Category Archives: Tùy bút

Những ghi chép về bạn bè và các thú chơi

My-Village-04

“Làng tôi”, khúc hoan ca của đồng quê Việt

 “Khi hai nền văn hóa gặp nhau, mỗi nền văn hóa sẽ mất đi một ít và thu về một ít để tạo ra cái mới” (Hữu Ngọc)

__________________________________________________________________

 Isabelle là con gái bạn tôi, một gã định cư nhiều năm ở Bỉ. Như mọi đứa trẻ sinh trưởng ở châu Âu, Nhím – ta hãy gọi Isabelle bằng tên ở nhà- trong vắt như nước suối và được hưởng một nền giáo dục phong phú. 10 tuổi, Nhím đã được nghe nhạc kịch của Verdi, say mê giai điệu Baroque của Vivaldi, ngây ngất với vũ kịch Hồ Thiên nga của Tchaikovski, và đã ngắm tận mắt những nguyên tác hội hoạ của Monet, Van Gogh… trong những dịp tham quan bảo tàng.

Continue reading

15 people like this post.
Photo: Dr. Nikonian

Từ Botticelli đến Vespa Primavera

“Rất đơn giản, chúng tôi là người giỏi nhất. Chúng tôi giàu óc tưởng tượng hơn, văn hoá phong phú hơn và là trung gian tốt nhất giữa quá khứ và tương lai. Đó là lý do tại sao thiết kế của chúng tôi quyến rũ hơn và vượt thời gian hơn những dân tộc khác” (Luigia Caccia)[1]

__________________________________________

 Xứ sở của cái đẹp và những thái cực

Trận thư hùng giữa hoàng tử Hector và dũng sĩ Achilles là một trường đoạn bi tráng của siêu phẩm điện ảnh “Troy”. Nhưng ít người nhớ đến một điều: chiếc xa mã (chariot) của hai trang dũng sĩ trong cuộc sống mái đó, cùng với chiếc Vespa,  đã được mệnh danh là  hai chiếc xe đẹp nhất trong lịch sử dưới bàn tay chế tác của người Ý. Continue reading

9 people like this post.
TranhLeUyenPhuong-02

Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương

 

LeUyenPhuong1972 

Đề từ

“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”
(Tình khúc cho em – Tuyển tập “Yêu nhau khi còn thơ” 1960-1967)
  Continue reading

92 people like this post.

Vespa trên đường quê Việt

Giấc mơ nước Ý

E.M. Forster, nhà văn Anh, đã viết: “người Ý, còn đẹp đẽ, tuyệt diệu hơn xứ sở của họ”. Hình dong đẹp đẽ, la bella figura, là một chuẩn mực tối quan trọng của người Ý. Xứ sở của những thương hiệu thời trang lừng danh xứng đáng để ăn mặc đẹp, vì những lụa là, nhung gấm đó không hề đối chỏi với những người mặc nó. Những người Ý tôi thấy trên đường chỉ có hai loại: đẹp ít hay đẹp nhiều, không có người xấu. Như một sân bóng khổng lồ, đường phố tôi qua ở Milan, Venice, Florence, Pisa, Luca… đầy ắp những cầu thủ Ý đẹp trai, đầy nam tính, tóc đen nhánh, da nâu, miệng rộng cười tươi đầy nhục cảm. Sánh cùng những bản sao đẹp đẽ của tượng David này là những signora Ý đẹp mê hồn với làn da mịn màng trắng như tuyết, tóc đen nhánh như mun. Cái đẹp chết người mà ta thường gặp trong những tạp chí thời trang, dường như đổ ào ra một cách hào phóng trên đường phố.

vespa vence

Vespa Ý ở Venice (ảnh: LĐP)

Continue reading

12 people like this post.
http-__img.youtube.com_vi_7QLzzuOyzdo_hqdefault

À Ố show hay bản Berceuse của đồng quê Việt

___________________________________________________________

“Xin cho em, một chiếc áo dài.

Cho em đi, mùa Xuân tới rồi.

Mặc vào người rồi ra.

Ngồi lạy chào mẹ cha.

Hàng lụa là thơm dáng tiểu thơ…”

 

Cách đây mấy hôm, tôi mang những câu hát này ngân nga trong đầu khi đi chụp một show áo dài. Tôi nhớ ca khúc Tuổi Ngọc, nhớ tuổi thơ tôi với Sài Gòn hoa mộng, nhớ thuở “đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư [1]”…

Continue reading

16 people like this post.
Hai nữ sinh Trưng Vương cưỡi voi diễn hành trong ngày lễ Hai Bà Trưng tại Sài Gòn

Khi nào thì tính nữ Việt tỏa hương?

Trong một cuốn sách cũ đã đọc từ lâu đến mức quên cả tên sách lẫn tác giả, có một đoạn cứ như in vào đầu. Trong đó, tác giả (hẳn là một người đàn ông đứng tuổi) kể về những kỷ niệm thuở ấu thơ, khi ông ta là một chú bé mải chơi ngoài vườn. Chú bé ham chơi lấm lem đó, thỉnh thoảng chạy vào nhà bếp ôm chầm lấy mẹ – đang loay hoay bận bịu với bếp núc-, rúc đầu vào lòng mẹ, như muôn vạn đứa trẻ khác trên đời.


Continue reading

32 people like this post.
binhtrithien

Người họa hình đất nước

binhtrithien

Chỉ dưới góc độ âm nhạc, cuộc di dân của hơn 1 triệu đồng bào người Bắc vào Nam năm 1954 quả là vĩ đại và đầy cứu rỗi. Nhất là khi thương xót nhìn lại sự khốn cùng của những cây đại thụ như Văn Cao, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Lê Đạt,…

Trong bối cảnh khắc nghiệt và lạnh lẽo thời ấy, những đấng bậc tài hoa đó đã chẳng thể nào phát tiết được tinh anh như đồng bạn may mắn của họ đã vào được miền Nam nắng ấm. Ít nhất, cuộc di dân năm 1954 đã mang lại đường sống và sáng tạo cho rất nhiều bậc kỳ tài miền Bắc, trong đó có Phạm Duy, người vừa tạ thế hôm nay.

Continue reading

76 people like this post.