Tag Archives: Vietnamese life

“Đi cho thấy quê hương”

Thỉnh thoảng, tôi lại có dịp được đi đây đi đó để làm hội thảo. Quả là một may mắn và thú vị, khi được thoát ra khỏi bốn bức tường đơn điệu của phòng khám bệnh để rong ruổi đường xa, lại được tiếp xúc với “corps médicale” (y giới- theo cách gọi quen miệng của nhiều đàn anh Tây học) ở nhiều vùng miền của đất nước. Và chính trong những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, dù chỉ trong phạm vi nhỏ hẹp của một cuộc hội thảo y khoa, đã gợi ra khá nhiều điều để ngẫm nghĩ.

Continue reading

86 people like this post.

Từ bánh bao ngày xưa đến phong bì ngày nay

Một

Phòng mạch của BS. T. thì nằm khuất trong một khu lao động nghèo của người Bắc di cư. Thỉnh thoảng ghé thăm, ngồi ngó nghiêng đàn anh khám bệnh, tôi cực kỳ ngạc nhiên khi nghe cái giá rẻ mạt mà bệnh nhân phải trả. Với giá đó, so với giá thuốc mắc mỏ, coi như lỗ vốn tiền thuốc, chưa nói đến thù lao khám bệnh. Thắc mắc hỏi, BS. T. chỉ cười xoà mà rằng:

- Bà cụ ấy nghèo lắm. Lấy đúng giá, tiền đâu bà ta chữa bệnh?

Hèn chi, tuy tuổi đã cao, tay nghề không hề kém cỏi, người đàn anh kính mến của tôi vẫn đi lại bằng một chiếc Honda Dame 50, niềm mơ ước của nhiều tay chơi xe cổ. (?) Continue reading

64 people like this post.
L1020180

Về miền Tây

Dễ đã hơn hai mươi năm, vậy mà tôi vẫn chưa quên được cảm giác lần đầu tiên xuống miền Tây. Xin các bạn miền Tây thứ lỗi, nếu như tôi thành thật nói rằng cảm giác đó không mấy gì dễ chịu, thậm chí hơi ơn ớn. Đã quen với con sông xanh biếc, “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, hay với cây đa cổ thụ đầu làng, thật muôn phần lạ lẫm khi nhìn dòng sông cuồn cuộn đục ngầu phù sa, đám dừa nước rậm rạp, khóm lục bình trôi vất vưởng… Continue reading

69 people like this post.

Duyên lành

Love means never to say I am sorry (Erich Segal – Love Story)

Ông bà cụ V. không phải một cặp đẹp đôi, một “nice couple” theo cách nói của Âu Mỹ, chí ít là khi nhìn bên ngoài. Cụ ông, 93 tuổi, cao 1m85, cựu nhân viên kiểm lâm thời Pháp.

Cao niên nhưng vẫn còn nhiều nét phong lưu. Dong dỏng cao, chân đi sải dài, chuyên mặc áo quần trắng, đội mũ phớt trắng. Và cái cách ông cụ nhấc mũ chào tôi rất chic làm ta nhớ ngay đến nhân vật Tuấn, chàng trai nước Việt của Nguyễn Vỹ tiên sinh hồi đầu thế kỷ. Nói thạo tiếng Tây, sành rượu và ẩm thực Pháp, ông cụ V. luận về phô mai cứ thao thao bất tuyệt như dân Cự Đà bàn về các loại tương chao.

Tóm lại, ông V. là một mẫu đàn ông viên mãn với một tuổi già thong dong, nhàn hạ mà ai cũng phải ao ước.

Ngược lại, cụ bà thì hom hem quá thể. Đủ thứ bệnh tật trong người, mỗi ngày phải uống hơn chục loại thuốc. Tháng tháng, cụ ngồi xe lăn, giương đôi mắt mờ đục đi khám bệnh.

Theo lời kể của con cái, họ lấy nhau không phải vì tình. Như bao cuộc hôn nhân thời đó, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, họ kết hôn theo sự xếp đặt của gia đình. Một cuộc hôn nhân “môn đăng hộ đối”, hiểu theo nghĩa xứng hợp về gia phong, giáo dục, cách nghĩ…

Không biết nhiều lắm về họ, nhưng nhìn cách gia đình họ đối xử với nhau khi đi khám bệnh, cũng đủ biết gia phong nhà này rất “bảnh”. Anh con trai cụ V., chắc cũng ngoài 60, luôn luôn lễ phép “ba khám xong rồi, đã đến lượt con đưa má vào gặp bác sĩ”. Hoặc: “con mời ba nằm lên giường để bác sĩ khám!” Continue reading

58 people like this post.
Kim Ngan

Em thích chị này!

Theo tin từ VNExpress và Bộ Lao động, Tổ chức Di dân quốc tế (IOM) đã đánh giá Việt Nam là một trong những nuớc đầu tiên, tích cực tổ chức đưa công dân về nước an toàn và hiệu quả. 7h45 sáng 9/3, chuyến chuyên cơ cuối cùng của Vietnam Airlines chở 209 lao động làm việc ở Libya đáp xuống sân bay Nội Bài. Đích thân Bộ trưởng Lao động Thương binh và Xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã lên tận khoang máy bay đón. Continue reading

233 people like this post.

Quà Tết

Một

D. là một gã nhút nhát bị chứng GAD[1] hành hạ. Không ngạc nhiên nếu cứ vài tháng một lần, D. đẩy cửa bước vào, nhăn nhó khổ sở với đủ thứ triệu chứng có thật và không có thật. Bệnh cũ, thuốc quen, nên chỉ sau dăm câu hỏi, D. ra về vô cùng phấn khởi với một toa thuốc X. Món ấy hay, vì tôi biết chắc D. sẽ vui vẻ, yêu đời trở lại chỉ sau vài hôm uống thuốc. Continue reading

30 people like this post.

Chuyện chiếc drap trải giường


 

“Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống; ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên” (Lc 14, 11)

__________________________________________________

Thú thật, bà T. ở đâu tôi cũng chẳng biết. Chỉ mang máng đâu đó trong một khu người Bắc di cư ở Biên Hòa. Người nhỏ nhắn, lưng còng như không thể còng hơn, tóc bạc lơ thơ…như trăm ngàn người mẹ già Việt Nam khác. Và… không bao giờ đi khám đúng hẹn, mặc dù đã được nhắc nhở bao lần trước đó. Continue reading

279 people like this post.