Tag Archives: Vietnamese

Đồ độc miệng (tự rủa mình)

Nikonian tôi quả là đồ độc miệng: Mới nhắc đến bác Hữu Loan trong entry nhí nhố hôm qua, sáng nay nghe tin Bác ấy cỡi hạc qui tiên. 95 tuổi!

Bút lực nhỏ nhoi, văn tài kém cỏi, không biết viết gì để diễn tả lòng kính trọng và sự khâm phục của tôi với nhân cách lớn và tài hoa dường ấy. Bác ấy, như nhiều trí thức cùng thời, đã là biểu tượng bất biến của sĩ phu Việt: khí phách, can trường, tài hoa và yêu nước rất mực.

Đời bác ấy “nhàu nát như  bìu” (chữ của Nguyễn Huy Thiệp). Nhưng chính trong sự oan khiên đó, người đập đá Hữu Loan sẽ sống mãi với hậu thế. Sẽ còn rất nhiều năm sau, người ta sẽ nhắc đến cái tên Hữu Loan với lòng kính trọng và thương xót.

95 tuổi, chấm dứt một đời nhọc nhằn. Người đập đá đã được nghỉ ngơi, thanh thản và không chút oán hờn, tôi tin là thế!

Sẽ có nhiều người, soi vào bác Hữu Loan để thấy mình còn thấp bé. Tôi là một trong số đó, thưa các bạn!

5 people like this post.