Category Archives: Sach cua toi

Lời tựa của “Lang thang như gió”

Viết cho bạn tôi,

Người hiền viết văn hiền. Bạn tôi là người hiền. Nếu không hiền như thế, anh đã không trở thành bạn tôi. Chúng tôi đọc nhau trước khi kết bạn, và bởi lẽ ấy, tình thân ái được xây nên bằng chữ nghĩa, bằng lời. Khởi thủy, là Lời. Read more »

16 people like this post.

Ba của bạn

Ông đã là bác sĩ của gia đình tôi trong nhiều năm. Đã lâu lắm rồi, tôi vẫn không quên cái cảm giác hồi hộp mỗi khi sổ mũi ho cảm ươn mình, ba tôi đưa đến khám tại phòng mạch rất được tín nhiệm của ông thời ấy. Ông đã là một vị bác sĩ nổi tiếng, và cũng là một người thầy đáng kính trọng của nhiều thế hệ sinh viên cùng trang lứa với tôi.

Không được học ông, nhưng tôi vẫn nhớ ông rất rõ, trong đám ký ức tuổi thơ hỗn độn mịt mù. Ắt hẳn, ông không thể biết, không thể nhớ đến tôi, một chú nhỏ bẽn lẽn, níu chặt tay bố mẹ mỗi lần đến thăm ông ở phòng mạch. Read more »

8 people like this post.

Người bệnh cuối ngày (via Trangha’s Blog)

người bệnh cuối ngày

Reblog lại từ trang web của Trang Hạ. Tính năng reblog này rất hay, các bạn sử dụng WP nên tận dụng.

Một cuốn sách đọc ngày đầu năm đôi khi là một gợi mở tốt lành cho năm mới đầy kỳ vọng. Duy tâm một chút, nếu sách không gọi lên được những suy nghĩ ẩn giấu chưa thành hình trong tôi, không khơi lên nổi cảm xúc tốt lành, không đại diện một mạch tư duy thấu suốt và nhân bản, trang sách có làm bạn được với tôi trước cuộc sống bộn bề này không? Tôi nhớ tiếng đàn piano của anh Phương trong đêm thâu Sài Gòn giữa căn phòng tối và vắng. Tôi có tự hỏi ly … Read More

via Trangha’s Blog

2 people like this post.

Lại nói chuyện sách của tôi

Không thích dông dài, nên cuốn sách  của tôi đã thuộc về quá khứ của một năm 2009 vất vả nhưng đầy ắp niềm vui. Tôi biết văn tài tôi nhỏ bé, sách tôi chỉ là món trà dư tửu hậu cho bạn bè khề khà bình phẩm. Nhưng nó đã ra đời, đã nép mình khiêm tốn trên nhiều kệ sách, như một chứng tích về những tình bạn mà tôi có được. Không có các bạn tôi, những con chữ đó sẽ mãi  nằm yên trên blog này để đón nhận một vài comment bâng quơ từ bạn bè thỉnh thoảng ghé qua. Nó đã thành giấy, thành mực, thành  kết tinh của tình bạn. Và đã làm tôi sung sướng… Read more »

1 person likes this post.

"Sướng ngầm ngầm nhưng rất dai"

Xin các bạn hữu đừng quá nhanh nhạy mà hiểu theo nghĩa xxx thông tục về cái sự sung sướng đầy nữ tính này. Nguyên văn câu trên là của bác Kwan, người đã vẽ cho sách tôi cái bìa quá độc chiêu, chia sẻ cùng tôi qua điện thoại khi nghe bạn bè nhận xét về cuốn sách của hai anh em. Lời nhận xét này đã làm tôi suýt buông tay lái, đâm xe vào lề đường vì một trận cười khùng khục không sao cưỡng được. Read more »

4 people like this post.

Clip ra mắt sách

Tình hình là Nikonian tôi không phải là tín đồ của YouTube, ngoại trừ để chiêm ngưỡng thần tượng Viet Dart :) . Nhưng phải lăn tăn vào đây, vì V., một bạn trẻ mới quen, đã bỏ công làm giúp một video clip nhân ngày họp mặt ra mắt sách.
Tôi quí nó, cũng như bao bất ngờ khác mà bạn bè đã mang lại khi ra mắt cuốn Người bệnh cuối ngày. Xin cảm ơn bạn V., X.A., NLK., T., H.H, S.H…. và tất cả các bạn trẻ khác đã chung tay để cho tôi một đêm ra mắt sách không thể nào quên. (xin bấm vào nút HQ để xem ở chế độ normal khi play)

Be the first to like.

