa, nếu mắc mội lỗi nhỏ cũng nên lắng nghe để hiểu và sửa, ấy mới tiến bộ, huống gì đây là một lỗi hệ thống tác động trực tiếp lên sức khỏe người dân. Việc nói thẳng ra những lỗi này thường bị chụp mũ là “phản động”, mà người chụp mũ chắc chắn chưa bao giờ tra nghĩa từ điển của từ này.
        Thông thường những lời nhục mạ, thuần túy nói cho sướng miệng, thiếu luận cứ, thiếu dẫn chứng như lời của bạn tôi sẽ không đáp lại. Nhưng tôi cảm thấy bất công cho bạn khi ngày nào đó bạn sẽ vào bệnh viện, vì người thân hoặc vì chính mình, cũng phải “ai sao mình vậy”,… thầm tự trách số mình xui không gặp được bác sĩ tốt, bệnh viện tốt hoặc không đủ tiền ra nước ngoài cho chắc ăn.

           8 likes

    • mười tạ

      Chào bạn phuongxuan,
      bạn bảo Tác giả bài này “chụp mũ” thì chính bạn đang “chụp mũ” rồi đó.
      Mong chờ bài viết người tốt việc tốt của bạn.

         1 likes

  20. Cha ai cung suy nghi nhieu ve nhung van de nay ca. Minh dong y voi nhung gi anh Tuan and anh Phuong trinh bay. Khong de quyen loi cua ai la mat di hinh anh cua dat nuoc ca.

    Minh khong song o VN nhieu nhung thay va nghe buon lam, mot the he lam sai dan den 2 toi 3 the he ke tiep tang thuong thi khong nen lam.

    Than,
    TB

       1 likes

  21. A anh P oi 9 van tot hon 5 chu :twisted: o day nam truoc co mot ten hoc tro 44/45 van khong vao duoc truong y cua UCSF do.

    Than
    TB

       0 likes

  22. [Xem ra di họa đó ...]

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Trích trả lời bạn TN trong bài này:

      Thưa bạn,
      Như mọi bài viết khác về thực trạng giáo dục – y tế, tôi luôn cố gắng đề cập đến điểm chung nhất, và hết sức tránh dùng những trường hợp hay nhân vật cụ thể nào đó để minh họa. Lý do chủ yếu là:
      1. Trong nhiều trường hợp, tôi không phải là người trong cuộc, nên không am tường hết mọi ngóc ngách của vấn đề. Nghe theo những thông tin từ báo chí để phê phán, e rằng không tránh khỏi lỗi phiến diện và thiếu công bằng với đồng nghiệp.
      2. Dù những thông tin đó là xác thực, những chuyện buồn đó là một đốm đen trên một mảng đen to tướng của nền giáo dục nước nhà. Sa đà vào những trường hợp lẻ tẻ, e rằng không thấy được cái tổng thể to tát hơn.

      Do đó, tôi mạn phép cắt bỏ những địa điểm cụ thể trong comment của bạn. Mong được thông cảm và lượng thứ.

      Chân thành cảm ơn.

      Dr Nikonian

         4 likes

  23. Hoàn toàn đồng ý!
    Thành thật xin lỗi B.S!Tại em bức xúc quá! Em luôn là fan của FV mà bây giờ thì …ô hô..ai tai…
    Anyway,… em vẫn là fan của Dr.nikonian.
    Cám ơn những bài viết rất hay của B.S.

       0 likes

  24. em cũng đồng ý với quan điểm của bác sĩ, đúng là đào tạo hiện nay có nhiều bất cập. Tuy nhiên, bác sĩ đào tạo theo địa chỉ với số lượng nhiều cũng chính là nguyên nhân nâng điểm đậu lên, mà có lẽ không ít những sinh viên đáng ra đã đậu chính thức phải ngậm ngùi học diện đào tạo theo địa chỉ với mức học phí rất cao dù đã được tỉnh hỗ trợ ( hoặc không đối với một số tỉnh). dường như việc đào tạo theo địa chỉ số lượng nhiều là cách để giảm áp lực về ngân sách chi cho đào tạo bác sỹ. đây chỉ là ý kiến của em thôi, có gì không đúng mong bác sĩ thông cảm.

       0 likes

  25. Dr. Nikonian

    Báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần cũng đã có một chuyên đề về việc này:
    http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan//Van-de-Su-kien/508347/Cuoc-sang-loc-nghiem-khac.html

       0 likes

  26. Tôi không làm trong ngành y, nhưng có biết là ở nước ngoài người ta cũng có ưu tiên chứ không phải không có:

    https://www.mja.com.au/journal/2007/186/10/training-indigenous-doctors-australia-shooting-goal

    Nhung có lẽ người ta lựa chọn kỷ hơn, chú trọng vào motivation. Có được 1 bác sỹ (trình độ kém tí chút so với các bác sỹ khác) khám bệnh cho người [thổ] dân ở vùng xa xôi chắc hơn là không có ai. Quan trọng nhất là ban tuyển chọn/phân công nhiệm sở không làm việc vì tiền/quan hệ… bờ-lô blah

       0 likes

    • Dr. Nikonian

      Một comment về bài viết của tôi ở một website khác, copy về đây hầu các bác tham khảo:

      Một số các bạn hẳn biết rằng các bác sĩ Mỹ sau khi ra trường thích hành nghề dọc theo các tiểu bang nằm hai bên vùng bờ biển phía Đông và phía Tây và hai hoặc ba tiểu bang ngoại lệ khác. Họ thường không thích chọn làm việc ở các tiểu bang trung bộ, và các vùng còn lại (các vùng này tựa như ở Việt Nam là vùng tây nguyên, các tỉnh miền Tây, các tỉnh miền Đông Nam bộ…). Như vậy, khuynh hướng chọn nơi làm việc của các bác sĩ Mỹ không khác với các bác sĩ Việt Nam.

