Tag Archives: Music

“Làng tôi”, khúc hoan ca của đồng quê Việt

My-Village-04

 “Khi hai nền văn hóa gặp nhau, mỗi nền văn hóa sẽ mất đi một ít và thu về một ít để tạo ra cái mới” (Hữu Ngọc)

__________________________________________________________________

 Isabelle là con gái bạn tôi, một gã định cư nhiều năm ở Bỉ. Như mọi đứa trẻ sinh trưởng ở châu Âu, Nhím – ta hãy gọi Isabelle bằng tên ở nhà- trong vắt như nước suối và được hưởng một nền giáo dục phong phú. 10 tuổi, Nhím đã được nghe nhạc kịch của Verdi, say mê giai điệu Baroque của Vivaldi, ngây ngất với vũ kịch Hồ Thiên nga của Tchaikovski, và đã ngắm tận mắt những nguyên tác hội hoạ của Monet, Van Gogh… trong những dịp tham quan bảo tàng.

Read more »

15 people like this post.

Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương

TranhLeUyenPhuong-02

 

LeUyenPhuong1972 

Đề từ

“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”
(Tình khúc cho em – Tuyển tập “Yêu nhau khi còn thơ” 1960-1967)
  Read more »

93 people like this post.

Người họa hình đất nước

binhtrithien

binhtrithien

Chỉ dưới góc độ âm nhạc, cuộc di dân của hơn 1 triệu đồng bào người Bắc vào Nam năm 1954 quả là vĩ đại và đầy cứu rỗi. Nhất là khi thương xót nhìn lại sự khốn cùng của những cây đại thụ như Văn Cao, Hữu Loan, Hoàng Cầm, Lê Đạt,…

Trong bối cảnh khắc nghiệt và lạnh lẽo thời ấy, những đấng bậc tài hoa đó đã chẳng thể nào phát tiết được tinh anh như đồng bạn may mắn của họ đã vào được miền Nam nắng ấm. Ít nhất, cuộc di dân năm 1954 đã mang lại đường sống và sáng tạo cho rất nhiều bậc kỳ tài miền Bắc, trong đó có Phạm Duy, người vừa tạ thế hôm nay.

Read more »

76 people like this post.

Ngục tù và âm nhạc

Có rất nhiều cây bàng cổ thụ và phượng đỏ ở Côn Đảo

Một lịch sử không nguyên vẹn

 Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tránh được cảm giác ngần ngại khi lang thang đến những nơi gọi là “di tích lịch sử cách mạng”. Dẫu biết rằng di tích hay lịch sử nào cũng không tránh khỏi những thêu dệt, thêm thắt. Nhưng những di tích cách mạng này thì còn mới mẻ quá, những chi tiết phụ họa chung quanh nó chưa phủ đủ một lớp bụi thời gian mà ta gọi là huyền sử. Mà huyền sử viết vội thì như gia vị nêm quá non hoặc quá già, không hề làm tôn vẻ duyên dáng của món ăn, nếu không nói là chỉ làm ta chán nản và nghi hoặc. Read more »

245 people like this post.

Ave Maria và Hiroshi Ikematsu

Contrabass là một nhạc cụ kỳ lạ. To cao, dềnh dàng, tưởng chừng như thống lĩnh dàn nhạc. Vậy mà các nhạc công contrabass chỉ giữ vai trò khiêm tốn là ngồi tít đằng sau, bật dây đệm bass hay thỉnh thoảng, kéo archet đưa đẩy vài câu… cho vui.
Contrabass là gà mẹ đĩnh đạc, khoan thai cất tiếng trong vô vàn âm thanh của bầy gà con  dàn nhạc cổ điến. Nó dẫn nhịp, giữ nhịp chứ không bao giờ át giọng các nhạc cụ khác. Chưa bao giờ, tôi nghe một đoạn trổ ngón cadenza hay độc tấu bắng contrabass cả. Read more »

5 people like this post.

Vì sao “nhạc sến” vẫn còn?

tuanvuhanoi

“Không lặp lại cái hay cũ, nói không với “nhạc thị trường”là một bước tiến quan trọng. Nhưng để tạo dựng được một ngôn ngữ âm nhạc mới, mới nhưng phải trở thành cái hay mới lại là cả một chặng đường dài phía trước” (Dương Thụ)

_______________________________________________________

Cái tin ca sĩ hải ngoại Tuấn Vũ, một biểu trưng của dòng nhạc “sến” Sài Gòn cũ, làm một hơi 7 đêm diễn chật cứng người ở Hà Nội thật đáng ngẫm nghĩ. Bảy đêm đó không ở một phòng trà tồi tàn, mà công diễn tại Nhà Hát lớn Hà nội, nơi được xem là Carnergie Hall, một thánh đường âm nhạc của Việt Nam,.

Read more »

36 people like this post.

“Lặng yên vớt trăng hồng”…

CD Nguyen Ha

CD Nguyen HaBa mươi năm Sài Gòn không có tình ca”! Tôi đã đọc tiểu luận rất thú vị này trên Tuổi Trẻ Chủ nhật khá nhiều năm trước. Nghe đâu, tác giả của nó đã bị các “cây đa cây đề” trong làng nhạc Việt đương đại “uýnh” cho nhiều trận tơi bời. Read more »

19 people like this post.

Chopin, khuôn mặt tình yêu bất tuyệt

Hình bìa CD Concerto số 1 của Krystian Zimerman

Tặng Nguyễn Hoàng Minh

Tuân Nguyễn, người mà cuộc đời nhục nhằn và bi thảm qua lời kể của Phùng Quán, đã viết những câu thơ thế này trong những năm chiến tranh ở miền Bắc: Read more »

6 people like this post.

Tri âm

Tôi biết nói gì về T? Ngoại trừ là một gã lãng tử không may mắn về đường công danh, sống ẩn dật ở xứ mù sương Đà lạt. Đó là lựa chọn của T., như một thái độ sống giữa bao bon chen phù hoa của Sài gòn mà tôi biết chắc, không hề thích hợp với tâm hồn nghệ sĩ của T.

Tôi biết T qua cuốn “Bách khoa toàn thư về nhiếp ảnh” mà T đã dày công biên soạn sau khi tham khảo hơn 20 ngàn trang tài liệu. Sách của T. đã là tài liệu gối đầu giường của tôi trong những ngày mới tập tành làm quen với nhiếp ảnh. Cũng cuốn sách đó, đã cho tôi cơ hội làm quen với T, với lời đề tặng giản dị và thân ái của T ở trang đầu. Cuốn sách đó, tôi giữ gìn trong tủ sách đã bao năm, để rồi trao lại cho con trai, cũng đang bắt đầu say mê nhiếp ảnh. Như một vật quí giá trong tủ sách gia đình, và một chứng tích về tình bạn của tôi với kẻ trước tác rất mực tài hoa này. (xem entry “Ký ức thị giác, hoa và nhiếp ảnh”)

Read more »

2 people like this post.

Paris, âm nhạc và Chopin

“Nhạc cổ điển của “tụi hắn” làm hoa cỏ đơm bông kết trái, trẻ nhỏ thêm thông minh, cây cối đâm chồi nảy lộc. Nhạc chi mà lạ lùng rứa hè?”[1]

___________________________________________________________

Trong ký ức tuổi thơ mịt mù của tôi, chẳng thể nào quên được những bài học âm nhạc đầu đời mà thầy tôi, một người có tâm hồn trong sạch như nước suối đã truyền thụ. Thứ âm nhạc của những bậc thầy cổ điển như Bach, Mozart, Mendelssohn, Scarlatti,… mà thầy tôi đã gieo vào lòng trẻ thơ thuở đó, là những âm thanh thuần khiết, êm đềm nhất đã nuôi dưỡng trong tôi tình yêu âm nhạc và lòng ngưỡng mộ với hòa âm êm ái, tiết điệu du dương, giai điệu nhịp nhàng, niêm luật chặt chẽ! Đó là những gì mà đầu óc non nớt của tôi biết về âm nhạc trong những tháng ngày xa xưa đó!

Cho đến một ngày… Read more »

13 people like this post.