Tag Archives: nghề y

Tóc mai sợi vắn sợi dài…

Vì sao chị Hứa Cẩm Tú phải nằm phòng vô trùng?

Dưới bầu trời nước Nam, chắc ai cũng biết bệnh nhân Hứa Cẩm Tú, người được chuyển ra Huế để ghép thận sau vụ cắt bỏ lầm dị dạng thận hình móng ngựa ở Bệnh viện Cần Thơ. Cuộc mổ được đánh giá là “thành công rực rỡ” và được xem là một thắng lợi khoa học của BV Trung Ương Huế. Continue reading

39 people like this post.

“Đi cho thấy quê hương”

Thỉnh thoảng, tôi lại có dịp được đi đây đi đó để làm hội thảo. Quả là một may mắn và thú vị, khi được thoát ra khỏi bốn bức tường đơn điệu của phòng khám bệnh để rong ruổi đường xa, lại được tiếp xúc với “corps médicale” (y giới- theo cách gọi quen miệng của nhiều đàn anh Tây học) ở nhiều vùng miền của đất nước. Và chính trong những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, dù chỉ trong phạm vi nhỏ hẹp của một cuộc hội thảo y khoa, đã gợi ra khá nhiều điều để ngẫm nghĩ.

Continue reading

86 people like this post.

Xem ra di họa còn dài…

Nghề y là một nghề khắc nghiệt, vì những sai lầm của nó nhiều khi là vô phương cứu vãn, không thể sửa chữa được. Chương trình đào tạo y khoa, nếu so với các trường đại học khác, có thể gấp hai đến ba lần, nếu chỉ tính theo thời lượng và khối lượng kiến thức phải hấp thu: sáng thực tập bệnh viện, chiều lên giảng đường nghe giảng, tối phải thức trắng đêm trực bệnh viện. Đó là chưa kể, kiến thức y khoa tiến bộ như vũ bão, tính trung bình sẽ tăng gấp đôi cứ mỗi 50 năm. Một thầy thuốc thiếu mẫn tiệp và dư lười nhác sẽ mau chóng lạc hậu, thậm chí trở thành nguy hiểm, nếu không chịu rèn luyện thói quen cập nhật kiến thức chuyên ngành của mình trong một rừng những khuyến cáo, cập nhật về chẩn đoán, điều trị.

Continue reading

131 people like this post.

Đôi điều thưa thốt về phong bì và y đức

Hơn một lần, với tư cách bệnh nhân hay người nhà, tôi mang quà đến biếu một đồng nghiệp nào đó mà không hề xấu hổ. Vì những món quà nhỏ bé đó xuất phát từ lòng thành, sự biết ơn với lòng tận tuỵ mà những người thầy thuốc đó đã dành cho thân nhân của tôi. Chắc chắn đó không phải là sự mua chuộc, vì ngoài việc xuất phát từ lòng thành, sự biếu xén này chỉ xảy ra sau khi “xong việc”, người nhà tôi đã khỏi bệnh. Continue reading

79 people like this post.

Viết muộn nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam

Trong cuốn tiểu thuyết sống động “Lời chẩn đoán cuối cùng – The Final Diagnosis” của Arthur Hailey, không hiểu vì sao tôi cứ nhớ mãi nhân vật mang tên “Mr. Bones” (ông già xương xẩu). Là một bác sĩ chỉnh hình, chuyên về xương khớp trẻ em, tính nóng như lửa, Mr. Bones là hung thần của các nhân viên phòng mổ. Ông la hét, quát tháo, thậm chí ném cả dụng cụ mổ không vừa ý vào người đối diện. Bù lại, ông tận tuỵ, giỏi nghề và cực kỳ yêu trẻ. Đám tang của ông, gần như đầy đủ mặt cư dân nơi tỉnh lỵ ông hành nghề suốt cả cuộc đời. Continue reading

74 people like this post.

Khi hình ảnh là tin

Khá nhiều tờ báo đưa tin về em bé hai đầu đã mất. Rất dễ hiểu khi thấy  công chúng bày tỏ lòng thương cảm với số phận hẩm hiu của hai sinh linh tội nghiệp này. Rất nhiều người gởi lời chia buồn với gia đình trên các báo mạng.

Về mặt báo chí, tôi nghĩ đây là một tin (news) đúng nghĩa vì tính chất hiếm hoi và thương tâm của nó. Như mọi khi, những trường hợp bệnh lý hiếm hoi, khó khăn, ngoạn mục… luôn luôn thu hút sự hiếu kỳ đặc biệt của công chúng. Các dị tật bẩm sinh, nhất là các dị tật thấy được (visible), không nằm sâu trong các cơ quan nội tạng là những ví dụ điển hình. Do đó, cũng không ngạc nhiên khi thấy nhiều báo mạng đăng tin này.

Continue reading

45 people like this post.