      Để giải quyết chuyện thiếu hụt bác sĩ, các công ty bảo hiểm (tư nhân) trả tiền khám bệnh, tiền công giải phẩu,…cho các bác sĩ làm ở các tiểu bang miền núi, miền trung bộ,…cao hơn mức trả cho các bác sĩ làm việc ở các tiểu bang nằm dọc theo hai bờ biển. Các công ty bảo hiểm PHẢI trả tiền khám cho bác sĩ ở vùng xa và miền núi nhiều hơn vì quyền lợi của họ chứ không phải vì “yêu nước” hay bị chính phủ ép phải làm như thế. Luật pháp bảo vệ người dân rất tốt nên đã làm cho các công ty bảo hiểm phải có chính sách trả phí cho bác sĩ cao như thế, và nhờ luật pháp mà người dân ở các vùng này được phục vụ y tế, có được bác sĩ và y tá chăm sóc, và tránh sự tự tung tự tác tham lợi của công ty bảo hiểm. (không thể cắt nghĩa ra được vì sẽ quá dài dòng).

      Bên cạnh đó, chính phủ tiểu bang và liên bang góp sức vào bằng cách hạ giảm thuế thu nhập vùng miền xa cho các bác sĩ này, và xóa giảm bớt tiền nợ mượn (student loan) khi họ theo đuổi chương trình học y khoa (nếu các bác sĩ đồng ý phục vụ ở các tiểu bang này 5 năm…).

      (Chính phủ còn cho phép ưu tiên nhập cư các bác sĩ nước ngoài vào đất Mỹ, các hội đồng y tế và sở y tế của tiểu bang tạo các điều kiện khá dễ dàng cho phép các bác sĩ ngoại quốc phục vụ ở các tiểu bang miền núi và trung bộ SAU KHI họ đã thi USMLE, có được giấy phép hành nghề và làm bác sĩ nội trú trong bệnh viện tối thiểu ba năm. Mỗi năm, có vài chục ngàn bác sĩ ngoại quốc đến Mỹ tìm việc làm, nhưng không phải ai cũng tìm được việc làm như họ mong muốn vì tiêu chuẩn để hành nghề của bs Mỹ đòi hỏi quá cao và khá phức tạp.)

      Cụ thể, một bác sĩ làm việc ở tiểu bang Montana trong 6-8 tháng, thì mức thu nhập của người bs này bằng một bác sĩ làm việc ở vùng bờ biển trong 12 tháng. Đây là so sánh hai bác sĩ cùng một chuyên ngành, và là mức thu nhập trung bình, không tính đến các trường hợp ngoại lệ của một số bác sĩ có các kỹ năng tự quãng cáo, có mối quan hệ rộng rãi, các bác sĩ có tài năng đặc biệt, may mắn, địa điểm tốt, hy sinh làm nhiều giờ mỗi tuần…Và các bác sĩ này thường hành nghề ở các tiểu bang nằm dọc theo bờ biển đông và tây (các bạn có thể ví các tiểu bang này như Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Cần Thơ).

      Tóm lại, các bác sĩ làm việc ở Arizona, Montana, West Virginia,…được các hảng bảo hiểm trả mức cao hơn các bác sĩ ở dọc theo hai bờ biển nên đã thu hút họ đến làm việc và giữ chân họ sống ở đó. Chính quyền giảm thuế thu nhập, và các chính sách khác giúp các bác sĩ giảm nợ tiền học cũng đã kích thích bs đến phục vụ các tiểu bang miền núi và trung bộ.

         2 likes

  27. The Final Diagnosis for that country:

    It’s hopeless! (goes with ultra hyper facepalm)

       0 likes

  28. vừa nói chuyện với một người bạn xa lạ, và thật buồn vì một người trẻ lại có cái nhìn thiếu công bằng cho nghề bác sĩ như vậy, vẫn biết dù là có 3-7 loại bác sĩ, nhưng nhìn chúng, bác sĩ đều khổ (theo cá nhân mình thấy), học cho già thân, rùi lại vùi đầu học tiếp, cứu bệnh nhân được mấy người cám ơn, nhưng khi làm sai một giây thì cả xã hội lên án, tiếc thay cho một số người, nếu như một ngày nào đó, xã hội này không có bác sĩ, liệu thế giới sẽ tốt lên hay không ???, đi lâm sàng, nhìu o, dì, bác, mệ (là bệnh nhân) cũng nói với mình là:” học nghề y khổ lém nghe con, học cho nhiều rùi sau này khổ cả đời, chưa thấy giàu đâu mà đã thấy khổ ngay trước mắt rùi ” :)

       0 likes

  29. sáng nay đọc bài này trên TT nhớ tới bài ‘di họa’ của anh http://tuoitre.vn/Giao-duc/517483/Hoc-bac-si-18-nam-van-chua-ra-truong.html

       0 likes

Leave a Reply

%d bloggers like this: