Category Archives: hộian;photography

Chốn để quay về

 

 

 

Toàn bộ ảnh minh họa: Dr. Nikonian

Khí quyển Sài gòn thì khi nào cũng thế, cứ sôi sùng sục như một nồi lẩu xà bần với rất nhiều nắng gió. Tuy thế, nồi lẩu Sài gòn cũng có cung bậc riêng: nó ùng ục quanh năm, nó sôi trào bọt trong dăm tuần cận tết với hàng hóa, quà cáp, hoa lá, người xe… như nêm cối. Rồi như có một bàn tay bớt lửa khi cơm sôi, Sài gòn dịu dần, dịu dần theo bước chân người tứ xứ về quê ăn Tết. 29-30 Âm lịch, Sài gòn đạt điểm đáy trong chu kỳ sôi sùng sục quanh năm của mình: tĩnh lặng, thông thoáng, nhẹ nhõm như một bát cháo đã được múc ra mâm chờ nguội.

Chính trong lúc êm đềm nhất trong năm của Sài gòn tả pí lù ấy, chỉ với một giờ bay, tôi đã hòa mình vào một bếp lửa liu riu ấm áp khác: Hội An.

Lại J., gã bạn Tây lãng tử đã rong ruổi từ Bắc chí Nam với một mình một xe. Lại J., với câu hỏi hất hàm: “Ở cái phố bé tí ấy có gì mà chú mày đến mãi thế?”

Quả là dịp tốt để dạy J., gã Tây tưởng mình sành đời về du lịch Việt Nam, dăm bài học. Và nhân danh tình bạn lưu niên, cũng nên vỗ vai J., mở đầu bằng câu mắng: “chú mày ngu lắm” mà rằng: Continue reading

38 people like this post.

Hàng độc

Đây là vài tấm hình độc chiêu của Nikonian trong đợt chụp ảnh Hội an lần này. Ai chê thì cứ chê nghen, nhưng mà tui vẫn khoái tấm này nhất về ánh sáng, bố cục và góc nhìn rất Nikonian.


Thành kính

Tấm này tui cũng khoái quá nè.

Màu của phố


Hoa trên nước

Màu cùa mùa Xuân


Trăng Hội an


Bố cục phố


Panel màu trên nước sông Hoài

Be the first to like.

Giữ hồn cho âm thanh phố cổ

Trở lại Hội An sau gần một năm, ấn tượng đầu tiên của tôi là phố cổ tinh tươm hơn, ngăn nắp hơn. Cảnh đào đường ngổn ngang không còn, đường phố sạch sẽ, rất ít rác rưởi. Nhà cửa cư dân phố cổ vẫn vén khéo, tươm tất trong một không gian chật hẹp, nghi ngút nhang trầm. Lễ hội đèn lồng trong đêm trừ tịch, tuy không thật xuất sắc, nhưng cũng không phải tệ. Phần “hội” khá tưng bừng, lấn át được phần tẻ nhạt cố hữu của phần “lễ”, vốn luôn luôn hiện diện trong các sự kiện văn hóa ở Việt nam.

Phải thành thực khen ngợi những nỗ lực để gìn giữ hồn phố cổ của những nhà qui hoạch du lịch Hội an, nơi hiếm hoi ở Việt nam mà khách phương xa đã đến một lần, còn muốn quay trở lại để khám phá mà không e ngại “phở chưởi, cháo quát, xôi chém” (?)


Đêm giao thừa, phố cổ còn tiếng xe máy, còi xe inh ỏi. Nhưng chẳng nên lấy làm điều vì chuyện này. Cấm xe máy vào phố cổ là một quyết định cứng rắn và hợp lý, xét về ý chí duy trì cái vẻ nguyên sơ của phố cổ. Tuy nhiên, cũng nên thông cảm với những cư dân ở đây. Cấm xe máy, phương tiện di chuyển thiết yếu của mọi người dân Việt, ắt hẳn đã tạo không biết bao nhiêu khó khăn cho những cư dân sở tại. Tuy vậy, mọi việc đều có giá của nó. Xe máy thì cần để làm ăn sinh sống. Nhưng nếu cấm xe máy, giữ gìn cho phố cổ khỏi cái ô nhiễm âm thanh, bảo tồn được không gian sống nguyên sơ như hồi hình thành phố cổ, sự lôi cuốn của Hội An sẽ lớn hơn. Khách du lịch đến nhiều hơn, tạo ra nhiều công ăn việc làm hơn, bù đắp được những thiệt thòi do việc hạn chế xe máy. Nghĩ như vậy, không ngạc nhiên nếu như quyết định cấm xe máy đã được khá nhiều cư dân Hội an, đồng tình và chấp hành khá nghiêm túc.

Tuy nhiên, với đà đô thị hóa, những quán café xanh đỏ mọc lên nhiều hơn. Thì cũng phải thôi, phải để cho các cư dân trẻ của Hội an tận hưởng được thú nhâm nhi café wifi trong một không gian hiện đại, như các bạn trẻ cả nước. Có điều, khi cấm xe máy, người ta chưa tính đến sự ô nhiễm âm thanh của các quán café này. Thật phản cảm khi đang rảo bộ trong một không gian cổ xưa, êm đềm, người ta bỗng giật bắn mình vì những âm thanh hỗn hào, thô lậu từ những dàn loa công suất lớn, tát thẳng, quất thẳng vào mặt người đi đường. Đó không phải là Hội An, mà là Woodstock của Anh, là discotheque, showbiz của Mỹ. Mà cũng đừng quên rằng, café Starbuck lừng danh, cũng không hề mở nhạc đến mức chát chúa như thế. Tại sao không nghĩ đến việc qui hoạch cả một không gian âm nhạc cho Hội an, như người ta đã làm rất hiệu quả với việc cắt giảm ống bô xe máy?

Ngủ đêm ở nhà vườn Hội an là một kinh nghiệm tuyệt thú. Khách phương xa từ Sài gòn đô hội, chợt cựa mình tỉnh giấc giữa tiếng khướu hát, cu gù, họa mi véo von…Thật chẳng gì bằng! Đó là chưa kể những âm thanh thực và nguyên sơ, của cuộc sống thực, đã bị khỏa lấp trong tiếng ồn ào của đời sống đô thị: tiếng vòi nước chảy, tiếng rao hàng rong, tiếng guốc gõ trên thềm cổ rêu phong…Những âm thanh sống động này, chỉ cần nâng lên một bước, đã là thứ âm thanh trác tuyệt diệu và bất tử là âm nhạc! Vì có loại âm nhạc nào, dù là thanh cao, bác học cách mấy, mà không bắt nguồn từ những thanh âm của cuộc sống, như nó đã tồn tại trong thính giác của cư dân phố cổ hàng trăm năm trước?

Tất cả các trải nghiệm âm thanh tuyệt vời đó, đã bị chiếc loa thô thiển của đài truyền thanh phường phá hỏng, cả trong đêm giao thừa và sáng tân niên. Nó như một tiếng huýt sáo thô tục, hay một tiếng vỗ tay lạc điệu giữa một bản giao hưởng đồng quê tuyệt diệu. Trời ạ, thời buổi thông tin mà TV nhà nào cũng có, thôn nữ Hội an nào cũng thấy rõ mồn một trên cằm Obama có mấy sợi râu, thì can chi mà phải làm cái việc “update” thông tin cho bà con phố cổ bằng những đài truyền thanh cấp phường cỡ này? Có gì khác trong những âm thanh mà nó ra rả, nó chọc thủng màn sương sớm thanh bình của đồng quê Hội an mỗi sáng, ngoài việc nhai lại những thông tin mà ai cũng biết từ VTV, CNN, BBC…mỗi sáng, ngoài những chỉ đạo nhạt phèo nặng tính tuyên huấn và dăm bài thơ vớ vẩn của các lãnh tụ-thi nhân cấp phường?

Đã có ai tự hỏi, trong dòng chảy hàng trăm năm tuổi của phố cổ, đã bao giờ hiện diện những loại âm thanh hỗn hào và phản văn hóa như thế này chưa?

Làm sao mà trong những định nghĩa về ký ức của người yêu mến Hội an, lại có những loại âm thanh trái khoáy như thế này được? Không phiền hà vì bị mất giấc ngủ muộn bởi tiếng chim ca trong vườn sương sớm, nhưng ai mà chẳng ngậm ngùi tiếc cho cái tĩnh lặng của hồn phố vừa bị xua đuổi kiểu này?

Thế nên, người yêu Hội an là tôi, tha thiết thỉnh cầu, hãy trả lại cho Hội an những âm thanh nguyên sơ như nó đã có. Cái phần tĩnh của Hội an vốn đã sống động vô cùng. Hãy giữ cho Hội an những vốn liếng của chính nó, và tiệt trừ thẳng tay những gì dung tục, thô thiển không thuộc về hồn phố cổ.

Mồng một Tết Kỷ Sửu

1 person likes this post.

Giao thừa Hội An

Tình hình rất là tình hình! 29-30 tết coi báo mạng, thấy tờ nào cũng nói Đà nẵng Hội an mưa dầm cả 3 ngày tết, tui rầu thúi ruột, kế hoạch nghỉ tết đi chụp hình lễ hội đèn lồng Hội an coi như thất bại mỹ mãn. Đành rằng chụp mưa theo kiểu “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ” cũng có cái tuyệt chiêu của nó, nhưng trình độ tui chưa đến cỡ này, nên sáng 30 phải ngồi vắt óc ra kiếm kế hoạch đi bụi nơi khác. May sao đến trưa thì bạn Ginola gọi vào, báo tin đã tạnh mưa, trời quang, mặc dù mây không tạnh. Chúa ơi, vậy thì phải nghiêm khắc phê bình ông Trời một cái. Báo đài nhà nước đã nói mưa, vậy mà ổng không thèm mưa tiếp. Vậy là ông trời mưa không đúng chủ trường đường lối, hay mưa “không đúng lề bên phải”. Phê bình Trời một cái rồi lên đường thôi! Ka ka!

7 giờ tối, mặc dù trời lạnh, bà con Hội an vẫn đổ ra đường mua hoa. Thấy cái chợ hoa cũng mê, muốn chụp nhưng thấy toàn nón bảo hiểm lố nhố, mất hứng nên thôi. Gánh hàng hoa chợ quê phải đi kèm nón lá lúp xúp coi mới hay chớ. Kok thèm chụp cái này, mặc dù biết vậy là cảm xúc nhiếp ảnh của tui lại thêm một lần “trật lề bên phải”

Mở hàng bằng cú night shot này. Ái dà, mấy cái mảng tường rêu của Hội an, chụp bao nhiêu lần không biết chán. Vác cái xe đạp đặt xích qua một bên làm điểm nhấn, đo sáng cẩn thận để lấy được cái ánh sáng vàng vọt của đèn đường, bấm một loạt rồi tung tăng đeo cái ba lô nặng tổ chảng mò đến bờ sông Hoài.

Lễ hội đèn lồng đầu tiên trong đêm giao thừa của Hội an diễn ra khá đúng giờ trên một chiếc cầu bắc qua sông Hoài. Nước dâng lênh láng, lội mãi mới kiếm được một chỗ khô ráo để “tác nghiệp”. Mới có 7.30 tối, mà cả tây ba lô, lẫn ta đã bu đen bu đỏ ở hai bên bờ sông. Có mấy em tây, chắc hứng dữ lắm, chơi nguyên cả một chai Vodka, kèm một lon bò húc ra nhậu vỉa hè bên sông Hoài. Mấy em thấy tui, cũng lơ lớ “chuk mung nam mói” rồi mời tui cùng vô một ly với mấy ẻm. Nhưng nói chung, “nhà” nhiếp ảnh đứng đắn như tui không thể dính dáng tới nhậu nhẹt khi “tác nghiệp”. Dịa là thank kiu mấy em một cái, khen mấy em “good pronounciation” một câu rồi thui, qua còn bận “công tác chiên môn” cái đã.

Chùa Cầu trong đêm trừ tịch nè. Chiếu sáng vậy là hay, mờ mờ ảo ảo, hổng có mấy cái dây đèn Noel chớp tắt xanh xanh đỏ đỏ.

Phần “lễ” của mọi lễ hội ở VN, mà Hội an không là ngoại lệ, đều chán phèo với mấy chú quan chức, complet cà vạt, với những bài diễn văn sáo rỗng và chán ngắt. Cho qua cái này, để ngồi lơ láo ngắm sông Hoài về đêm, in bóng mấy quán café cổ trên mặt nước.

Biểu tượng của năm nay là con Trâu, mà là trâu đực đàng hoàng nè bà con. Nghệ nhân Hội an quả là chu đáo! Phần văn nghệ không có gì đặc sắc. Hay tại tui mải chụp, nên không chú tâm khám phá “vẻ đẹp tìềm ẩn” của văn hóa dân tộc.
Mấy cái đèn lồng dự thi được để trên thuyền, trôi lờ lững cho bà con thưởng lãm. Thất vọng mỹ mãn với mấy cái đèn này. Lại còn có cái đèn lồng ghi thêm mấy chữ theo kiểu thư pháp ” Mừng Đảng mừng Xuân” nữa, mà cái máy ảnh của tui nó cực kỳ phản động, chụp hem được!


Ánh sáng của Hội An, thứ ánh sáng đắt giá nhất đối với dân nhiếp ảnh hay du lịch, phải là thứ ánh sáng gắn với phổ cổ, hay với sông nước mênh mang. Nó phải là ánh đèn lồng lung linh trong một ngôi nhà cổ. Hay là những ánh lửa đốt vàng mã, hương khói lập lòe của cư dân trong đêm trừ tịch. Hay nó phải là ánh đỏ huyền hoặc, tỏa trên mâm cúng gia tiên mà tui bắt được trong hình. Hội an mà chơi đèn pha, đèn điện tử chớp tắt, thì chết tôi rồi. Nó phá sạch cái thâm u trầm mặc của phố cổ. Nó đánh đèn pha “chói lóa” mà không “đẹp rạng ngời”, mất tiêu cái màu thời gian rêu phong bất hủ của phố cố thì tui chết mất.
Đêm hội phố cổ sẽ không bao giờ có, nếu không có bé gái này. Người đã bỏ đêm giao thừa của mình, lặng lẽ nhẫn nại thả từng chiếc đèn lồng xuống dòng nước lạnh buốt của sông Hoài. Chụp hoài mới được một tấm tàm tạm coi được. Bé gái này, cũng như nhiều người dân vô danh khác, mới chính là trung tâm của bất kỳ sự kiện lễ hội nào của Hội An, tui nghĩ thế!

Nhờ có bé gái này, tôi chụp được một tấm lung linh theo kiểu chơi màu pastel như dịa nè:

Trên đường về, chụp được cái hình bàn thờ gia tiên ở Hội An, game tuyền màu đỏ sang trọng quá sức. Không phải Nhật, không phải Tàu khựa, mà là một kiểu decor rất Hội an, không lẫn vào đâu được.


Tình hình là, trên tinh thần chơi đùa với ánh sáng, vứt sang một bên mấy cái ảnh phóng sự nhảm nhí nặng tính tuyên truyền, tui “xiết cò” được 2 tấm này tương đối ưng ý. Bấm được cái khoảng khắc đèn trời chao lượn trên không gian phố cổ. Mà thiệt lạ, Hội An xa xôi là vậy, mà nhiều khi chụp vô hình, sao giống y chang kiến trúc Địa Trung Hải hay Hy lạp quá xá. Chẹp chẹp, yêu quá đi mất! Nhưng phải cày thêm để nâng cấp máy ảnh thôi, chụp đêm bằng máy xoàng xoàng, chán quá chán quá!

Tình hình Nikonian tui đi bụi đêm giao thừa là như thế. Ai muốn rủa tui chụp hình dỏm quá thì cứ vô tư nghen, coi như tui xả xui đầu năm. Vô cùng áy náy đã phụ lòng anh Võ L., sư phụ nhiếp ảnh của Nikonian tui, đã cất công đem cho mượn một cái tripod Manfrotto cực kỳ chiến đấu. Đồ đạc nặng quá, mang không nổi, phải để ở nhà, nên tui chụp giống như người bịnh Parkinson vẽ thư pháp vậy . Mà cũng may, hôm qua mà giăng tripod ra, dám bà con chen lấn xô đẩy cho luôn cả người lẫn máy xuống sông, thì tui chết mất! Do đó, mong các bậc cao nhân nhiếp ảnh, coi hình mà lượng thứ cho kẻ mới tập tành. Thiện tai, thiện tai!

2 people like this post.