Tag Archives: sách của tôi

Trả lời phỏng vấn trên báo Xuân Sài gòn

Với tôi, trả lời phỏng vấn là một việc khó khăn. Khác với các show TV chuyên đề y học mà tôi và các đồng sự ở Đài Truyền hình có thể chủ động set up đến từng chi tiết nhỏ. Trả lời báo chí là một việc khó kiểm soát vì nhiều lý do ngoài ý muốn. Có khi, chỉ vì lý do dàn trang, những bài phỏng vấn tôi đã bị cắt cúp thoải mái, đến mức không còn nhận diện được tôi và những điều muốn nói. Không dưới một lần, tôi bị bạn bè mắng vốn “ăn cái gì mà lên báo nói như tuyên huấn thế kia?”. Mà quả không sai, đọc lại bài phỏng vấn được “gọt giũa”, cũng tự thấy mình khô khan nhạt nhẽo quá chừng. Bạn mắng là phải.

Phỏng vấn cũng là bộc lộ mình trước công chúng. Giữ cho chừng mực, vừa phải cũng là việc khó khăn với kẻ luôn thích “chơi xả láng, sáng về sớm” như tôi. Nhưng dù sao, những câu hỏi mà tạp chí Sống Khoẻ dành cho tôi trong báo Tết năm nay là những câu hỏi thú vị. Nó làm ta muốn trả lời ngay, nói thật không quanh co mà chẳng ngại ngần. Nó đã nằm trên các sạp báo từ đầu tuần qua, bên cạnh một rừng báo Xuân Sài gòn.

Cảm ơn người  đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn thú vị này. Cũng cảm ơn tòa soạn đã dành đất để in lại một số ảnh tôi chụp, như một cách khắc họa lại tôi, Dr. Nikonian, gã thầy thuốc “thích lang thang như gió” với chiếc Nikon thân thuộc. Continue reading

35 people like this post.

Lại sính ngoại :-)

Lại post thêm một bài phỏng vấn tôi trên  tạp chí LifeStyle. Lần này thì xài hàng ngoại, chỉ đưa bản tiếng Anh lên thôi nghen :) (máu sính ngoại khó bỏ quá hè)


I start writing only when I am inspired to

By Ngo Le Kha

Dr. Le Dinh Phuong has just had his first autobiographical writing titled ‘The Last Patient Of The Day’ published, which has been nurtured for 10 years or so. This is the collection of his most pleasing articles posted on some newspapers on medicine, journals on travel and music. ‘The writing is just a shorthand memoir completed after years of slow thinking’, said its author.

Hi there, how can I address you – Doctor or writer Le Dinh Phuong?

I do not prefer to be called a writer. How embarrassing it would be! (Grinning). Just call me doctor. It’s my main job, you see.

You chose the title ‘The Last Patient’ for your collection. You mean to tell you’re an amateur writer to lessen the public strict criticism, don’t you?

Actually I didn’t think so when choosing a title. I have written so much on any topic that I like. Some writing is for me myself only while the other will be shared by friends. Even some pieces of writing are just the collection of trivial thoughts about the disorder ahead, and ‘The Last Patient Of The Day’ is one of the sort. It is also my favorite as it changes the way I think about life and death. So I chose it as the whole collection’s title.

Besides, only as a doctor can I talk about my patients and other medical matters seriously and professionally. Continue reading

2 people like this post.