Lại sính ngoại :-)

Lại post thêm một bài phỏng vấn tôi trên  tạp chí LifeStyle. Lần này thì xài hàng ngoại, chỉ đưa bản tiếng Anh lên thôi nghen :) (máu sính ngoại khó bỏ quá hè)


I start writing only when I am inspired to

By Ngo Le Kha

Dr. Le Dinh Phuong has just had his first autobiographical writing titled ‘The Last Patient Of The Day’ published, which has been nurtured for 10 years or so. This is the collection of his most pleasing articles posted on some newspapers on medicine, journals on travel and music. ‘The writing is just a shorthand memoir completed after years of slow thinking’, said its author.

 

Hi there, how can I address you – Doctor or writer Le Dinh Phuong?

I do not prefer to be called a writer. How embarrassing it would be! (Grinning). Just call me doctor. It’s my main job, you see.

You chose the title ‘The Last Patient’ for your collection. You mean to tell you’re an amateur writer to lessen the public strict criticism, don’t you?

Actually I didn’t think so when choosing a title. I have written so much on any topic that I like. Some writing is for me myself only while the other will be shared by friends. Even some pieces of writing are just the collection of trivial thoughts about the disorder ahead, and ‘The Last Patient Of The Day’ is one of the sort. It is also my favorite as it changes the way I think about life and death. So I chose it as the whole collection’s title.

Besides, only as a doctor can I talk about my patients and other medical matters seriously and professionally. Read more »

2 people like this post.

“Immediate Enlightenment”

Tình hình là ở Việt Nam bây giờ, cái gì có tí ti “yếu tố nứơc ngoài” thì cũng có vẻ sang sang :) . Nikonian tôi cũng không phải là ngoại lệ. Sẵn dịp tạp chí LifeStyle vừa đăng lại một bài viết cũ mèm của mình bằng song ngữ, mạn phép lăn tăn post lên bản dịch tiếng Anh để các bậc cao nhân chỉ giáo thêm. Ty chức xin lĩnh ý và cảm tạ all suggestions :) (đã bảo là sính ngoại mà)
Xin nói thêm là bản dịch này không phải của ty chức, tiếng Anh của kẻ hèn này thì chỉ đủ để hỏi chỗ mua cơm ăn khi đi Mỹ thôi :)

Nó đây: Read more »

6 people like this post.

Thư bạn

Lẽ ra, lá thư này đã thay lời giới thiệu cho sách của tôi. Nhưng vì nhiều lý do, lại thêm một cuốn sách không thể có 2 lời giới thiệu, nên nó được giữ lại.

Như một kỷ niệm nồng ấm về tình bằng hữu.

Và thêm nhiều điều để ngẫm nghĩ…

Đà Lạt 25.7.2009

Phương thân mến;

Tôi đã đọc bạn từ những bài tạp bút đăng báo trước khi blog trở thành một phương tiện để bạn bộc lộ mình trọn vẹn nhất. Dễ cũng hơn mười năm quen biết nhau nhưng thật sự tôi và bạn gặp nhau hình như đúng ba lần. Nhưng tôi đọc bạn thường xuyên từ email sang báo lên blog và chính những gì bạn viết cho tôi hiểu rõ bạn nhất. Read more »

1 person likes this post.

Hai tin vui trong một ngày

Báo SGSP, cơ quan ngôn luận của Đảng bộ TP HCM vừa có một bài điểm sách em. Bài này chưa có online, em scan lên cho bà con đọc, chia vui với em. Thiệt là vạn hạnh quá xá!

Lại vui cái nữa khi biết sách em được bà con ủng hộ quá xá, công ty sách Hạnh Phúc và NXB Trẻ đã quyết định tái bản thêm 2000 cuốn nữa, chỉ sau 10 ngày ra mắt sách.


Em chân thành cảm tạ các bác, các thân hữu xa gần đã chiếu cố mà ủng hộ nhiệt tình.

Be the first to like.